48. Nhừ đòn

Gió núi lạnh căm.

Trên đỉnh Hoàn Sáo còn đầy tàn tích đánh nhau ban nãy, Khúc Chính Phong ngồi đó, dõi mắt nhìn xuống bóng người đang xa hút.

Kiến Sầu đã ngự Lý Ngoại kính, hóa thành một đạo hào quang bay xuống phía dưới.

Ánh mắt … Đọc tiếp

47. Đồng môn tuốt kiếm

Nàng có nghe lộn không vậy ?

Thần sắc tự nhiên bình thản trên mặt Kiến Sầu cuối cùng cũng dần dần biến mất rồi cứng lại, nghiêm túc khôn tả. Nàng chầm chậm ngước mắt nhìn Khúc Chính Phong đăm đăm.

Hắn kêu tuốt kiếm ư ?

Hắn vậy … Đọc tiếp

46. Tiểu sư muội

– Sư tỷ, sao vậy ?

Vừa tiếp đất, Khương Hạ liền để ý thấy ánh mắt của Kiến Sầu. Nó đưa mắt nhìn theo nhưng lại chẳng thấy có gì bất thường.

Khương Hạ tung trái linh chi lên không, nhanh tay chụp lấy rồi tiến lại gần.

Kiến … Đọc tiếp

44. Bóng Côn

Ào ào…

Mưa tuôn xuống biển, sóng cuộn ngất trời.

Ngô Đoan đứng trên thanh bạch cốt giữa lưng chừng không, cả người căng cứng. Khúc Chính Phong vừa thốt ra hai tiếng nọ, hắn nghe mà thậm chí còn chẳng dám tin vào tai mình.

Áp lực khủng khiếp … Đọc tiếp

43. Vết thương cũ

Kiến Sầu sư tỷ ?

Nàng hơi ngạc nhiên trong một thoáng. Dưới mắt nàng, Côn Ngô tiếng tăm sánh ngang Nhai Sơn, thậm chí xét về một mặt nào đó thì lại còn là môn phái đáng gờm hơn nhiều, nhưng hôm nay đệ tử nguyên anh của họ … Đọc tiếp

42. Người Côn Ngô tới

Côn Ngô – Đại điện Chư Thiên.

Thềm đá bán nguyệt tầng tầng cong cong, xoáy mãi lên cao. Hai bên là hai cây cột khổng lồ cao vút chọc thẳng lên trên trần tựa vòm sao đêm. Đứng dưới ngước mắt trông lên chỉ thấy lấp la lấp lánh, … Đọc tiếp

41. Rìu của ai ?

Trương Toại không ngờ nàng nhìn thấy mình rồi mà vẫn lại tới gần chào hỏi. Hắn hơi sững ra rồi vội vàng đáp lễ : “Cám ơn Kiến Sầu sư tỷ đã có lòng hỏi thăm, mọi sự vẫn vậy !”

Sau khi về lại Nhai Sơn, Kiến Sầu … Đọc tiếp

40. Kẻ hèn mọn

Ngay khi Khúc Chính Phong vừa vào cửa thì Đào Chương đã bắt đầu đoán đoán xem hắn là ai. Mới rồi gã xuất thủ như vậy thật ra không phải là cố ý làm mất mặt cái vị trưởng lão họ Mạc của Vọng Giang lâu kia mà chỉ … Đọc tiếp