Thường thường đối với kẻ lạ, người ta hiếm khi nào phơi bày gan ruột, thổ lộ tâm tình nhưng cũng có khi trong mối quan hệ với nhau, càng không có gì đặt nặng thì người ta càng thoải mái vô tư.
Bốn người ngồi trên thuyền tối nay … Đọc tiếp
Thường thường đối với kẻ lạ, người ta hiếm khi nào phơi bày gan ruột, thổ lộ tâm tình nhưng cũng có khi trong mối quan hệ với nhau, càng không có gì đặt nặng thì người ta càng thoải mái vô tư.
Bốn người ngồi trên thuyền tối nay … Đọc tiếp
Cạch một tiếng, cờ hạ.
Sau đó, gió lớn nổi lên.
Vừa nghe sáu tiếng “chút nữa thôi sẽ quay về” vang lên bên tai, ba người bọn Phụ Kiếm Sinh ngẩng đầu lên thì đã không thấy Kiến Sầu đâu nữa, chỉ thấy sao trời mênh mông trên không … Đọc tiếp
Quá sức tưởng tượng.
Nếu hiện giờ không phải đang tận mắt chứng kiến, hơn nữa còn có Nguyệt Ảnh kế bên, Điên Đảo chân nhân thực không dám tin thời này khắc này ở ngay nơi đây thế mà lại có mặt người thứ tư, đã vậy người này … Đọc tiếp
– Kiến… Sầu ?
Mãi đến khi hai cái chữ đó đóng sâu vào mắt, rồi từ đầu lưỡi cuộn một vòng bật thốt lên tiếng, Ứng Hủy mới hồi thần lại : Cái vị Kiến Sầu này chính là Kiến Sầu trên thập tử lệnh kia.
Khuyên quân tiếc … Đọc tiếp
Lập Tà Dương !
Phong tỏa tinh vực Hạo Thiên ư ?!
Nghe xong người nào người nấy đều thất kinh, thậm chí cả sau lưng cũng thiếu điều muốn ướt đầm mồ hôi lạnh !
Nhưng hễ đã biết rõ thập tử lệnh rồi thì nào có ai là … Đọc tiếp
Vừa mới chân ướt chân ráo tới nên tất nhiên là Kiến Sầu chưa từng nghe qua tên tuổi của cái vị Điên Đảo chân nhân này. Thậm chí đến cả người ở thượng khư tiên giới hơn mấy trăm ngàn năm cũng chưa chắc biết rõ. Duy có mấy … Đọc tiếp
Phi thăng lên cũng đã hơn trăm năm nhưng Trịnh Yêu lại chưa bao giờ thấy tâm trạng nặng nề như lúc này.
Ra khỏi truyền tống trận, hắn im lìm lặng lẽ ngước mắt nhìn đền đài lầu gác cao lớn trước mắt.
Đây chính là một trong các … Đọc tiếp
Ở thượng khư tiên giới này ít có ai bất tài.
Mặc dù tin chắc Kiến Sầu chẳng qua chỉ là một địa tiên nhỏ nhoi vừa mới phi thăng lên, có sao đi nữa cũng khó lòng thoát khỏi bị mình ám toán đánh lén, nhưng lúc còn ở … Đọc tiếp
Đập vào tầm mắt nơi nơi tứ bề hoang vu.
Sa mạc mênh mông, cát vàng trải rộng, gió hú lồng lộng, bầu trời đen kịt chẳng có trăng sao, duy chỉ có vài ngôi sao sáng ngời là lơ lửng ở đó, soi tỏ cả một vùng đại địa, … Đọc tiếp
Người phàm cả đời lúc nào cũng bình bình cắm cúi sống như bao kẻ, chỉ đến tối khuya vắng lặng mới ngẩng đầu trông trời, mắt ngắm nhìn thiên không đầy sao mà đầu óc không khỏi vơ vẩn nghĩ ngợi bao điều : nghĩ về thời thế qua … Đọc tiếp