Y bào vẫn màu nguyệt bạch, giống như ngày đó cô ta lật tay đập ra một chưởng kia, giống như lúc từ địa ngục mười tám tám tầng thoát ra khỏi Thích thiên tạo hóa trận, hơn nữa trên người còn phảng phất một hơi hướm tiêu sái phóng … Đọc tiếp
Category: Phần 2
527. Cổ cấm ao chuyển sinh
Trong sát na đó, cả một chiến trường rộng lớn đột nhiên bỗng tĩnh lặng như tờ.
Lặng vì tấm kính tròn trong thiên không, vì cảnh núi non hiển hiện trên ấy, vì mưa gió dập vùi thấm đẫm miền đất kia…
Người tựa đèn, chết là hết.
Hồn … Đọc tiếp
526. Dạ vũ Nhai Sơn
Khương Hạ sư đệ…
Kiến Sầu hơi bất ngờ, có phần không tưởng được. Một là vì tu vi nàng như vậy thế mà lại chẳng phát hiện ra sự có mặt của hắn ở cạnh mình. Hai là vì nàng không biết lời nói của hắn lúc này thâm … Đọc tiếp
525. Hồn khôi ra trận
Thiệt đúng là “Nhắc Kiến Sầu, Kiến Sầu tới”. Tựa hồ như trong cõi hư vô huyền bí nào đó, nàng ta cảm biết được, lập tức tới nhanh như vậy !
Tả Lưu tánh mạng vốn đang ngàn cân treo sợi tóc, chả biết sao lại tự nhiên gặp … Đọc tiếp
524. Thần chích hiện thân, chiến trường một trận ba đào
***
Đều là “người quen cũ” ngày xưa đã từng đánh nhau mấy lần trên chiến trường, nhưng Phù Đạo sơn nhân của thời đó vẫn chưa là chấp pháp trưởng lão Nhai Sơn và Hoành Hư chân nhân cũng chẳng phải là chấp chưởng Côn Ngô, lên làm thái … Đọc tiếp
523. Tới giúp
Phó Triêu Sinh cũng không phải là yêu tà tầm thường gì, trời sinh vốn đã có sức mạnh hơn xa giới hạn thế giới này cho phép, và mặc dù cũng phải chịu sự khắc chế của nó nhưng vào lúc này hắn lại khó mà dằn xuống hết … Đọc tiếp
522. Nghịch thiên đấu pháp
Rồi lại chép lại ?
Xì.
Thấy hắn nghé con chả sợ cọp, Tần Nghiễm vương thực mắc cười quá thể.
Trong ngũ hành thiên địa, lục đạo luân hồi, tuổi thọ của cái tộc tí ti này là ngắn nhất, linh trí cũng cực thấp, chỉ chút ngũ hành, … Đọc tiếp
521. Hội chiến Bát phương thành
– Ầm ! Ầm ! Ầm…
Nguyên cả một vùng lục địa dưới chân chấn động kịch liệt !
Một khi sương mù u ám trên trời đã tan biến hết, vầng “thái dương” khổng lồ đột nhiên lộ ra kia trông thực chói lọi đến độ nhìn mà chẳng … Đọc tiếp
520. Mặt trời mọc trên Cực Vực
Ngỗ Quan vương tánh yêu vốn ác, mà cho đến lúc cuối Kiến Sầu cũng không muốn hại mạng y. Song một khi chẳng còn trái tim son kia áp chế nữa, tánh yêu trong người y thoắt cái liền bùng phát, vì vậy mới khiến nàng động thủ theo … Đọc tiếp
519. Tấm lòng son
Hồi đó, sau chiến tranh Âm dương giới của mười một giáp trước, bởi đã từng lập công nên y được đề bạt lên làm diêm quân điện thứ tư, mang danh “Ngỗ Quan”.
Lúc còn sống, y là yêu tộc hồ, chết rồi thì làm diêm vương của quỷ.… Đọc tiếp