498. Tiền duyên

Gian truân trắc trở đã nhiều !

Phu thê tình thâm ?

Lại còn bạc đầu giai lão ư ?!!

Vừa nghe Trần Đình Nghiên thốt ra mấy câu kia, mấy bậc đại năng có mặt tại đương trường liền ngẩn người. Cho dù đã tu luyện cả mấy trăm ngàn năm mà … Đọc tiếp

497. Nói toạc ra

Trương Thang đã đi thật rồi. Trước khi đi, y nhìn Kiến Sầu một hồi rồi mới thu mắt lại.

Nàng đứng ở đầu hẻm dõi nhìn theo bóng y hun hút trên con lộ dài, tay áo rộng hai bên hông phất phới bay theo gió. Mãi một lúc lâu … Đọc tiếp

496. Nổi danh ôn thần

“Nói tới mới nói, chủ ngôi nhà này, lời lẽ thật cũng khá thú vị.”

“Tỷ dụ như ?”

“Theo như câu chữ y để lại trong sách vở thì đại tôn Bàn Cổ tạo ra hồng hoang rồi mới lập luân hồi, định ra ranh giới âm dương, lục đạo từ … Đọc tiếp

495. Nhân ngôn quỷ thoại

Thật ra Kiến Sầu đang có mắc mứu khó gỡ trong lòng. Hốt nhiên nhớ tới trong nhà cũ ở Uổng Tử thành có lưu một số kiến giải liên quan đến luân hồi, hơn nữa Trương Thang cũng bảo tồn nhà cho mình nên vì vậy nàng mới quyết … Đọc tiếp

494. Nhà cũ thành Uổng Tử

Quỷ môn quan thất thủ, thành Uổng Tử cách đó chưa đầy chục dặm thoắt cái liền trống hươ trống hoác.

Trong mắt các tu sĩ, một chút xíu dặm trường như vậy thật chẳng khác gì con số không.

Ngay khi trận chiến Âm Dương giới lại nổ ra, quỷ tu … Đọc tiếp

493. Người Nhai Sơn giết hồn Nhai Sơn

Đúng là dù thế nào cũng quyến luyến nhớ mong, không sao quên được.

Sau khi xuất hiện ở quỷ môn quan, mười bảy người kia cứ lăng không đứng yên nơi đó, cách quân Thập Cửu Châu không xa lắm. Họ nhìn thẳng về phía trước, kiếm sắc trong tay, … Đọc tiếp

492. Nửa trái tim

“Ma kiếm thánh tâm !”

Dù đứng ở xa, thời gian tuy ngắn, nhưng tất cả mọi điều nhỏ nhặt xảy ra, kể cả việc Kiến Sầu đâm thấu kiếm qua mi tâm Thái Sơn vương nhưng lại không thừa cơ giết chết y ngay, hết thảy đều in trọn trong … Đọc tiếp

491. Mưa kiếm sinh hoa

Chúng nhân sững sờ trợn tròn mắt.

Từ Cực Vực cho đến Thập Cửu Châu chẳng ai ngờ khi khổng khi không lại có con vật khổng lồ thình lình chui ra như thế này ! Tất cả đều chấn động đến nói không ra lời !

Bên lớn bên nhỏ !

Đồng … Đọc tiếp

490. Họa tới

Đánh cái tiên sư cha nhà ngươi !

Đồ vô sỉ !

Vô sỉ quá thể !!!

Thái Sơn vương tức đến nỗi thiếu điều muốn té xỉu. Đây rõ ràng là giậu đổ bìm leo, thấy nguy lấn tới. Hơn nữa cái “nguy” này còn do chính bản thân cô ta cố … Đọc tiếp

489. Kẻ xấu Kiến Sầu

Thử kiếm à ?

Nữ tu này vậy mà lại trâng tráo há họng kêu bắt y thử kiếm sao ?

Thái Sơn vương vốn còn rất kiêng dè tu vi hiện tại của Kiến Sầu. Có nghĩ thế nào đi nữa y cũng thấy khó mà hiểu nổi. Rõ ràng là … Đọc tiếp