Thấy được cái gì ư ?
Lúc nghe thấy câu này, Phụ Kiếm Sinh giật mình, phải qua một hồi lâu mới có thể định thần lại, đến lúc nhìn lại Kiến Sầu thì ánh mắt hắn bỗng hiện lên chút thần sắc tần ngần do dự.
Phụ Kiếm Sinh nhớ tới những gì vừa thấy trong kính.
Ở đó, trường giang đỏ au như máu, bên bờ sừng sững một tòa đại điện bằng xương trắng.