“Thất phân phách ?”
Ba tiếng này đối với Phó Triêu Sinh đúng là vô cùng lạ lẫm. Hắn không biết nó là thứ gì nên hơi thắc mắc. Kiến Sầu hiểu mình nói chuyện có hơi đột ngột bèn bất giác cười giải thích : “Bạn có nhớ ta bị Nhất Nhân đài truyền tống lạc tới Cực Vực không ? Hồi đó trong Uổng Tử Thành…”
Câu lời êm đềm như nước, hết thảy mọi chuyện liên quan đến căn nhà cũ bí ẩn đều dần dần được dựng lại trước mắt Phó Triêu Sinh qua lời kể của Kiến Sầu.
Nào là vị chủ nhân ấy đã lập ra kế hoạch chín kiếp. Đến nay có lẽ y đã đến kiếp thứ mười rồi. Kế đến là đủ thứ chất vấn và nhận xét châm biếm về luân hồi của y. Rồi tới chuyện các cành mai kỳ lạ trong chiếc bình, chuyện nước ao chuyển sinh và cả cây nhang mà thiếu chút nữa là nàng đã thắp nó lên. Sau hết là việc có ai đó đột nhiên xuất hiện ngoài cửa sổ ngăn nàng thắp nhang cùng với các câu chữ và nửa chữ bí hiểm viết trên cửa sổ.
“Có trá… Giết Tạ Bất Thần, chém Thất Phân Phách ?”
Đây là lần đầu tiên Phó Triêu Sinh nghe Kiến Sầu nói đến việc này. Tuy là đại yêu nhưng hắn cũng khá bất ngờ.
Ai là chủ căn nhà đó ?
Mọi việc sắp xếp như vậy có phải nhằm để gạt người hay không ?
Cây nhang kia nếu thắp lên thì chyện gì sẽ xảy ra ?
Hơn nữa, tám chữ “Giết Tạ Bất Thần, trảm Thất Phân Phách” cho thấy dường như người này, Tạ Bất Thần và Kiến Sầu có một mối liên hệ nào đó không nhỏ, tuyệt không phải là người ngoài.
Nghĩ vậy, Phó Triêu Sinh chợt nhớ tới một điều khác : “Chuyện này xảy ra trước khi có danh sách tham gia đỉnh tranh phải không ? Lúc đó Thôi Giác và Trương Thang đều cùng tới nhà tìm bạn.”
Kiến Sầu kinh ngạc đáp : “Đúng vậy.”
Hơn nữa chính vì có người đến tìm nên nàng không thể thấy được dòng chữ cuối trên cửa sổ mà cái còn lại chỉ là dấu nước loang loáng và nửa chữ “Tiết” mờ mờ.
Nhưng sao Phó Triêu Sinh biết được ?
“Ta lúc ấy ở ngay Cực Vực, biến thân thành Lệ Hàn, bạn cũ quên rồi ư ?” Vào lúc đó, hắn đang ở trong Nghị sự đường của tộc Quỷ Vương : “Ngay thời ấy khắc ấy, ta nhận ra có một luồng sức mạnh không phải của Thập Cửu Châu phá giới đến.”
Kiến Sầu càng kinh ngạc : “Không phải của Thập Cửu Châu sao ?”
“Ta chưa bao giờ thấy có cái gì mạnh như thế trên Thập Cửu Châu, tuy hình như có hơi yếu nhưng lại có sức hủy diệt trong chớp mắt nên ta không nói chơi được. Nó mạnh hơn Thiếu Cức nên rõ ràng không thuộc về Thập Cửu Châu mà có lẽ là Thượng khư tiên giới thì đúng hơn.”
Lúc nói những lời này, giọng điệu của hắn không lấy gì làm chắc nhưng lại nghe có vẻ đặc biệt thán phục, nhưng khi vào tai Kiến Sầu thì lại nghe đùng đùng như sấm sét —
Hủy diệt trong chớp mắt Phó Triêu Sinh không nói chơi !
Thậm chí nó còn mạnh hơn “Thần Thiếu Cức” mà bọn họ đã từng gặp qua !
“Thượng khư tiên giới…” Kiến Sầu lại càng cảm thấy khó hiểu : “Nếu tồn tại này mạnh đến như vậy thì sao không đi giết Tạ Bất Thần luôn đi, hà cớ gì phải viết chữ để lại cho ta ? Hơn nữa “Thất phân phách” là cái gì ?”
“Kẻ viết chữ là tồn tại như thế nào chúng ta tạm thời không biết. Nhưng nghĩ kỹ lại thì lúc nhìn trộm Tạ Bất Thần hình như ta có nghe qua ba tiếng “Thất Phân Phách” này rồi…”
Cảm ơn bạn hiền <3