41. Rìu của ai ?

Trương Toại không ngờ nàng nhìn thấy mình rồi mà vẫn lại tới gần chào hỏi. Hắn hơi sững ra rồi vội vàng đáp lễ : “Cám ơn Kiến Sầu sư tỷ đã có lòng hỏi thăm, mọi sự vẫn vậy !”

Sau khi về lại Nhai Sơn, Kiến Sầu có nhận được tin tức của Trương Toại với Nhiếp Tiểu Vãn, cho nàng biết tình hình vừa mới xảy ra trong thời gian gần đó nhất. Cho tới bây giờ, nàng vẫn còn nhớ như in từng con chữ trong bức phong tín ấy : phận nhỏ lời mỏng…

Sắc mặt nàng hơi ánh nụ cười : “Ta cứ tưởng phải chờ tới tiểu hội Tả Tam Thiên mới có thể gặp được Trương sư đệ, không ngờ lại mau thế này.”

– Sư tỷ, tỷ ra đây làm gì ?

Hắn hơi tò mò, đưa mắt nhìn những người đang đứng không xa lắm đằng kia.

Trương Toại giắt bảo kiếm đỏ trên lưng, bộ y phục Phong Ma kiếm phái hắn mặc cũng đỏ sậm một màu. Trước nhóm sư huynh đệ đồng môn, tuy Trương Toại có hơi im lìm lặng lẽ thật nhưng khi đứng chung một chỗ với Kiến Sầu thì lại trở nên bắt mắt rất nhiều người. Thậm chí có mấy đệ tử Phong Ma kiếm phái đi cùng hắn cũng không khỏi len lén nhìn nàng.

Nhưng thấy ánh mắt bọn họ như vậy, Kiến Sầu lại có cảm giác quen quen.

Nàng cũng chẳng giấu mà nói luôn : “Sư tôn ta là trưởng lão chấp pháp Tả Tam Thiên trung vực. Hôm nay ở đây có chút việc nhỏ nên ta được thầy sai đi chạy vặt. Vậy còn Trương sư đệ thì sao ?”

Trương Toại cười, quay mặt nhìn mấy người đi cùng mình : “Đệ dẫn sư đệ trong môn ra ngoài trui rèn một chuyến.”

Kiến Sầu cũng đưa mắt nhìn sang. Ai nấy đều lúng ta lúng túng, sau liền vội vàng hành lễ với nàng : “Bái kiến Kiến Sầu tiền bối.”

Kiến Sầu hơi sững người. Thấy bọn họ có vẻ căng thẳng, nàng bèn đáp ngay : “Các vị đừng câu nệ quá !”

Các đệ tử Phong Ma kiếm phái bấy giờ mới thẳng lưng lên, im lặng giương mắt nhìn nàng tò mò : Nghe nói người Nhai Sơn xưa nay ai nấy đều khó gần, không ngờ vị đại sư tỷ này vậy mà lại tự nhiên bình dị đến vậy, thực đúng là rất dễ có cảm tình.

Trương Toại sực nhớ tới một chuyện, bèn hỏi ngay : “Lần trước đệ gửi tin tới Nhai Sơn, tỷ có nhận được không ?” 

Kiến Sầu đáp : “Có, tỷ đọc phong tín rồi. Sau đó, phái Tiễn Chúc có cử đồng môn của Hứa Lam Nhi lên Nhai Sơn xin lỗi, nhưng rốt cục phải… ôm đầu máu đi về. Còn sau nữa thì không biết thế nào.”

– Đệ cũng chẳng biết, mà điều cách đây không lâu nghe nói Tiểu Vãn sư muội đã tai qua nạn khỏi, chữa thương xong thì bế quan, không chừng có khi kịp kỳ tiểu hội Tả Tam Thiên cũng nên.

Trương Toại hơi khựng lại, nhíu nhíu mày rồi tiếp : “Có chuyện này không biết có nên nói hay không. Nó liên quan tới Hứa Lam Nhi, không biết sao đệ cứ thấy khó hiểu không yên…

Kiến Sầu cau mày hỏi : “Dính dáng tới Hứa Lam Nhi hả ?”

Trương Toại bật cười, dường như tự thân thấy mình nghi ngờ vớ vẩn mức. Hắn đáp : “Là chuyện xảy ra trong ẩn giới am Thanh Phong. Phái Tiễn Chúc đâu có lớn, thậm chí còn chẳng bì nổi với Phong Ma kiếm phái bên đệ. Vào ẩn giới rồi, Hứa Lam Nhi lúc nào cũng nhún nhường cầu thị, vậy mà tới khi ra khỏi thì tự nhiên hơi ngang ngược ngạo mạn. Suốt chuyến cô ta đều đi chung với tụi đệ, trừ lúc giữa chừng tách nhóm đi cướp cái gì đó, sau thì bị con quái nọ đuổi theo như sư tỷ đã từng thấy ở ngoài ẩn giới. Đệ cứ nghĩ là dọc đường cô ta dám ra tay với Tiểu Vãn sư muội, thậm chí có sư tỷ ở cạnh bên mà cũng chẳng kiêng dè chút nào, rất có thể đó là do lấy được cái gì rồi cũng nên.”

Đúng vậy.

Hành vi của Hứa Lam Nhi lúc ấy hình như có hơi tự tung tự tác thật. 

Những gì đã xảy ra với họ trong ẩn giới am Thanh Phong Kiến Sầu có nghe phong thanh ít nhiều. Điều Trương Toại vừa nói khiến nàng không khỏi nghĩ ngợi : “Ý đệ muốn nói nhờ có cái thứ đó mà Hứa Lam Nhi mới ngang ngược càn quấy như vậy phải không ?”

– Đâu phải chỉ vậy mà thôi.

Trương Toại nói tiếp : “Đệ cũng không biết có phải là mình đa nghi thái quá hay không, nhưng dù sao thì lúc nào cũng cứ có cảm giác như nó có liên quan tới hành vi của phái Tiễn Chúc trong thời gian gần đây. Ở trung vực nghe đồn bọn họ muốn ra ứng cử, giành chức vị chấp pháp với trưởng lão Phù Đạo.”

Kiến Sầu ngạc nhiên.

– Chuyện này Khúc sư đệ có nói nhưng bên tỷ lại không biết lý do tại sao…

– Thật ra đệ cũng chỉ đoán đoán thôi…

Trương Toại nghe đến ba tiếng “Khúc sư đệ” thì ngoái đầu nhìn đám người đứng đằng xa kia. Trong số đó, chính Khúc Chính Phong quần áo đen tuyền cũng đang dõi mắt nhìn về phía bên này, trông có vẻ hình như đang quan sát hắn vậy.

“Khúc Chính Phong”, tu vi gần tròn nguyên anh sao ?

Trương Toại cười khổ trong lòng : “Đệ nói chuyện này chỉ để sư tỷ tham khảo, biết mà đề phòng. Còn có đúng hay không đệ cũng chẳng rõ. Sư tỷ lúc này mắc công mắc việc, mong là không làm mất quá nhiều thời gian của tỷ.”

Nghe vậy Kiến Sầu liền ngoái nhìn ra sau, bấy giờ mới thấy mọi người đều đang chờ mình.

Nàng cười, bèn không nấn ná thêm nữa, lại bảo : “Thiện ý của Trương sư đệ Kiến Sầu ghi tạc trong dạ. Mai sau đến kỳ tiểu hội Tả Tam Thiên, xin nguyện cùng kề vai sát cánh với nhau, rửa sạch mối thù ngày đó.”

– …

Trương Toại ngẩng đầu nhìn, lần này thì kinh ngạc thật sự, mãi một hồi lâu sau mới trả lễ, đáp : “Xin nguyện cùng kề vai sát cánh với Kiến Sầu sư tỷ, rửa sạch mối thù ngày đó.”

Hai người chắp tay từ biệt. Kiến Sầu quay người đi về.

Khúc Chính Phong không nhìn Trương Toại nữa, thu mắt hỏi : “Phong Ma kiếm phái hả tỷ ?”

– Là bạn đồng hành với tỷ lúc tới Thập Cửu Châu, tốt tánh cực kỳ. Nếu chẳng có bọn họ thì có lẽ tỷ đã chết trên biển này rồi.

Kiến Sầu cũng không phủ nhận, nhưng nhớ tới có chuyện phải làm thì liền nhìn sang Mạc Viễn Hành : “Phiền các vị phải chờ, xin thứ cho, chúng ta đi ngay bây giờ được không ?”

Mạc Viễn Hành vội vàng ứng tiếng đáp lời. Tất cả đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Bởi vậy lần này Mạc Viễn Hành dẫn đầu, những người khác ngự kiếm bay sát theo sau.

Trương Toại đứng yên đó, mắt dõi nhìn theo hào quang cái cái bay đi mà tâm trạng rối rắm nặng nề. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới cười cười tự giễu rồi quay lại nói với những người khác : “Chúng ta cũng đi thôi.”

Đảo Đăng Thiên dần vắng bóng người.

Nhóm Kiến Sầu theo Mạc Viễn Hành tiến thẳng về phía bắc, qua khỏi đảo Đăng Thiên thì bay vào một vùng biển cạn gần đó. Dưới ánh mặt trời, sắc nước đổi màu từng khoảng từ gần tới xa, ban đầu lam lam nhàn nhạt, sau thẫm đi rồi trở đen như mực. Biển cả cứ thế trải dài tít tắp, đến hút tầm mắt thì hóa thành một đường chỉ vạch ngang ranh giới với trời già trên cao.

Sóng nước dập dềnh chỗ xanh chỗ thẫm tựa như choàng lên mình biển cả sâu thẳm một tấm áo mênh mông những vảy là vảy chồng chồng xếp lớp lên nhau, trông chẳng khác gì một con thú dữ khổng lồ đang cuộn mình ngủ vùi giữa ngày trời chan hòa nắng ấm.

Sau nửa khắc bay thì bọn họ tới được chỗ đá ngầm mà Mạc Viễn Hành nói tới.

Nơi này nước sâu xanh ngắt, đó đây đá ngầm đen kịt lô nhô, trông mà ngỡ như thương tích trong lòng đại dương lâu ngày liền sẹo, lớp vảy kết cứng bên dưới bỗng đâu một ngày thình lình trồi lên. Sóng biển tung mình ập tới, dát bạc lớp vảy ấy giữa muôn trùng bọt nước li ti. 

– Chỗ này là rặng đá có tên Đại Mộng từ thời viễn cổ tới giờ. Cách đây ba ngày, mấy đứa đệ tử của ta đi ngang qua thì thấy phía dưới có ánh sáng chớp chớp lạ lùng, bởi vậy mới hẹn nhau thăm dò xem sao, không ngờ xuống tới nơi lại phát hiện ra bên trong có đường ngầm, đi vào thì gặp cửa, mà thằng này —

Mạc Viễn Hành chỉ vào Đào Chương cười gằn : “Lại đứng ngay phía trước, phát tà thuật mở cửa vào trong.”

– Phải rồi, mấy đứa đệ tử giả nhân giả nghĩa đó của ông mới nhân đó thừa gió bẻ măng, luồn đi theo ta đúng chưa ?

Đào Chương bất lực ra mặt. Gã cười khẩy : “Nói cho đúng thì chính ta mới người xui xẻo, đang thám hiểm Đại Mộng thì bị người khác bám đuôi ăn cướp. Hứa Lam Nhi đã vậy, đám tép riu của Vọng Giang lâu các ông cũng chả khác gì. Bộ tưởng Đào mỗ dễ ăn hiếp lắm hả ?”

Đầu đuôi sự việc thế nào Kiến Sầu thực ra rất rõ. Nói cho đúng thì hai người đệ tử của Vọng Giang lâu làm vậy là đại kỵ. Song giữa các tông môn trung vực với nhau dường như có luật bất thành văn, bình thường sẽ chẳng vì chút chuyện mà dễ dàng trở mặt thành thù.

Nhai Sơn có nguyên tắc không tham gia vào tranh chấp tông môn. Bởi vậy bên nào cãi vã cũng kệ, Khúc Chính Phong đều hoàn toàn không tỏ bất cứ thái độ gì. Kiến Sầu dĩ nhiên cũng hiểu nên vẫn im lặng đứng yên.

Rặng Đại Mông tuy không lớn mấy nhưng làm chỗ đặt chân rải rác cho hai mươi mấy người thì vẫn dư xài. Lúc này, trên phần đá nổi hiện diện khoảng chừng một chục đệ tử Vọng Giang lâu. Ai nấy đều mặc đạo bào lam sẫm, trên có họa tiết biểu tượng sông dài uốn khúc của môn phái. Người đứng đầu là một nữ tử. Thấy từ xa có hào quang phóng tới vun vút, thị liền mừng rỡ vui vẻ kêu lên :

– Tương nhi bái kiến sư tôn !

Các đệ tử đứng sau cũng vội vàng hành lễ : “Bái kiến Mạc trưởng lão !”

– Được rồi, đừng đa lễ nữa !

Mạc Viễn Hành đáp ngay xuống, vẫy tay gọi người nữ tu tự xưng “Tương nhi” kia :

– Tương nhi, lại đây !

Nữ đệ tử nọ liền vội vàng đi tới.

Mạc Viễn Hành khoát tay giới thiệu : “Kiến Sầu tiền bối, đây là Vệ Tương, trò cưng của ta, đệ tử sống sót còn lại mà cô hỏi lúc trước.”

Mọi người không khỏi đưa mắt nhìn kỹ. Nữ tử đó mặc váy dài vàng nhạt, đai thắt quanh eo xanh xanh sắc lục, ngọc bội lam sẫm lủng lẳng bên hông; dáng người xinh xắn, mặt trứng ngỗng, môi anh đào, tuổi còn nhỏ đã mà đã bắt đầu ra dáng mỹ nhân rất rõ; lúc tiến tới thì linh động nhanh nhẹn, hơn nữa còn đánh mắt dò xét Kiến Sầu. 

Sau đó, ánh nhìn của Vệ Tương liền tự nhiên đáo tới Khúc Chính Phong đang đứng bên cạnh Kiến Sầu, tức thời mục quang bỗng như mất hồn.

– Tương nhi ?

Mạc Viễn Hành gọi to nhưng Vệ Tương chẳng động đậy.

Thấy đệ tử mình cứ nhìn mặt Khúc Chính Phong trân trân, mãi một hồi lâu sau cũng chẳng tài nào rời khỏi được nổi, trong khi đó người ta thì mím môi, mắt nhìn có vẻ phật ý thấy rõ, Mạc Viễn Hành không khỏi mắc cỡ, nghiêm giọng kêu :

– Tương nhi à !

– Dạ !

Tiếng gọi lần này cuối cùng cũng lôi được hồn vía Vệ Tương trở về, khiến cô nàng giật mình sực tỉnh, cuống quít hành lễ ngay.

Mạc Viễn Hành thấy đệ tử mình như vậy thì không khỏi bực bực trong bụng; lúc mở miệng, giọng điệu cũng xẵng đi : “Đây là tiền bối Nhai Sơn : Kiến Sầu tiền bối, Khúc Chính Phong tiền bối, Khương… Khương tiền bối.” 

Giới thiệu Kiến Sầu là chuyện hiển nhiên bởi người ta dầu sao cũng là bậc kỳ tài, tiếp đó tới Khúc Chính Phong thì coi như cũng bình thường bởi người ta sắp tròn nguyên anh. Nhưng sau nữa, tới khi phải giới thiệu Khương Hạ, Mạc Viễn Hành thực đúng là như bị rút mất lưỡi, chẳng còn nước nào nữa mà nói.

Phù Đạo sơn nhân là hạng trưởng lão chấp pháp gì vậy trời ?

Nguyên bầy đệ tử của lão, có ai gặp mặt mà không phải kính, không phải gọi “tiền bối” đâu. Đám này xuất sơn hành sự, cứ nắm đại một người kéo ra, hễ xét vai vế là người ta hết hồn !

Cha tiên sư nó, một vừa hai phải thôi, còn để cho người ta sống với chứ !

Dĩ nhiên, tất cả những nhiều đố kỵ đó Mạc Viễn Hành đều giấu kín trong bụng, không hề hở miệng một lời nào.

Vệ Tương cũng ngạc nhiên, không ngờ mình vậy mà phải gọi ba người trước mặt là tiền bối hết.

Cô bé vội vàng hành lễ theo phép : “Tương nhi xin bái kiến ba vị tiền bối Nhai Sơn…”

Nói tới đây, Vệ Tương chợt ngừng lời, hai mắt vụt ngước lên nhìn Khúc Chính Phong, đôi gò má vì vậy cũng ửng hồng thẹn thùng : “Bái kiến Khúc tiền bối !”

A ! 

Mắt thấy tai nghe đã đến nước này thì mọi người làm gì mà chẳng hiểu ra ?

Nhóc mập Khương Hạ liền trưng cái bản mặt sành đời ra cười hắc hắc. Có duyên hay vô duyên nó cũng kệ, chẳng thèm để ý tới. Kiến Sầu thì mặt mày căng cứng, khóe mắt thoáng liếc mới thấy Khúc Chính Phong thần sắc lạnh lùng, dường như hoàn toàn chẳng thèm đếm xỉa gì đến Vệ Tương. 

Kiến Sầu hắng giọng đáp : “Đừng đa lễ nữa. Nếu như đã tới đủ rồi…”

– Bớt vớ vẩn đi ! Đào mỗ chỉ hỏi một câu : đường ngầm có bị sập không ?

Đào Chương lạnh lùng nhìn Vệ Tương, thái độ căm ghét thấy rõ.  

Vệ Tương nghe tiếng ngoảnh nhìn thì chợt thấy Đào Chương vậy mà lại đứng phía sau người bên Nhai Sơn. Ngay lập tức, kiếm sáng tuốt trần, cô bé trừng mắt hét lên : “Cái đồ gian manh nhà ngươi mà cũng dám chường mặt ra đây hả ?” 

– Hừ !

Đào Chương gằn giọng hừ một tiếng, trong bụng thực chỉ muốn băm vằm cái con nhỏ độc địa này ra, quăng biển nuôi cá cho rồi. 

Mạc Viễn Hành cũng biết giờ không phải là lúc cãi cọ, bèn kéo Vệ Tương lại, sầm mặt nạt : “Đời thưở nào lại đi tuốt kiếm trước mặt tiền bối Nhai Sơn như vậy hả ?”

– Sư phụ !

Vệ Tương kinh ngạc.

Mạc Viễn Hành vẫn nghiêm khắc tới cùng : “Cất kiếm đi !”

– …

Vệ Tương im lặng thật lâu, hai mắt tức thời đo đỏ. Cô bé hít sâu một hơi rồi thu kiếm lại.

Thấy tình hình trước mặt đã ổn định xong, Mạc Viễn Hành mới nói với Kiến Sầu : “Bây giờ ở chỗ này, chuyện dù nhỏ hay lớn gì thì cũng đều nghe Kiến Sầu tiền bối chỉ điểm hết.”

Kiến Sầu nhìn quanh một vòng, hỏi : “Khoan hãy nói tới chỉ này điểm nọ. Trước hết, đường ngầm kia ở đâu ?”

– Đệ tử Vọng Giang lâu bên ta đã dò tìm ở đây nhiều lần rồi. Đường ngầm nằm dưới cụm đá này, nhưng bên ngoài bị đá vụn rơi rớt lấp mất. Bây giờ chỉ dọn dẹp được một nửa, mà lúc dọn thì lại thấy có máu phun ra.

Mạc Viễn Hành vừa nói vừa nhíu tít đầu mày.

Vệ Tương căm tức, bất bình tiếp lời : “Chắc chắn đó là máu của hai sư huynh ta rồi !”

Nói xong, cô bé lại gườm gườm nhìn Đào Chương.

Đào Chương chẳng thèm đếm xỉa gì tới, khóe miệng nhếch lên cười khẩy, mỉa mai cực kỳ.

Rốt cục hắn có giết người hay không Kiến Sầu cũng khó mà nói chắc, nhưng lại thấy hình như có vấn đề gì đó bên trong.

Dĩ nhiên là Đào Chương hoàn toàn không hề muốn mở cửa đường ngầm.

Vọng Giang lâu tới chỗ đá này để tìm bảo vật nhưng rốt cục lại đụng phải Đào Chương đang lúc ra sức mở cửa. Trừ Đào Chương, người bên Vọng Giang lâu không ai thành công. Bởi vậy khả năng tiềm ẩn mắc mứu bên trong hẳn phải khá lớn. Nhưng nhiệm vụ của bên Kiến Sầu chỉ là tìm cho ra hai người đệ tử kia, còn Đào Chương với Vọng Giang lâu hay Ngũ Di tông với Vọng Giang lâu sau này có chọi nhau thế nào cũng mặc.

Kiến Sầu nghĩ kỹ rồi nghiêng đầu nhìn sang Khúc Chính Phong : “Hay chúng ta xuống dưới coi đi. Khúc sư đệ thấy sao ?”

Khúc Chính Phong gật đầu : “Đệ cũng có ý đó.”

Mạc Viễn Hành bèn nói : “Vậy lão phu dẫn các vị xuống dưới một chuyến. Tương nhi sẽ đi với ta, còn những người khác thì ở lại canh trên đảo để phòng bất trắc.”

– Dạ !

Đệ tử Vọng Giang lâu vội vàng ôm quyền vâng theo.

Ven rìa rặng đá, sóng đánh liên miên nhưng không lớn mấy. Vùng biển nơi này coi như cũng khá êm ả. Bên Vọng Giang lâu, Mạc Viễn Hành đã tới bậc trung nguyên anh, trong nhóm lại có thêm Khúc Chính Phong gần tròn nguyên anh nữa nên lúc xuống nước hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì. 

Từ khi tu hành cho đến nay, Kiến Sầu chưa hề lặn biển bao giờ. 

Tu sĩ tu luyện đến một cảnh giới nhất định, ngoài khả năng ích cốc nhịn ăn thì còn có thể tị thủy tị hỏa được một lúc, bởi vậy bọn họ xuống nước cũng không cần phòng hộ gì thêm, chỉ ngự kiếm nhào thẳng xuống là xong.

Khương Hạ hào hứng nhất trong nhóm, hai con mắt sáng rỡ. Nó đứng cạnh Khúc Chính Phong mà cứ nhấp nha nhấp nhổm chực đi. 

Mạc Viễn Hành dẫn Vệ Tương xuống nước trước. Khúc Chính Phong dặn :

– Kiến Sầu sư tỷ, Bát sư đệ, hai người đi đi, xuống dưới có gì truyền âm. Yên tâm, ta bọc hậu là được.

Tu vi hắn cao nhất, thật ra cũng phải sắp xếp như vậy.

Khương Hạ hớn hở đáp lời, cắm đầu cắm cổ vù đi. Kiến Sầu nhìn nó cười rồi lấy Lý Ngoại kính ra, sau đó mới từ từ trầm mình xuống nước.

Cuối cùng chỉ còn lại Đào Chương với Khúc Chính Phong. Khúc Chính Phong đưa mắt nhìn gã, gã nhún vai đáp : “Biết rồi ! Ta đi trước !”

Nói xong, Đào Chương cũng triệu kiếm của mình ra rồi lặn xuống biển.

Sau cùng, còn lại một mình mình, Khúc Chính Phong đứng trên rặng đá đưa mắt nhìn quanh. Mây đen tầng tầng lớp lớp từ nơi giáp mí giữa trời và nước cuồn cuộn đùn lên, nuốt mất cả vầng thái dương rực rỡ. 

Trời tựa hồ như đang chuyển giông.

Thời tiết như vậy tự nhiên làm Khúc Chính Phong cảm thấy khó chịu. Hắn lại nhìn quanh rặng đá một lần nữa rồi cũng xuống biển luôn.

Xuống nước rồi thì không nói chuyện như trên bờ được mà chỉ có thể truyền âm. Đối với tu sĩ, đây lại chẳng phải là chuyện gì khó, cách trao đổi liên lạc này cũng thoải mái hệt như bình thường, Kiến Sầu đã từng học qua nên hoàn toàn không có gì bỡ ngỡ hay lúng túng.

Bọn họ lặn thẳng xuống, ánh sáng từ mặt nước bên trên càng lúc càng mờ dần. Bóng tối dưới biển sâu sau đó cũng ập tới.

Phần đá nhô trên kia coi rộng như vậy chứ thật ra nó chỉ là một góc nổi không bao nhiêu, còn phần chìm dưới biển thì to lớn cực kỳ, trông chẳng khác gì một ngọn núi nhỏ.

Hào quang vàng như ngọc lưu ly từ Lý Ngoại kính của Kiến Sầu phát ra, hòa với sắc lam xanh đen của vùng biển xung quanh khiến nước sang sáng, ánh lên một màu lục thâm thẫm lạ lùng. Vệ Tương lặn phía trước để ý thấy bèn ngoái đầu lại, truyền âm hỏi nàng : 

– Kiến Sầu tiền bối là đệ tử Nhai Sơn mà sao lại không xài kiếm vậy ?

Ngay lúc đó, Kiến Sầu thực chỉ muốn lấy Lý Ngoại kính đập mặt nó cho rồi. Mặt mày bình thản không đổi chút sắc, nàng khẽ cười, hỏi lại : “Có luật nào bắt đệ tử Nhai Sơn phải xài kiếm không ?”

Vệ Tương hơi mắc cỡ, lại nhìn ánh mắt thì thấy ngay Kiến Sầu khác hẳn người thường.

Kiến Sầu chẳng buồn đếm xỉa tới Vệ Tương nữa. Thấy Mạc Viễn Hành ở đằng trước không lặn xuống sâu thêm, nàng bèn nhìn ra, quan sát chung quanh.

Ở độ sâu này bắt đầu thấy có san hô hồng hồng chiếm cứ rặng đá. Trong cái khe trước mặt quả nhiên thực có lối đi. Mạc Viễn Hành tiếp tục tiến về phía trước, gọi mọi người đi theo.

Nhóc mập Khương Hạ nhảy vọt tới trước một cái, hào quang đo đỏ chiếu sáng khiến cái thân lùn lùn của nó càng tròn trĩnh hơn thêm, bởi vậy cú nhảy vừa rồi nhìn cực tiếu, Vệ Tương ở bên cạnh cũng phải phì cười.

Kiến Sầu lướt vượt qua ả, lặn song song cùng với Mạc Viễn Hành.

Lối đi trong này không dài mấy. Tiến tới một chút thì gặp đá tảng ngổn ngang chồng chất thành đống lớn, quả đúng là giống như bị sập lối đi.

Kiến Sầu đến gần nhìn, lúc bấy giờ mới thấy loáng thoáng có cửa lớn đóng chặt ở đầu bên kia, phía sau đống đá. Cứ lấy sức tu sĩ mà dịch đi thì có gì khó đâu ?

Nàng thuận tay phất tới một cái, lập tức linh quang phóng ra, đánh lên mặt đá.

Nhưng không ngờ, tảng đá vậy mà lại chẳng suy suyển chút nào.

Tựa hồ như đã biết trước cảnh này từ lâu, Mạc Viễn Hành nói : “Tảng đá này không đơn giản như vậy đâu. Mời Kiến Sầu tiền bối xem đây.”

Nhân đó, lão bèn tiện tay chỉ vào ký hiệu trận pháp trên một khối đá lớn : “Đây là trận Thiên Cân, chuyên dùng để làm nền móng vững chắc cho công trình xây trên mặt đất. Người tinh thông trận pháp của Vọng Giang lâu vắng mặt, cho nên dịch chuyển đá mới hơi khó khăn thế này.”

– Hóa ra là vậy !

Kiến Sầu cau mày, tình hình xem ra gay đây.

– Để đệ thử xem !

Chợt bỗng có tiếng ai truyền âm vào đầu nàng.

Kiến Sầu ngẩng đầu nhìn lên, đến giờ mới thấy Khúc Chính Phong vậy mà đã tới đứng cạnh bên mình tự đời nào. Kiếm Hải Quang dưới chân hắn dường như chẳng phát hào quang nhưng nước biển lăn tăn xung quanh thì lại cong cong gẫy gẫy. Ánh sáng của kiếm Hải Quang là màu lam đậm, bởi vậy nên chìm trong biển thì dĩ nhiên là không thấy được dấu tích, hèn chi nàng mới chẳng hay chẳng biết chút gì.

Khúc Chính Phong vượt lên Kiến Sầu, tiến tới trước tảng đá lớn thò tay sờ sờ. Ngẫm nghĩ hồi lâu, hắn bèn chuyển kiếm dưới chân lên cầm tay trái, còn tay phải thì giơ ra, giữa kẽ ngón tay tức thời liền kẹp một con dao nhỏ hình thoi, phóng vút một đường về phía trận pháp. Đường dao lao đi rất mạnh, trông như im hơi lặng tiếng nhưng Kiến Sầu lại có cảm giác như nước biển bị nó tét ra làm đôi !

“Rắc” một tiếng nhỏ, trận Thiên Cân kia chớp mắt liền bể tan tành, cát bụi mịt mù tan vào nước biển.

Xong xuôi, Khúc Chính Phong lại vung tay lên. Khối đá to tướng nọ liền bị đẩy xoạch sang một bên.

Hai mắt Mạc Viễn Hành tức thời ánh lên kinh hãi. Kiến Sầu không khỏi liếc nhìn sang lão.

Mạc Viễn Hành bèn giải thích : “Tất cả cũng nhờ con dao phá trận của tiểu hữu thuộc hàng danh khí. Nó là pháp bảo cực tốt… Lão thực không ngờ Khúc tiền bối vậy mà lại lấy ra phá trận…”

Nghe cái giọng trầm trồ tấm tắc của lão là đủ hiểu Khúc Chính Phong đã lấy dao mổ trâu để cắt cổ gà. Kiến Sầu không biết cái con dao “phá trận” này có lai lịch ra sao, chỉ cảm thấy… gọi nó là phá trận hình như cũng rất hay.

Khúc Chính Phong ở phía trước thấy làm như vậy có hiệu quả thì cứ thế tiếp tục, lại phóng dao thêm hai ba lần nữa là giải quyết xong đống đá. Cánh cửa đá hình tròn ở phía sau có chiều cao bằng hai người cộng lại rốt cục cũng dần dần hiện ra trước mắt bọn họ.

Lúc này, Đào Chương đứng cuối nhóm mặt mũi mới tái xanh. Khúc Chính Phong đứng trước cửa quay người nhìn gã, mà Kiến Sầu thì ngoảnh lại, cũng cười cười nhìn gã nốt.

Uổng công Đào Chương chắc mẩm mình vô dụng, ai dè vậy mà lại tới lượt gã mở cánh cửa này thật. Gã thực ngàn lần vạn lần chẳng muốn…

Nhưng tiếc thay, vẫn phải bấm bụng làm, nếu không Khúc Chính Phong chém gã thành tám khúc là cái chắc ! Tài thua người ta thì chỉ có nước chịu lép chứ biết làm sao bây giờ !

Đào Chương đi tới đứng trước cửa. Gã cũng chẳng ngần ngừ do dự mảy may, vừa lật tay một cái thì trong tay liền hiện ra một cái ấn nhỏ bằng ngọc xanh lục, hào quang mông lung biêng biếc sáng ngời tứ phía. Trong chớp mắt đó, tất cả những ai có mặt đều biết đây chẳng phải thứ thường, nhìn sóng nước dập dờn vỗ về xung quanh cái ấn mà cứ tưởng như nó đang nằm gọn trong lòng một cơ thể sống.

Khúc Chính Phong không khỏi nhướng mày nhìn nó.

Đào Chương nói : “Chuyện này là bí mật môn phái. Các người muốn ta mở cửa cũng được, nhưng phải lui ra sau.”

Nói vậy thì tức là không muốn cho xem chứ gì ?

Vệ Tương phản đối ngay : “Không được, ai mà biết ngươi có giở trò gì hay không !”

– Mấy người không chịu thì ta khỏi mở. Hai đường chọn một đi !

Đào Chương lại cười khẩy, con mắt độc nhất còn lại giương lên, nghênh nghênh nhìn Vệ Tương đầy thách thức.

Vệ Tương cứng họng, nói chẳng nên lời.

Đào Chương đưa mắt nhìn Khúc Chính Phong đang im lìm đứng đó rồi lại liếc sang Kiến Sầu. Gã cười đắc ý : “Dù sao cũng có cao nhân Nhai Sơn ở đây, còn sợ ta trốn đi đâu được chứ ?” 

Tình thật mà nói, Kiến Sầu vẫn cứ cảm thấy mồm miệng gã này khó mà tin được. Nàng thực chẳng muốn lùi ra sau, chỉ muốn kê kiếm lên cổ gã, ép gã mở cửa cho rồi. Nào ngờ Khúc Chính Phong lại nói ngay : “Ngươi mở đi, bên ta lui lại.”

– Được !

Đào Chương liền cười dài một tràng : “Đúng là Nhai Sơn hiên ngang lẫm liệt có khác ! Vậy để ta mở !”

Mạc Viễn Hành thấy hơi khó hiểu, bụng nghĩ Khúc Chính Phong làm việc thiếu thận trọng, nhưng phản đối thì cũng không hay, bởi vậy chỉ đành nhíu nhíu đầu mày rồi lui ra sau cùng với mọi người.

Kiến Sầu cũng không hiểu lắm, mắt thắc mắc nhìn Khúc Chính Phong. Hắn quay đầu ngó nàng cười cười ra chiều như đã tính trước.

Bọn họ lùi lùi ra sau, Đào Chương nhìn canh theo : “Được rồi, tới đó được rồi !”

Nói xong, gã cầm cái ấn ngọc xanh nhỏ quay lưng đi.

Hai tay Đào Chương cầm ấn phóng ra. Cái ấn lơ lửng phiêu phù mà không rớt, trái lại còn bắt đầu quay tròn mỗi lúc một nhanh, ánh sáng bừng bừng sức sống bắn ra hết tia này đến tia khác khiến cả một dọc đường ngầm rực xanh sắc ngọc. 

Mấy người Kiến Sầu đứng xa nên chỉ thấy hào quang của chiếc ấn nhỏ sáng chói được một hồi thì thình lình dừng lại, sau đó như cá voi hút nước, toàn bộ nguồn ánh sáng xanh biếc như ngọc vừa phát ra liền bị rút lại hết vào trong ấn rồi tắt ngấm. Đào Chương đứng trước cửa, quay lưng về phía bọn họ, tay dường như phác thủ pháp gì đó nhưng chẳng ai thấy được. Mà vừa ngay lúc đó, đất dưới chân tự nhiên bỗng chợt rung lên. Hóa ra là toàn bộ đường ngầm đang chấn động. Nước biển cuồn cuộn ầm vang, Kiến Sầu cảm thấy dòng chảy tăng tốc rất rõ.

– Kẹt…

Dưới nước, âm thanh truyền đi không tốt lắm, nhưng mấy người Kiến Sầu vẫn nghe được tiếng động này.

Giữa hai cánh cửa đá lập tức nứt ra một đường, rồi cuối cùng tách hẳn thành khe. Nước biển ào ào thi nhau chảy lọt vào trong.

Mạc Viễn Hành thấy vậy thì hai mắt sáng lên, dợm mình định vọt thẳng tới trước.

Nhưng Đào Chương lại nhanh hơn lão nhiều !

Ngay khi cái khe tách vừa đủ chỗ cho một người qua lọt thì Đào Chương đang đứng trước cửa liền há họng cười ha hả :

– Ở ngoải chầu rìa đi !

Dứt lời cả người đã hóa thành một đạo hào quang, lách vụt vào trong !

Mấy người Kiến Sầu đứng xa quá thì làm sao nhanh bằng gã !

Rượt không thể nào kịp nổi !

Gã này quả nhiên giấu tẩy !

Bọn họ cắm đầu đuổi theo trong đường ngầm. Nào ngờ cái khe hở vậy mà chẳng tách thêm ra, trong khi đó hai cánh cửa thì lại bắt đầu đóng lại !

Mạc Viễn Hành điên máu văng tục ầm ĩ.

Kiến Sầu cũng sững sờ ngạc nhiên.

Bị gài rồi sao ?

Ngay đúng vào thời khắc mấu chốt đó, Kiến Sầu đột nhiên cảm thấy nước biển ngang hông thoáng cái ấm lên, quay đầu nhìn sang thì Khúc Chính Phong vẫn luôn đứng bên cạnh đã biến mất tự đời nào. Tựa như hòa làm một cùng với nước biển nơi đây, cả người hắn hóa thành một vệt lam sẫm, phóng vụt vào khe cửa đang sắp đóng lại tới nơi !

Ầm…

Khúc Chính Phong vừa lọt qua khỏi thì cửa liền sập lại cái rầm !

Bốn người đứng ngoài ai nấy đều sững sờ !

Thật đúng là vạn vạn lần không sao ngờ nổi !

Rốt cục là chuyện gì thế này ?

Bọn họ còn chưa kịp lý giải đầu đuôi ngọn nguồn bên trong ra sao thì tình hình trong đường ngầm lại tiếp tục chuyển biến khác thường.

Trong tích tắc hai cánh cửa đóng sầm lại, khối đá to tướng trên có khắc trận Thiên Cân mà Khúc Chính Phong đã phá đi trước đó đột nhiên chợt bùng lên hào quang chói lòa một lần nữa, kế thì bay tung lên, đập thẳng về phía mấy người bọn họ.

Khối đá đó rất lớn, lực phóng với thế đi cực mạnh, vận tốc vậy mà cũng nhanh lạ lùng !

Vệ Tương đứng ở ngoài cùng bên trái nên gần nó nhất. Cô bé hoàn toàn không kịp làm gì, chỉ biết há miệng thét to.

Mà khối đá to tướng thì vẫn đùng đùng phóng tới !

Sức đi thế kia khiến nước biển xung quanh như sôi lên tới nơi !

Thấy Đào Chương đã biệt dạng, Mạc Viễn Hành sững sờ bần thần không thôi, bởi vậy nên cũng chẳng kịp ra tay làm gì trước việc đang xảy ra trước mắt !

Chỉ có mỗi mình Kiến Sầu ——

Nghiến răng nghiến lợi, chửi thầm trong bụng !

Biết ngay xuất môn là phải đánh lộn mà !

Trong tích tắc điện quang thạch hỏa ấy, nàng giơ tay lên tổ khiếu mi tâm, rút xoẹt một cái !

Ai nấy chỉ thấy từ đó có cái bóng gì đen thui bị nàng kéo vụt ra, rồi xả thẳng về phía trước !

Vù ! Vù ! Vù !

Nhìn mà tưởng đâu như nghe thấy cả tiếng cái bóng đó nhoáng tròn một đường, bổ xuống nhanh như chớp !

Vệ Tương thì vẫn còn sững người, đờ đẫn nhìn khối đá to tướng đang sắp sửa đập tới trước mắt mình.

Ầm !

Chấn động inh tai nhức óc !

Cái bóng đen to lớn nọ đi sau mà tới trước, thình lình chém phập xuống vách đá đường ngầm ngay cạnh Vệ Tương ! Cán rìu với họa tiết ác quỷ cổ xưa khắc chạm bên trên còn rung rung liên hồi trong nước biển !

Cả cây rìu chắn đúng ngay đường đi của khối đá, không sai một ly !

B…ố…p !

Nước biển ầm ầm chấn động.

Khối đá đâm phải thân rìu cứng ngắc liền rớt thịch xuống.

Nguy hiểm tức khắc tiêu vong !

Vệ Tương sững sờ, trợn tròn mắt nhìn trân trân cây rìu chỉ cách đầu mũi mình có ba tấc. 

To… To quá…

Nó sao mà to quá !

Cô bé đờ đẫn quay mặt nhìn ra ba người đang đứng cách mình không xa : Nhóc mập Khương Hạ, sư phụ Mạc Viễn Hành nhà mình, đại sư tỷ Kiến Sầu Nhai Sơn…

Cái này… rốt cục là pháp khí của ai vậy ?

Kiến Sầu lạnh lùng vụt giơ tay ra. Quỷ phủ đã chịu nhỏ máu nhận chủ liền tự động giật ra khỏi vách đá đường ngầm, bay vút trở lại tay nàng. 

Chẳng buồn liếc mắt nhìn Vệ Tương lấy một cái, Kiến Sầu đanh giọng hét to : “Còn đứng chết dí ở đó làm gì nữa ? Tránh ra !”

Trước sau trái phải, đá lớn còn nhiều hơn thế nữa lại bắt đầu vù vù bay tới !

Giống như người bị cửa kẹp đầu, Vệ Tương cứ dại ra như mê ngủ, chỉ thấy đại sư tỷ Nhai Sơn tay trái cầm gương, tay phải cầm rìu thõng xuống, dáng người nho nhỏ xinh xắn tương phản một trời một vực với cây rìu to lớn kềnh càng bên cạnh, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị cực điểm…

Trời…

Sao mà hiên ngang lẫm liệt quá vậy !

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Vệ Tương bỗng chợt sáng lên lạ lùng !

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *