Xong, xong rồi ?
Má ơi, bỏ cái giọng tỉnh queo đó dùm con cái đi !
Tiễn Khuyết muốn sụm bà chè, thiếu chút nữa quỳ lạy luôn Kiến Sầu.
Sao… không giống như mình tưởng một chút nào vậy trời ?
Cái nàng “Vô Sầu tiên tử” nhu … Đọc tiếp
Xong, xong rồi ?
Má ơi, bỏ cái giọng tỉnh queo đó dùm con cái đi !
Tiễn Khuyết muốn sụm bà chè, thiếu chút nữa quỳ lạy luôn Kiến Sầu.
Sao… không giống như mình tưởng một chút nào vậy trời ?
Cái nàng “Vô Sầu tiên tử” nhu … Đọc tiếp
– Cộp ! Cộp !
Tiếng chân Triệu Vân Tấn dội lại trên nền đất.
Trong hang trống hoác, mặt đất cũng sạch trơn, thậm chí tới một cục đá vụn cũng chẳng thấy, mà cho dù nếu có nó đã bị cuồng phong thổi qua nuốt chửng ngay lập … Đọc tiếp
Coi bộ cái tàu cướp này giờ hết xuống nổi nữa rồi.
Tần Lãng gãi gãi mũi, Chu Khinh Vân thì thở thượt một hơi dài. Cả hai tuy vậy cũng không khác, cũng bấm thủ quyết một cái. Chớp mắt hào quang liền chói sáng. Tiễn Khuyết với Bùi … Đọc tiếp
Hết nước nói !
Chẳng ai còn nói được câu nào nữa !
Tiễn Khuyết tưởng như thấy rõ muôn vàn con chữ chi chi chít chít trên khuôn mặt có thể nói là tú lệ trước mắt, nhưng dù nhìn thế nào đi nữa, đọc xuôi hay đọc ngược … Đọc tiếp
– Họ Bùi tên Tiềm.
Bùi Tiềm tuy ngạc nhiên nhưng vẫn lặp lại một lần nữa. Tiềm tức chỉ rồng phục, mai sau thế nào cũng có ngày sẽ lại bay lên chín tầng trời, đây coi như kỳ vọng gởi gắm vào y.
Bùi Tiềm – Bồi Tiền.… Đọc tiếp
Kiến Sầu làm bộ thích thú ra mặt. Nàng nhìn nhìn Tiễn Khuyết rồi dấn thêm một bước nữa, hỏi :
– Nghe nói động Hắc Phong gần đây sôi động lắm, tại hạ cũng đang muốn đi coi cho xôm tụ, không biết…
– A, vậy thì tốt quá … Đọc tiếp
Thấy Kiến Sầu tự nhiên thoải mái cầm lấy chén ngọc, Lục Hương Lãnh ở bên kia hơi ngỡ ngàng, sau thì cúi đầu cười cười.
Kiến Sầu vốn chẳng khát gì nên chỉ vỗ đầu con đầu nhỏ, ra hiệu cho nó đi xuống.
Con chồn nhỏ nghiêng nghiêng … Đọc tiếp
Núi non sừng sững, khói mây vờn quanh; chất ngất trên đỉnh tuyết phủ trắng xóa, còn xuống tới lưng chừng thì cây cối chập chùng. Suối trong róc rách xuôi đổ, nhưng bởi đã vào cuối thu nên mới hẹp lại thành một dòng mỏng mảnh bạc bạc, đến … Đọc tiếp
Tự tay giết hắn.
Bốn tiếng ung dung, điềm đạm, chín chắn.
Khó nhận ra cảm xúc gì mãnh liệt thế nhưng sự kiên định trong đó khiến ai nghe cũng phải lạnh người.
Tạ Bất Thần Côn Ngô là kẻ nổi danh nhất Thập Cửu Châu trong thời gian … Đọc tiếp
Chuyện trong ẩn giới am Thanh Phong, nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn. Nếu chẳng tra ra gì thì tất nhiên chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu có phát hiện thì có thể sẽ là chuyện kinh thiên động địa chứ chẳng chơi.
Phái Khúc Chính Phong đi … Đọc tiếp