Cạch một tiếng, cờ hạ.
Sau đó, gió lớn nổi lên.
Vừa nghe sáu tiếng “chút nữa thôi sẽ quay về” vang lên bên tai, ba người bọn Phụ Kiếm Sinh ngẩng đầu lên thì đã không thấy Kiến Sầu đâu nữa, chỉ thấy sao trời mênh mông trên không hốt nhiên bỗng bị một cái cánh khổng lồ che mất. Từ tít tầng tầng mây phủ trên cao, bóng nó đổ xuống mặt hồ. Trong chớp mắt, cánh chim đã bay vút đi xa.
Nguyệt Ảnh không khỏi chấn kinh : “Cánh che trời !”
– Ầm ! Ầm…