Côn Ngô – Đại điện Chư Thiên.
Thềm đá bán nguyệt tầng tầng cong cong, xoáy mãi lên cao. Hai bên là hai cây cột khổng lồ cao vút chọc thẳng lên trên trần tựa vòm sao đêm. Đứng dưới ngước mắt trông lên chỉ thấy lấp la lấp lánh, chẳng khác gì thiên không đầy tinh tú bên ngoài. Nhưng bây giờ thật ra đang buổi mặt trời ban mai mới mọc, núi rừng vẫn còn nặng sương đêm.
Ngô Đoan, đệ tử thứ ba dưới trướng Hoành Hư chân nhân, đang đứng trên bậc đá đầu tiên. Hắn cầm trường kiếm Bạch Cốt trong tay, mắt ngước lên nhìn quầng sao Chu Thiên cao ba mươi trượng sừng sững dựng tít ở bậc đài tròn cao nhất trên kia.
Phía trước có bóng người im lìm đứng mãi.
– Khụ.. Khụ… Khụ…
Ngô Đoan chợt cau mày húng hắng ho, mặt mày tái xanh tái xám, chẳng còn chút máu. Hắn nhớ tới trận đánh giữa sông Cửu Đầu hơn nửa tháng trước mà cảm thấy đắng ngắt trong lòng. Rốt cục đâm ra thành cốc mò cò xơi, nai lưng làm cho người khác hưởng…
Ngô Đoan cố gắng bình tâm, sắc xanh tai tái trên mặt lúc đó mới lặn hẳn vào trong, nhờ vậy mà mới trông như bình thường trở lại.
Hắn bước từng bước một lên bậc thềm.
Càng lên cao, bóng người càng nhỏ dần.
Đại điện vắng lặng, chỉ duy có cái bóng nho nhỏ đó của mỗi một mình hắn mà thôi.
Hoành Hư chân nhân tuyệt không ngoái đầu lại, hai mắt vẫn đăm đăm nhìn lên quầng sao Chu Thiên đang chuyển động. Đứng trước nó, đến lão cũng thấy mình nhỏ bé chẳng khác gì bụi trần.
Hằng hà sa số chấm sáng, hết cái này đến cái cái khác quét qua quầng sao theo một quỹ đạo vốn có từ tận xa xưa đến giờ. Từ trên quầng tinh tú ấy, hình như có thể thấy được tiến trình biến đổi của vũ trụ từ ngàn vạn năm nay ra sao, ghé mắt xem lén được một chút tương lai sắp tới.
Ánh mắt Hoành Hư chân nhân cũng vô thần cực điểm.
– Đồ nhi bái kiến sư tôn ! Thầy gọi con có chuyện gì không ?
Ngô Đoan đi liền một hơi lên đến bậc đài cao nhất thì đứng lại, nhìn lên bóng lưng Hoành Hư chân nhân rồi cúi người hành lễ.
Hoành Hư chân nhân cũng chẳng quay đầu lại. Chỉ mới nghe tiếng, lão đã biết khí tức trong cơ thể hắn bất ổn : “Khí mạch quanh người suy yếu, linh khí đi đến tim phổi ứ tắc, ở tay phải thì có ba chỗ còn sót lại kiếm khí. Gần đây con đánh nhau với người ta, hại thân thương tích, sao lại bất cẩn đến nỗi như vậy ?”
Hoành Hư chân nhân đều biết hết mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra trên núi Côn Ngô này. Hình như không có gì là qua khỏi mắt lão được nổi.
Ngô Đoan im lặng thật lâu, sau mới cúi thấp đầu, khom lưng đáp : “Đồ nhi thật hổ thẹn !”
Hoành Hư chân nhân trầm ngâm một chút rồi hỏi thẳng :
– Là nó phải không ?
Đối với Ngô Đoan, cái tiếng “nó” kia vào đến tai hắn không biết sao lại nghe ra đầy ẩn ý, sâu xa thế nào.
– Đồ nhi học nghệ không tinh, thậm chí đến người cảnh giới thấp hơn mình cũng đánh chẳng lại. Thật đúng là con ngu dốt. Xin sư phụ trách phạt !
– Phạt ngươi ?
Hoành Hư chân nhân bật cười, mắt bấy giờ mới rời khỏi quầng sao.
Trong tích tắc lão quay người lại, quầng sao cao ba mươi trượng tức thời liền hóa thành thứ gì đó chẳng khác gì hằng hà sa số giọt thủy ngân. Như trăm sông đổ về một biển, chúng cuồn cuộn chảy thành dòng, ào ào nhắm về phía bóng lưng Hoành Hư chân nhân mà ập tới.
– Đùng !
Trong không khí dường như ầm lên tiếng va chạm.
Nhưng trên thực tế, một chút động tĩnh cũng không có.
Dòng chảy như thủy ngân nọ chớp mắt đã biến mất tăm sau lưng Hoành Hư chân nhân, tựa hồ như từ trước tới nay chẳng hề hiện hữu bao giờ.
Hoành Hư chân nhân nhấc chân bước xuống bậc thềm một bước.
– Chẳng qua là đồng môn đọ sức với nhau mà thôi. Cứ đệ tử thua là ta quở trách vậy cái Côn Ngô này còn có ý nghĩa gì nữa chứ ? Ngươi háo thắng, cái này tuyệt không có gì không đúng; kiếm nó thách đánh cũng chẳng sai. Sai là sai ở chỗ khả năng quá yếu mà lại không biết tự lượng sức mình.
Lời bên tai nghe nhẹ nhàng là vậy nhưng vào đến người thì sắc lẻm như dao !
Tuy nhiên ánh mắt Hoành Hư chân nhân lại rất sáng suốt điềm tĩnh, nhìn cũng chẳng nhìn Ngô Đoan lấy một cái.
Ngô Đoan rã rời suy sụp, hệt như bị tát bốp một cú thẳng mặt. Nhưng cái dáng vẻ khốn khổ ấy của hắn lại chẳng hề lọt vào mắt Hoành Hư chân nhân, hay nói cho đúng thì…
Lão hoàn toàn chẳng bận tâm gì tới.
Hoành Hư chân nhân vẫn tiếp tục bước xuống bậc thềm, kế lại nói : “Hôm nay ta xem thiên văn, thấy phù phu Triêu Sinh ở Thập Cửu Châu chết rồi. Việc này rất lạ, sợ là trong tương lai sẽ có đại yêu chí tà ra đời. Mọi thứ đều ở biển tây. Ngươi đi ngay bây giờ đi, ra đó thám thính tình hình xem xem thế nào rồi về đây báo lại cho ta biết.”
– Biển tây hả thầy ?
Ngô Đoan hơi ngạc nhiên, lại thêm nghe nói đại yêu chí tà sắp xuất hiện thì tức thời cau mày. Nhưng đang lúc quan trọng, hơn nữa vì còn là đệ tử Côn Ngô nên hắn cũng chẳng thắc mắc hỏi nhiều.
Hai tay lập tức chắp lại, Ngô Đoan nhanh nhẹn hành lễ, đáp : “Đồ nhi tuân lệnh !”
Hoành Hư chân nhân hơi gật gật đầu.
Ngô Đoan lùi lùi mấy bước rồi mới xoay lưng đi từ từ ra khỏi đại điện.
Bên ngoài đại điện là quảng trường Vân Hải cao cao. Tuy nó khác với đỉnh Linh Chiếu của Nhai Sơn nhưng cũng lại tuyệt đẹp chẳng kém, ngoài ra còn thêm khói sương lãng đãng phủ mờ, đậm nét thiên tiên hơn hẳn. Nơi đây bồng bềnh cách đỉnh Côn Ngô ba trăm trượng, đêm đến chỉ cần vươn tay ra là hái được sao trời.
Ra tới ngoài, Ngô Đoan đứng lại, ngoảnh đầu nhìn tòa đại điện Chư Thiên Côn Ngô. Mây trắng dầy đặc lúc này đang dần dần nhập lại, che khuất tòa điện mà người đời khó ai có thể đặt chân tới.
Côn Ngô…
Côn Ngô…
Không biết sao lòng dạ hắn tự nhiên đắng nghét.
Từng câu từng lời Tạ Bất Thần nói ngày hôm đó bỗng chợt vụt qua trong trí Ngô Đoan, bàn tay cầm kiếm Bạch Cốt thoắt cái cũng xiết cứng lại. Hắn nghiến răng rồi tức khắc hóa thành một đạo hào quang đỏ rực phóng vút lên không, nhắm thẳng biển tây mà tiến.
***
Rặng đá Đại Mộng, biển tây.
Trong đường ngầm, Kiến Sầu cầm rìu đứng đó, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị.
Nào ai ngờ ở đây lại đổ chuyện thế này. Đào Chương thình lình chợt biến mất tăm, Khúc Chính Phong thì dường như đã đoán biết từ trước nên đã độn thân đi mất, để lại mấy người bọn họ phải đương đầu xử lý đám đá to tướng vừa rồi. Nhưng dù sao ai nấy cũng đều là tu sĩ cả, tuy phản xạ ban đầu không được nhanh nhạy mấy nhưng đến khi định thần đối phó thật sự thì bao nhiêu đó đá chỉ là chuyện nhỏ.
Tảng đá cuối cùng lấp lánh ánh vàng ầm ầm đập tới.
Mặt mày thản nhiên như không, Kiến Sầu rút phắt rìu ra. Bóng rìu phóng đi tức thời kéo theo tàn ảnh !
Tung không chém xuống !
Loạt tàn ảnh đầu tiên mới đầu vẫn còn sát ngay người Kiến Sầu; còn đang nhìn thì thoắt cái không biết sao loạt thứ hai đã quỷ dị tới trước Kiến Sầu ba thước rồi, ngay sau đó thì loạt thứ ba đã đập thẳng xuống khối đá lớn.
Ầm !
Tức thời đá vụn tung tóe tứ phía !
Bóng rìu cũng biến mất giữa cơn va chạm.
Ngoảnh đầu nhìn lại thì đã thấy nó nằm gọn trong tay Kiến Sầu, tựa như chưa hề phóng ra bao giờ, trừ lần đầu tiên cứu Vệ Tương.
Nếu không tính đá vụn vẫn còn lộn xộn một chút thì phía trước con đường ngầm lúc này đã lại yên tĩnh như lúc đầu. Dòng chảy khuấy động do bị đá tảng phóng bắn lung tung cuối cùng cũng trở nên êm ả hẳn lên.
Biển cả bây giờ ôm trọn bọn họ hệt như lúc đầu. Xung quanh, các dòng chảy tuyệt không có hướng nào cố định, cứ vỗ vỗ dập dềnh tựa nhịp thở vật sống. Kiến Sầu đứng đó, đầu rìu chúc xuống, họa tiết vạn quỷ bên trên anh ánh loang loáng dưới sóng nước sáng trong trông chẳng khác gì địa ngục Vô Gian thực sự.
Nàng dõi mắt nhìn ra hai cánh cửa đóng chặt mà không khỏi cau mày.
Vệ Tương thì từ đầu đến cuối vẫn còn nhìn Kiến Sầu trân trân đầy ngưỡng mộ. Thấy nguy hiểm tạm thời đã qua, cô bé rụt rè nhìn kỹ cây rìu trong tay Kiến Sầu, chẳng biết lai lịch nó như thế nào mà toàn thân loang lổ, rỉ sét phủ đầy, trông cực kỳ khiếp người. Kiến Sầu tiền bối bình thường dễ gần là vậy nhưng một khi đã cầm rìu thì con người liền trở nên hiên ngang lẫm liệt hẳn lên, mi mục cũng toát ra hơi hướm lạnh lùng khó gần.
– Hóa… hóa ra pháp khí của Kiến Sầu tiền bối là rìu…
Vệ Tương lắp ba lắp bắp nói rồi đi từng bước một sang.
Khương Hạ đứng bên cạnh dè dặt quan sát sắc mặt Kiến Sầu. Thấy nàng chẳng có vẻ gì là sắp sửa nổi cơn lôi đình, nó bấy giờ mới vỗ vỗ ngực, coi như có thể thở phào được một hơi.
Kiến Sầu quay đầu nhìn Vệ Tương nhưng chẳng buồn đếm xỉa tới mà cũng chẳng nói câu nào. Cái nhìn ấy làm Vệ Tương thất kinh hồn vía. Cô bé đang bước bước lại gần nàng thì tức thời liền khựng chân lại, lúng túng sượng sùng đứng yên tại chỗ.
Coi tiền bối cầm rìu kìa !
Ngầu quá !
Mà cây rìu phải to tướng như vậy mới được !
Oai phong lẫm liệt kinh khủng !
Vệ Tương nghĩ đạo lữ lý tưởng của mình phải là một anh hùng cầm rìu như thế này mới đúng !
Hắn cơ bắp cuồn cuộn, giơ tay một cái là có thể nhấc được cả ngọn núi nhỏ; rìu vung lên sức như dời non lấp biển; lúc bước chân đi thì mặt đất ầm ầm rung chuyển…
Tuyệt vời !
Tuy Kiến Sầu không có cơ bắp cuồn cuộn, nhưng những thứ khác ở tiền bối lại hoàn toàn hợp đúng với gu tuyển đạo lữ của mình !
Nhất là cái cách người ấy liếc nhìn mình lúc nãy…
Ánh mắt đó sắc lạnh đến nỗi trái tim Vệ Tương run rẩy hết cả lên…
Chính cái cảm giác bá đạo như vậy mới làm cô bé thích thú !
Vệ Tương cắn môi, cảm xúc cuộn trào như sóng gầm biển động. Tuy nhiên cô bé không dám tới gần Kiến Sầu nữa mà ngoan ngoãn bước sang đứng cạnh Mạc Viễn Hành, chỉ duy còn lại ánh mắt là vẫn đăm đăm không rời, thần sắc bên trong ai nhìn cũng phải nổi da gà sởn tóc gáy.
Kiến Sầu cảm thấy ớn lạnh sau ót, giống như có ai đó hà hơi thổi vào gáy mình vậy.
Khương Hạ truyền âm nói : “Đại sư tỷ, đệ thấy tỷ sắp tới chắc phải mệt với nó.”
Còn cần ngươi nói nữa sao ?
Kiến Sầu vừa mới thấy ánh mắt kia thì biết sau này chắc chắn sẽ phiền chết !
Hóa ra Vệ Tương đa hệ, nam không bỏ, nữ không tha thế này sao ?
Nàng thực chỉ muốn quăng quỷ phủ ra, bỏ đi cho rồi.
Tiếc là không sao làm được.
Kiến Sầu lên tinh thần, dằn xuống bất an trong dạ rồi bước hai bước tới trước, giơ tay ấn lên cửa đá nhưng vẫn chẳng thấy nó nhúc nhích lấy một mảy.
Vệ Tương cuối cùng cũng chớp được dịp, vội vàng nói : “Cửa này không mở theo cách thường được. Lúc phát hiện ra nó dưới rặng đá, muội có thử qua mà công dã tràng, sau mới gọi thêm hai sư huynh tới phụ một tay nhưng tới lúc đó thì đụng phải cái thứ gian xảo Đào Chương nọ.”
Nói tới gã là cô bé lại căm tức nghiến răng nghiến lợi.
Nghe Vệ Tương làm một tràng, Kiến Sầu bỗng chợt nhận ra lúc trước mình suy đoán có hơi sơ sót. Xem ra hai bên chạm trán nhau chỉ là tình cờ : Đệ tử bên Vọng Giang lâu vô tình phát hiện ra chỗ này; ba ngày sau bọn họ trở lại, gặp phải Đào Chương cũng là ngẫu nhiên; tuy nhiên gã ta có mặt ở đây lại tuyệt chẳng phải là chuyện gì không định trước.
Phía sau hai cánh cửa đá này chắc chắn phải có bí mật gì đó.
Kiến Sầu nghĩ vậy nên càng nhìn kỹ hơn.
Cửa đá trước mặt đơn sơ vô cùng, nàng nhìn mãi mới thấy có chút họa tiết kỳ lạ ở bốn góc. Hai góc phía dưới lăn tăn đường đường sóng gợn, tựa hồ như tượng trưng cho “nước”, còn hai góc phía trên lại vẽ vân mây, đóa đóa bềnh bồng, có lẽ là để biểu thị “trời xanh”.
Mấy cái này ý nghĩa thế nào đây ?
– Rặng Đại Mộng nổi danh từ thời viễn cổ. Nghe nói nơi này có thần thú thượng cổ, hễ ngủ là ngủ cả một giấc dài không tỉnh.
Đây là tiếng của Mạc Viễn Hành.
Kiến Sầu ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy Mạc Viễn Hành cau mày bước tới, sắc mặt cũng lộ vẻ khó hiểu thắc mắc thấy rõ : “Nhưng người ta đồn là đồn vậy thôi, chứ nếu đồ nhi ta mà không phát hiện ra thì chắc cũng chẳng có ai biết dưới rặng đá lại có đường ngầm thế này. Có điều lối đi bị bít, trừ mỗi tiền bối Khúc Chính Phong đã qua cửa thì chúng ta không ai vào được. Giờ làm sao đây ?”
Khuôn mặt thoáng nét cười của Khúc Chính Phong bỗng chợt vụt qua trong trí Kiến Sầu. Nàng nhớ đó là lúc hắn nói “Ngươi mở cửa đi, bọn ta sẽ lùi lại”. Tuy cứ cảm thấy có cái gì đó là lạ trong chuyện này nhưng nàng vẫn luôn tin vào hắn.
Bên gần tròn nguyên anh, bên mới vừa kết đan; với lại tự cho là kế đã thành, Đào Chương lúc này còn đang dương dương đắc ý nên chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.
Kiến Sầu muốn vận dụng đạo ấn Phiên Thiên một phen xem sao nhưng ở đây đông người, thi triển như vậy sợ không được hay cho lắm. Đang lúc nghĩ ngợi, nàng lại chợt nghe có tiếng truyền âm vẳng tới.
Hóa ra là nhóc mập Khương Hạ : “Đại sư tỷ, mấy cái chuyện giống giống thế này nhị sư huynh giải quyết nhiều lắm. Đệ thấy lão già họ Mạc bên Vọng Giang lâu kia hình như không phải là hạng người tốt lành gì. Nhị sư huynh không bàn trước với mình thì nhiều khi đã nắm chắc phần thắng với có kế hoạch trước rồi. Tỷ đệ ta ra ngoài chờ thì hơn.”
Kiến Sầu cau mày, sau nhớ tới thái độ của Mạc Viễn Hành suốt cả chặng đường thì cười. Nàng không nhìn Khương Hạ mà ngoái đầu nói : “Khúc sư đệ tuy một thân một mình vào đó nhưng thực lực dù gì cũng gần tròn nguyên anh chứ chẳng chơi. Chúng ta nếu đã không cách gì vào được thì thôi lên trên đảo trước, lại tìm người thăm dò tình hình chỗ này lần nữa. Đây gọi là biết mình biết người, trăm trận trăm thắng, chẳng hay Mạc trưởng lão thấy sao ?”
Mạc Viễn Hành không ngờ Kiến Sầu tự nhiên lại nói như vậy. Lão sững ra một hồi, nhìn cửa đá trước mặt mà chẳng đành : “Lão phu vẫn còn hai đứa đệ tử kẹt lại bên trong, sống chết thế nào chưa biết, sao có thể yên tâm được chứ ? Bỏ đi như vậy lão phu tuyệt không đồng ý !”
Nói xong thì quắc mắt, thình lình khiển kiếm bay ra !
Kiếm của Mạc Viễn Hành rộng bằng ba đốt ngón tay, dài ba thước một tấc, toàn thân trong suốt trắng toát như đúc bằng băng sương.
Lúc kiếm phóng ra, đấu bàn dưới chân lão cũng bung tròn. Kiến Sầu nhìn thì thấy được hai trượng có dư.
Mi tâm Mạc Viễn Hành bùng lên linh quang, lập tức trên đấu bàn liền có phiến đạo ấn phức tạp vụt lóe !
Kiếm vừa vút đi thì băng tuyết cũng đông lại ở đầu mũi !
Băng mượn thế nước, hơn nữa lại đang ở dưới biển, Kiến Sầu với Khương Hạ thấy nguyên một mảng băng tuyết từ đầu mũi kiếm của Mạc Viễn Hành xoáy tít tiến tới, thuận theo hướng nước chảy đông lại cứng ngắc, rồi cứ thế đùng đùng nhằm thẳng vào hai cánh cửa đá dộng lên !
Ầm ! Ầm…
Vân nước khắc trên bốn góc cửa đột nhiên bỗng như hóa vật sống, nhất tề dịch ra giữa cửa, chập lại thành hình tứ giác ! Mà thế kiếm kinh hồn của Mạc Viễn Hành đánh tới khéo sao lại đúng ngay vào cái hình khối khắc sóng nước này !
Băng tuyết hằng hà sa số tựa như đao nhọn kiếm sắc đâm vào, tiếng như đá vàng va nhau ! Tuy nhiên khi đụng phải thì bao nhiêu lực đều bị hút hết, chẳng khác nào đá chìm đáy biển, chỉ có thể làm dậy lên được một chút gợn sóng rồi thôi…
Đao kiếm bằng băng đánh tới mau bao nhiêu thì tiêu biến cũng mau bấy nhiêu !
Kiến Sầu nhìn cảnh tượng trước mắt mà con ngươi vụt co lại. Không ngờ vân nước trên cửa quỷ dị đến độ thế này !
Sau khi hút hết lực trong đòn đánh của Mạc Viễn Hành, vân nước tự nhiên phồng mạnh, giống như ăn no nên ợ hơi một cái. Nước biển xung quanh lập tức dập dờn sóng gợn lăn tăn.
Trong một chớp mắt đó, Kiến Sầu chợt thấy da đầu tê dại, linh cảm thấy nguy hiểm tột độ cũng xộc thẳng vào tim. Không chút ngần ngừ, nàng vung rìu, thét to : “Chạy !”
Bốn người đứng trong đường đá ngầm cũng không phải hạng đần, trong chớp mắt ngàn cân treo sợi tóc đó đã tức thời hóa thành bốn đạo hào quang giống như sao băng, nhất tề bật vù ra ngoài !
Kiến Sầu đứng trên quỷ phủ, tàn ảnh hết đường này đến đường khác vụt qua không trung nhưng vệt sáng của nàng lại không giống như những người khác.
Ngay tích tắc thoát ra khỏi đường ngầm, Kiến Sầu ngoảnh đầu nhìn lại ――
Sau khi hết phập phồng, cụm vân nước vuông vức trên cửa đá lại đột nhiên tách ra, dịch trở về bốn góc như cũ. Mà cũng vì vậy một luồng sáng trắng lóa kinh người mới đùng đùng bục phóng thẳng ra !
Vô vàn băng tuyết như đao kiếm đã bị cửa đá hút vào ban nãy bây giờ liền vù vù phụt ra !
Uy thế cực lớn, còn hơn mười lần khi trước !
– Tổ mẹ nó ! Hú hồn hú vía !
Nhóc mập cũng tò mò quay lại nhìn như Kiến Sầu, thấy cảnh tượng trước mắt mà rợn tóc gáy, oai oái la lên. Hào quang đỏ rực dưới chân vốn đã cực nhanh đột nhiên lại nhanh hơn thêm chút nữa.
– Vù !
Dưới biển sâu xanh biếc, tia sáng đỏ bắn phựt đi như tên rời cung !
Kiến Sầu nghe Khương Hạ mà nhất thời cảm thấy như tiếng lòng mình được nó chửi giùm.
Sau lưng, băng tuyết như đao một rừng trắng lóa mắt ầm ầm phóng vù tới !
Kiến Sầu chợt động tâm niệm, hào quang giữa tổ khiếu mi tâm bật lên sáng ngời. Đấu bàn hơn một trượng thình lình bùng ra, chói lòa ánh sáng giữa biển sâu xanh thẳm !
Họa tiết trên quỷ phủ quằn quại vặn vẹo, quanh Kiến Sầu tựa như rền vang tiếng gào vạn quỷ ! Nhờ được tăng cường thúc giục, quỷ phủ vù vù vụt ra, trong chớp mắt đã vọt ngang tới nhóc mập đang cắm đầu cắm cổ lao đi phía trước !
Từ trùng trùng biển biếc bên trên đã bắt đầu thấy có ánh sáng loang loáng chiếu xuống.
Không chút chần chờ, Kiến Sầu vọt người lao thẳng lên !
Rào rào rào !
Sóng nước sôi sục, ầm ầm đập tung tứ phía !
Giữa biển cả mênh mông, Kiến Sầu ngự quỷ phủ thình lình phá nước, phóng vút lên cao !
Nhóc mập đuổi tới, kêu to : “Sư tỷ đi gì mà nhanh dữ vậy ? Đệ không ngờ được luôn đó !”
– Ầm !
Phía sau lại vang dội tiếng sóng !
Lần này là do Mạc Viễn Hành kéo Vệ Tương vẫn còn đang thất kinh hồn vía vọt lên.
Kiến Sầu giờ đây đã cách không đứng phía trên mặt biển, quanh người bóng quỷ trùng trùng, trông đáng sợ vô cùng ! Giữa muôn vàn bóng dáng ác quỷ đó còn có thể thấy được thấp tha thấp thoáng khuôn mặt trắng bệch càng lúc càng đanh lại của nàng.
Kiến Sầu ngoảnh lại nhìn thì thấy trên các mỏm đảo vẫn còn người đứng lố nhố, bởi vậy bèn vung tay vụt Lý Ngoại kính tới !
– Còn không tránh mau ?
Người đứng trên đảo đa phần dều là đệ tử Vọng Giang lâu. Cơn sợ lúc đầu qua đi, lúc bấy giờ ai nấy mới nháo nhào ngự khí cắm đầu cắm cổ bay lên.
Phía dưới mặt biển xanh biếc là cả một vùng bạch quang trùng trùng điệp điệp đang sắp sửa phá nước vọt lên tới nơi ! Có mấy đệ tử Vọng Giang lâu tay chân chậm chạp chưa thoát kịp lúc đó mới thấy đảo rung ra rung rinh, hơn nữa dường như còn có hơi lạnh bốc lên dưới chân, rét buốt đến thiếu điều đông cứng thân người luôn tại chỗ.
Tả thì chậm nhưng chuyện trên thực tế lại xảy ra rất nhanh.
Kim quang như lưu ly phá không lia tới, uy thế kinh người !
Trong lúc cập rập trở tay chẳng kịp, mấy người đó đã bị đường hào quang tròn xoay đánh bay khỏi đảo !
Rắc ! Rắc ! Rắc !
Bọn họ vừa bị hất văng thì ngay tích tắc ánh trắng dưới biển cũng bật tung khỏi mặt nước !
Rặng đá đen nhánh nhô trên biển tức thời đông tuyết, trắng xóa cả một vùng !
Nguồn tấn công bắt nguồn từ cửa đá vẫn còn chưa dừng lại ở đó…
Băng tuyết trên rặng đá cứ thế tiếp tục đông lan ra xung quanh, diện tích càng lúc càng lớn. Dưới mắt Kiến Sầu, phiến băng trước mặt thật chẳng khác gì một giọt mực nhỏ xuống nước, loang mãi loang mãi không ngừng.
Nguyên cả một vùng biển tây chớp mắt đã cứng thành đá !
Mặt nước hết khoảng này đến khoảng khác thi nhau đông lại, đến khi ra xa hơn trăm trượng có dư mới bắt đầu chậm đi rồi ngừng hẳn…
– Bịch… bịch… bịch !
Có tiếng gì rớt xuống rầm rầm !
Mấy người đệ tử Vọng Giang lâu bị Lý Ngoại kính của Kiến Sầu hất bay giờ đang rớt thình thịch xuống băng, phải lăn lông lốc mấy vòng mới kiềm lại được. Vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, còn chưa hoàn hồn, bọn họ vừa lăn vừa bò rồi cập rập hớt hải ngự kiếm bay lên, xong xuôi mới thấy “May quá, còn sống thật rồi !”.
Quầng kim quang lưu ly bay vù ra ban nãy bấy giờ mới thu lại, hóa thành mặt gương tròn rồi bay về phía Kiến Sầu. Nàng giơ tay tiếp lấy, đến lúc này mới coi như có thể thở phào được một hơi.
Người người nhìn Kiến Sầu ra chiều cảm kích dù kinh hoàng vẫn còn chưa tán hết dưới đáy mắt. Trong tích tắc nguy cấp nhất trước đó, nếu nàng không vung Lý Ngoại kính ra thì có lẽ giờ này mấy người bọn họ đã bị đông cứng dưới băng còn đâu !
Nhìn quanh tứ bề, băng tuyết mênh mông trắng toát, chỉ có tít tắp mãi phía xa mới thấy được xanh xanh đầm đậm sắc lam của biển.
Một đòn phát ra, sức tàn phá kinh khủng đến độ như vậy !
Rõ là sau khi hút hết toàn bộ đường kiếm của Mạc Viễn Hành, cửa đá đã phản công gấp mười lần nó nhận được !
Bấy giờ, từ chân trời phía nam chợt có đạo hào quang đỏ rực bay tới, chớp mắt đã thấy tiến vào vùng biển băng giá trắng xóa. Đấu bàn dưới chân Kiến Sầu lúc này đang bắt đầu mờ đi, bóng quỷ cuồng loạn gào rít quanh người cũng nhỏ tiếng dần rồi như sương khói rút hết vào vô vàn họa tiết trên bề mặt thân rìu. Đến khi đạo hào quang đỏ rực nọ thắng lại trước mặt chúng tu thì hầu hết bóng quỷ đã biến mất. Thoạt nhìn chỉ có thể thấy nàng tựa như đang đứng trên một cây rìu lớn chạm đầy họa tiết mà thôi.
Sau những gì xảy ra trong một thoáng ngắn ngủi điện quang thạch hỏa vừa rồi, ai nấy vẫn còn nhìn Kiến Sầu mà chưa hết bàng hoàng. Mặc dù rìu không mấy hợp với nữ tu cho lắm nhưng ứng vào người lại toát ra một phong thái thật hiên ngang, lạnh lùng cao ngạo. Kia tà áo lất phất bay bay theo gió, cảnh tượng ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi vẫn còn chưa tan trong tâm.
Kiến Sầu toàn thân căng cứng không thôi, lại thấy đạo hào quang nọ đang sắp sửa đáp xuống tới nơi thì bèn ngước nhìn, mi mục như đọng sương giá.
Hai tay chắp sau lưng, nam tử vừa mới tới nọ đứng trên một thanh kiếm bằng xương trắng ởn, hào quang đỏ rực, mặt mày tuy tái nhợt kỳ lạ nhưng lại phảng phất chút hơi hướm cao ngạo lạnh lùng.
Đang tra xét trên biển tây, Ngô Đoan chợt thấy có biến nên mới vội vàng chạy lại, nào ngờ vừa tới nơi thì chứng kiến được cảnh tượng kinh hồn như ban nãy. Thập Cửu Châu bây giờ vậy mà lại có người sử dụng pháp khí sặc mùi yêu ma quỷ quái thế này…
Hơn nữa còn là nữ tu.
Kiến Sầu chỉ thấy khí tức trên người y và thanh kiếm cực nặng, gần gần giống như Khúc Chính Phong. Nàng còn đang cau mày thì không ngờ Mạc Viễn Hành ở bên cạnh vừa liếc mắt đã nhận ngay ra là ai. Lão vội vàng phi thân lên trước, khom lưng vái chào kẻ mới đến : “Mạc Viễn Hành Vọng Giang lâu xin bái kiến Ngô Đoan Côn Ngô tiền bối !”
– Mạc Viễn Hành ?
Ngô Đoan nghe tiếng bèn ngoảnh đầu nhìn lại. Lúc bấy giờ hắn mới nhận ra gần đó còn có nhiều người khác nữa mà trong số này kẻ bắt mắt nhất là một thằng nhóc mập, dưới chân cũng đạp hào quang đỏ như mình.
Ai chứ nó thì hắn biết.
Ngô Đoan tức khắc liền quên béng mất Mạc Viễn Hành. Hắn cau mày nhìn Khương Hạ : ánh mắt vừa như ngạc nhiên vừa như kiêng kỵ.
– Nhai Sơn ?
Đứng trên quỷ phủ gần đó, Kiến Sầu nhìn Mạc Viễn Hành cung cung kính kính rồi lại nhìn tới Ngô Đoan dáng người cao lớn đĩnh đạc, phong tư trác tuyệt thì tự nhiên bỗng chợt thấy bàng hoàng hoảng hốt trong dạ.
―― Côn Ngô đó ư ?
Ánh mắt chăm chăm nhìn Khương Hạ của Ngô Đoan rốt cục rồi cũng chuyển hướng, quét đến trên người Kiến Sầu. Hắn ngó nàng thật lâu, đầu óc còn ngập đầy cảnh tượng vừa mới thấy được cách đó không lâu.
Với tu vi bản thân, dĩ nhiên Ngô Đoan đã nhận ra ngay Kiến Sầu hiện giờ chỉ mới tới bậc trung trúc cơ, nhưng ban nãy vừa tung mình phóng lên khỏi mặt biển cô ta vậy mà vẫn còn dư sức vung gương đi, cứu kịp bọn bất tài vô dụng Vọng Giang lâu thoát chết, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ biết người này trí mưu thế nào.
Ngoài ra…
Lại còn cây rìu kia nữa.
Người trong thiên hạ có thể không hay không biết nhưng Côn Ngô há có thể giống y ?
Ban đầu chẳng nhìn thấy Khương Hạ, song bây giờ thông tin đủ thứ họp lại khiến Ngô Đoan tức thời nheo mắt, miệng uốn lưỡi cất lời, ánh mắt nhìn Kiến Sầu hốt nhiên bỗng trở nên kỳ dị cực điểm : “Người mười ba ngày trúc cơ, hơn nữa lại còn tu thành thiên bàn, chẳng kém Tạ sư đệ Côn Ngô ta, nếu Ngô mỗ đoán không lầm thì… các hạ đây hẳn là môn hạ Nhai Sơn, Kiến Sầu sư tỷ đúng không ?”