Hoang vực Bàn Cổ sáu mươi ngàn năm mới đi ngang qua một lần, một lần áp sát được mười ba ngày.
Hơn ba mươi năm trước, hoang vực đã bắt đầu lộ ra bóng dáng, nhưng lúc mọi người trên thượng khư tiên giới có thể thấy được thì nó hẵng còn ở rất xa. Cách nhau giữa một khoảng không bao la mênh mông trong vũ trụ như vậy song càng tiến tới gần, động tĩnh nó gây ra chẳng khác gì đất trồi núi lở. Thậm chí nguyên cả thượng khư tiên giới cũng phải rung rinh trước uy thế khủng khiếp của nó.
Nhưng đến khi hoang vực áp sát tới thì lạ thay mọi thứ lại trở nên êm đẹp yên ả. Nước trong sông đang phun ngược lên liền rơi lại xuống, cổ thụ trên núi đua nhau nở hoa bạt ngàn, mọi quỹ đạo sao băng đang trên đà hủy diệt trong vũ trụ đều ngoặt tránh hết đi nơi khác…