– Phương pháp luyện thể đó thầy !
Có lẽ biết mình ăn nói kinh hồn bạt vía quá nên Kiến Sầu mới lặp lại rõ ràng một lần nữa.
Phù Đạo sơn nhân bấy giờ mới thấy bụng dạ suy sụp hoàn toàn…
Lão nhớ tới cái câu Khúc Chính Phong nói với mình trên đỉnh Hoàn Sáo : Kiến Sầu có khi mới là người lì đòn nhất cũng nên… Nào ngờ hóa ra vậy mà cũng có nguyên do.
– …Con … có thiệt là con muốn luyệt thể thiệt không ? Hay là bị cái thằng Khúc sư đệ kia dạy điên mất rồi ?
Trong toàn giới tu tiên này, người mạnh mẽ như Khúc Chính Phong rất hiếm bởi không ai hơi đâu mà hao tốn quá nhiều thời gian để luyện thể cả. Theo Phù Đạo sơn nhân đoán thì trong ba trăm năm nay cái thằng đệ tử đó của ông chỉ cắm đầu trui rèn cái xác nó mà thôi. Kiến Sầu vừa mới đánh với Khúc Chính Phong một trận xong chắc là đang sốc nặng cũng không chừng. Nghĩ kỹ thì nếu nữ tu hàng đầu Nhai Sơn mà đi luyện thể, thiên hạ người ta nghe được chắc sẽ xì xầm bàn tán ầm ĩ hết cả lên cho xem, thế nào lại chả nói Nhai Sơn không coi nữ tu như người….
Nghĩ tới đây, Phù Đạo sơn nhân liền thở hắt ra.
Kiến Sầu lại điềm tĩnh giãi bày : “Sư phụ có nói người con thể thiên hư. Đấu với Khúc sư đệ một trận xong, con mới thông suốt… Thể thiên hư lợi ở chỗ không chỉ có thể tu luyện nhanh hơn mà còn làm kinh mạch trong cơ thể vĩnh viễn bất diệt. Nhưng hôm nay đánh với Khúc sư đệ, hắn chỉ vừa xuống tay thôi thì con đã bị tán linh khí, không sao tụ lại ngay được.”
– Nói vậy tức là…
Thật ra Phù Đạo sơn nhân đã hiểu ý nàng.
Lúc hấp thu linh khí, tu sĩ sẽ tự động dẫn nó vào kinh mạch, dựa vào sự lưu thông của nó mà rèn luyện thân thể. Nhưng đằng này Kiến Sầu lại không có kinh mạch như người ta. Cái gọi là “kinh mạch” ở nàng chẳng qua chỉ là mạng vận hành linh khí theo sự điều khiển của trí óc chứ tự thân không có gì hết nên vì vậy rất dễ bị người ta đánh tán.
Ở tu sĩ, linh khí tán đến kinh mạch thì củng cố kinh mạch ở đó; còn Kiến Sầu, nếu tán vào máu thịt thì thứ củng cố, tôi luyện sẽ chính là toàn bộ cơ thể. Luyện kinh mạch rất đơn giản, trong khi đó luyện toàn thân lại phức tạp, tốn công tốn sức cực kỳ.
Tu sĩ người ta dựa vào kinh mạch để tu luyện nhưng Kiến Sầu thì phải dựa vào thân xác. Bởi vậy, hôm nay nàng đột nhiên hỏi Phù Đạo sơn nhân về phương pháp luyện thể thật ra coi như cũng không phải là chuyện gì bồng bột bốc đồng nhất thời hay do bị Khúc Chính Phong ảnh hưởng nên… Thậm chí nếu có đi nữa thì cùng lắm chỉ là bất chợt linh cảm thấy chút chút từ cử chỉ hành vi của hắn mà thôi.
Phù Đạo sơn nhân hơi lúng túng :
– Phương pháp luyện thể thầy không phải là không có… nhưng… vi sư hỏi thiệt, con muốn luyện thể thật ư ?
Chuyện này thì có gì mà phải hỏi đi hỏi lại nữa ?
Kiến Sầu nhớ tới lúc mình lâm vào thế bắt buộc phải húc gối rồi bị ăn ngược lại một vố đau thì cảm xúc dâng trào lồng ngực, không sao nói nổi nên lời. Rốt cục Khúc Chính Phong ưa hay ghét nàng, chuyện đó chẳng quan trọng gì mấy. Nàng chỉ biết có một điều hắn nói rất đúng : Ở cái đất Thập Cửu Châu bao la này, nàng yếu như vậy thì đúng là không có bản lãnh làm đại sư tỷ Nhai Sơn thật; mà tệ hơn nữa thì thậm chí đến chuyện “phục thù” nàng cũng càng chẳng có khả năng làm nổi.
Vốn không phải người thuộc dạng tánh tình yếu đuối, Kiến Sầu sẽ không bao giờ vì thua một trận hôm nay mà suy sụp đến độ chẳng gượng dậy nổi. Trái lại, nó còn kích thích, đánh bật lên phần kiên cường nhất nằm sâu trong bản chất con người nàng.
Khúc Chính Phong ư ?
Hắn bái sư đã sáu trăm tám mươi năm, nhưng hiện nay chỉ mới gần tròn nguyên anh là cùng.
Dù Kiến Sầu có thể thiên hư tu luyện rất nhanh, tuy nhiên chỉ mất một khoảng thời gian ngắn ngủi mà vượt mặt được Khúc Chính Phong thì nghe chẳng khác nào người si nói mộng, nhưng ――
Kẻ ôm mộng ở đời nhiều vô kể, vậy thì tại sao nàng không như họ đi ?
Mộng thế này có thể thiêu cháy luôn con người ta chứ chẳng chơi.
Ánh mắt Kiến Sầu sáng ngời rực rỡ.
Nàng mỉm cười nhìn Phù Đạo sơn nhân, đáp : “Xin sư phụ chỉ dạy cho !”
– …
Tựa như mới vừa khám phá thấy được tính cách Kiến Sầu một lần nữa, Phù Đạo sơn nhân nhận ra…
Nàng bây giờ đã khác trước : Nét dịu dàng hiền hòa vốn vẫn luôn thấm đẫm con người từ đầu đến chân hốt nhiên bỗng chợt rút đâu mất, còn thần thái trong mắt thì lại sáng ngời, bừng bừng như hai ngọn lửa.
Thực ra, ánh mắt như vậy Phù Đạo sơn nhân đã từng thấy rất nhiều.
Đó là ánh mắt của các đệ tử Nhai Sơn đã từng bị lão đánh, từng bị Khúc Chính Phong dần cho một trận, thua không biết bao nhiêu lần, bại không biết bao đợt, thế nhưng vẫn cứ lê lết tiến về phía trước… Ai trong chúng mà chẳng có ánh mắt thế kia ?
Luyện thể chứ gì ?
Vậy thì luyện đi !
Phù Đạo sơn nhân liền vẫy tay, bảo : “Theo thầy tới tàng kinh các ! Sư phụ cho con lựa luôn mấy cuốn !”
– Cạch !
Lệnh bài vừa bị ném xuống thì một cái cửa tròn liền đội đất hiện lên.
Phù Đạo sơn nhân giơ chân đá cửa, nhảy thẳng vào trong : “Vô !”
Kiến Sầu nhìn cánh cửa dẫn xuống dưới lòng đất mà nhất thời cảm thấy được mở mang tầm mắt vô cùng, ngoảnh đầu trông lên đỉnh Hoàn Sáo khuất mờ trong mây thì dĩ nhiên đã không thấy Khúc Chính Phong đâu nữa.
Nàng mỉm cười rồi cũng tung mình phóng lên, nhảy xuống tàng kinh các.
Lần này cửa vào không phải ở mặt tường nữa mà là từ trên nóc các.
Kiến Sầu đáp xuống thì đã thấy Phù Đạo sơn nhân xoa xoa tay đi đi lại lại khắp nơi.
– Luyện thể là chuyện cực nhọc, nhưng nếu con đã hỏi sơn nhân ta thì chắc đã chuẩn bị tinh thần rồi đúng không ?
– Dạ cũng có chút chút.
Nhưng không nhiều.
Kiến Sầu tiến tới, đi cạnh Phù Đạo sơn nhân.
Giá sách hết hàng này tới hàng khác thoăn thoắt lướt qua trước tầm mắt họ.
Ánh mắt của Phù Đạo sơn nhân cũng lia qua lia lại rất nhanh. Lão bảo : “Thầy không biết cái thằng ngốc Khúc Chính Phong đó lấy phương pháp luyện thể ở đâu ra nhưng nếu thầy đã chọn cho con thì nó có thể… kinh thế hãi tục một chút ha ?”
Kiến Sầu ngạc nhiên lặp lại : “Kinh thế hãi tục hả thầy ?”
Phù Đạo sơn nhân đáp : “Thật ra Nhai Sơn ta không có truyền thống luyện thể gì hết, có luyện thì nhiều lắm một lần là coi như xong. Tu giới cũng có nhiều phái không có môn này, tu luyện càng lên thì tự nhiên sức sẽ càng mạnh lên theo. Dù sao, nguồn lực mạnh nhất có được đều là từ linh lực hùng hậu mà ra, người ta chủ yếu luyện đấu bàn thôi. Nhưng Nhai Sơn căn cơ thâm hậu, sau bao nhiêu lâu nay, công pháp thượng vàng hạ cám tích góp được cũng không ít…”
Vừa nói lão vừa lướt mắt nhìn nhìn. Tựa hồ như tìm được thứ gì đó, lão liền khựng chân lại ngay.
Ở đây, khu sách xếp đầy trước mắt có ghi bảng “Phương pháp luyện thể”.
– Cuốn này !
Phù Đạo sơn nhân giơ tay lấy cuốn ở ngoài cùng bên phải xuống.
Tàng kinh các là “giới” của tu sĩ cấp “hữu giới” tạo nên, bên trong không chút bụi bặm, vì vậy dù cuốn sách đã xếp đó không biết bao nhiêu năm chẳng ai đọc qua nhưng nó chỉ cũ cũ mà thôi chứ vẫn sạch sẽ, có lẽ khi để vào đây thì tình trạng vốn đã như vậy rồi.
* Giới ở đây coi như một khoảng không gian. Sau này trong truyện sẽ có chương giải thích khái niệm về giới.
Kiến Sầu đi cạnh Phù Đạo sơn nhân, vừa liếc mắt nhìn qua, thấy được mấy chữ to tướng ngoài bìa thì không khỏi “Ủa” lên một tiếng : “Nhân khí* hả thầy ?”
Đúng rồi.
Bản luyện thể này được gọi là “Nhân khí”.
* Khí ở đây như không phải như chữ khí trong không khí mà như trong vũ khí, có nghĩa là vật dụng, dụng cụ.
Phù Đạo sơn nhân lật lật xem qua, nhìn rõ không khuyết thiếu gì mới lấy ngọc giản vẫn lơ lửng phía trên xuống, kế lại kiểm tra thêm một lần nữa, xét thấy ổn thỏa đâu vào đó thì đưa cho Kiến Sầu.
– Gọi là “Nhân khí” là vì coi cơ thể như vũ khí. Các tông sư luyện đồ thế nào thì người luyện thể cũng sẽ luyện thân xác mình y như vậy. Thân thể như pháp khí, trui rèn trong lửa đỏ, đập đập đẽo đẽo ngàn vạn lần, luyện cho tới cùng mới thôi.
Khái niệm này thật đúng là mới lạ.
Kiến Sầu áp ngọc giản lên mi tâm, phương pháp tu luyện “Nhân khí” bên trong liền nhập hết vào trí óc.
Quả đúng là lấy thân làm vũ khí. Hơn nữa nó còn phân ra ba cảnh giới, tổng cộng có chín bậc cả thảy. Tu luyện tới được cảnh giới nào thì chất lượng thân thể cũng sẽ tương đương với cấp bậc xếp loại vũ khí tới đó.
Theo ghi chép, luyện thể mà đạt đến mức cao nhất thì cơ thể sẽ không khác gì huyền bảo, dư sức phi thiên độn địa, dù chết xác thịt cũng chẳng rữa, đúng hệt như “vũ khí làm bằng thân thể con người” thật sự, thậm chí không chừng còn bị kẻ khác luyện thành pháp bảo, có thể nói là khủng khiếp vô cùng.
Nhưng…
Cách thức tu luyện của nó lại có phần kinh dị thái quá : “Lấy đỉnh hầm thuốc, đổ nước đầy tràn, người như vật tế, vào đỉnh mà ninh. Lửa lớn nước sôi, da thịt rã hết, lúc đó lấy nước của cỏ “thiết ngưng” để đúc lại thân, kết quả sẽ dẻo dai bền chắc…”
Chỉ mới đọc sơ mấy câu đầu mà đã khiếp đến sởn tóc gáy.
Thế ra phải đem thân vào vạc lớn đang sôi sùng sục, hầm trong đó đến khi xác thịt rữa nát thì đổ tinh chất tiên thảo vào luyện tiếp…
Kiến Sầu nhìn mà hoảng hồn.
Bên tai, tiếng của Phù Đạo sơn nhân vang vang đắc ý vô cùng : “Cái này là của một người si mê tu luyện trong Nhai Sơn ta chôm từ Thiền tông nam hải về, sau khi cải biến sửa đổi này nọ xong thì hoàn thiện đến khiếp hồn khiếp vía như thế. Cũng phải thôi, đúng không ? Con mà dám luyện nó thì chả cần nhiều, chỉ cần luyện được tới tầng thứ năm là đủ đánh cho cái thằng ngốc Khúc Chính Phong kia bò lăn bò càng rồi !”
– Vậy con lấy quyển này. Còn về Khúc sư đệ, xin thầy khỏi phải bận tâm, đồ nhi không ghi thù đâu.
Nàng chỉ muốn đập hắn một trận là được.
Kiến Sầu xem gần hết rồi thì để ngọc giản xuống, cất tiếng hỏi, giọng điệu bình thản, tuyệt không hề có chút gì bực tức hay hằn học :
– À mà… chuyện trên biển lúc trước Khúc sư đệ có nói với thầy đó, không biết bây giờ có kết luận gì chưa hả thầy ?
Đề tài thoắt cái đã lái sang hướng khác.
Nhớ tới tin tức lão già Hoành Hư đã gửi cho mình, Phù Đạo sơn nhân bụng dạ nộ hỏa bừng bừng. Lão đáp :
– Bên Côn Ngô nói có yêu tà gì đó xuất thế. Nhưng yêu tà mà có thể cưỡi Côn được thì thực lòng mà nói, chúng ta không có khả năng làm gì đâu. Nếu thật sự phải ra tay với nó, không chừng phải lôi cổ mấy cái lão già khú dưới đất kia lên* bắt đánh thì họa may còn chút hy vọng thắng được mấy phần.
* Chắc bạn đọc còn nhớ bộ xương khô dưới lòng núi Nhai Sơn trong chương 33 ha, ý Phù Đạo sơn nhân nói phải cỡ lão tổ như mấy ông đó mới thắng nổi.
– Thứ cưỡi côn đi mà là yêu tà ư ?
Kiến Sầu bỗng ngẩn người.
Phù Đạo sơn nhân vẫn luôn đi đằng trước nên không hề để ý thấy thái độ của Kiến Sầu. Lão lại tiếp :
– Rặng Đại Mộng, rặng Đại Mộng ! Nghe đồn có thần thú thượng cổ ngủ ở đó, hễ ngủ là ngủ luôn không tỉnh thì phải ? Sơn nhân ta từ hồi nào đến giờ lại chẳng biết người ta đồn vậy mà thật. Tu sĩ đại năng ở cái đất Thập Cửu Châu này mười người thì ta biết ít nhất cũng được tám, chả có ai có bản lãnh tới độ đó đâu. Còn nói về dị tượng xảy ra, loài phù du sáng sinh sáng chết đúng là bất bình thường… Chuyện này quả trái với đạo trời.
Phù du vốn sáng sinh chiều chết, muốn sống lâu hơn nữa sẽ trái với đạo trời; bây giờ bọn chúng lại sáng sinh sáng chết thì cũng là trái với đạo trời nốt.
Đạo trời thật khéo trêu ngươi.
Không biết sao Kiến Sầu lại nghĩ đến điểm này.
Thật ra nàng vốn muốn biết chút tin tức về người thiếu niên nọ, nhưng nghe Phù Đạo sơn nhân nói huyên thuyên một hồi thì bất tri bất giác lại nguội lòng, không hỏi nữa.
Kiến Sầu theo Phù Đạo sơn nhân đi thẳng tới trong tàng kinh các. Cuối cùng, ông dừng lại trước một ngăn sách trong góc kẹt, lấy một quyển dầy cộm xuống, tuy nhiên nó lại không có ngọc giản tương ứng ở trên.
– Cuốn này năm xưa chẳng biết lượm ở đâu về nữa, bên trong có chép nhiều thứ liên quan đến luyện thể lắm. Phép luyện “Nhân khí” kia dễ sợ quá, sơn nhân ta không luyện đâu. Nhưng học biết căn bản rồi suy ra, trong này giảng đủ thứ vấn đề, con lấy đọc tham khảo cũng tốt.
Nói xong, lão thảy cuốn sách nặng trịch cho Kiến Sầu.
– Bụp !
Kiến Sầu vội vàng bắt lấy, thiếu chút nữa là vẹo luôn sống lưng.
Nặng quá !
Cuốn sách dầy cui, vừa mở trang đầu tiên thì thấy ngay hình vẽ hệ thống khiếu huyệt kinh mạch trong cơ thể người, kế bên ghi chữ chi chi chít chít nhỏ xíu, chỉ nhìn thôi đã muốn hoa mắt váng đầu.
– Hà hà !
Phù Đạo sơn nhân tinh quái cười. Lão vỗ vỗ vai nàng ra chiều nghiêm túc : “Từ nay về sau, trọng trách dạy dỗ cái thằng ngốc Khúc Chính Phong kia, thầy giao hết cho con đó.”
… Sư phụ, thầy có chắc là con không bị người ta dạy dỗ đó chứ ?
Kiến Sầu đã lên tinh thần bị đánh hết trận này đến trận khác rồi.
Nàng cảm thấy đau hết cả đầu
Phù Đạo sơn nhân lại nói : “Con cầm hai cuốn luyện thể này về nghiền ngẫm cho kỹ, cứ theo như hướng dẫn trong sách mà tu luyện là được. Mấy ngày tới cũng không có chuyện gì, con cứ chuyên tâm học hành cho tốt. Hơn hai năm nữa, Tả Tam Thiên trung vực ta sẽ có tiểu hội. Trước lúc đó, nếu con đột phá lên kim đan được thì không chừng sẽ có thể có quyền tham gia.”
Kim đan ư ?
Lại là tiểu hội Tả Tam Thiên trung vực.
Kiến Sầu nhíu mày hỏi : “Nhất định phải tới kim đan mới có quyền tham gia hả thầy ?”
– Không bắt buộc với các môn phái khác, nhưng người Nhai Sơn ta chưa tới kim đan mà đã đi Tả Tam Thiên thì mất mặt lắm !
Phù Đạo sơn nhân sờ sờ mũi rồi vẫn theo thói quen nhìn Kiến Sầu bằng ánh mắt đầy tin tưởng và khích lệ : “Dù sao thì chắc chắn con sẽ không có vấn đề gì đâu. Sơn nhân ta muốn tìm vài thứ ở đây. Thôi, mau đi tu luyện đi.”
– Dạ, vậy đồ nhi xin lui.
Kiến Sầu cầm hai quyển sách với miếng ngọc giản bỏ vào túi càn khôn rồi ra khỏi tàng kinh các.
Lúc này, trời chiều đã ngả bóng hoàng hôn trên đỉnh Linh Chiếu Nhai Sơn.
Kiến Sầu cảm thấy mình vừa mới xuất quan cách đây không lâu, kế liền đi biển tây một chuyến, gặp không biết bao nhiêu là chuyện, đến khi trở về lại phải tu luyện tiếp, hơn nữa chính bản thân còn cam tâm tình nguyện, nghĩ lại thật đúng là khá lạ lùng khó tin.
Người ta hay nói tu hành là khổ hạnh, vừa cô đơn vừa tẻ nhạt quả không sai.
Con ngỗng trắng vẫn đạp đạp chân bơi trong giếng Quy Hạc. Lúc thấy Kiến Sầu lại hiện ra cạnh giếng, nó liền rẽ nước tiến lại gần.
Nàng bước tới, ngồi xuống giơ tay vuốt vuốt đầu con ngỗng. Lông nó sáng bóng nên sờ mướt tay vô cùng. Nàng mỉm cười bảo : “Coi mày kìa, ngày nào cũng bồng bà bồng bềnh ở đây, vậy mà không thấy chán hả…”
Con ngỗng trắng to rụt cổ, cọ cọ đầu vào lòng bàn tay Kiến Sầu.
Nàng ngẩn ra rồi nói : Bây giờ cả đến ngỗng cũng nghe hiểu tiếng người rồi sao ?
Bầy tiên hạc ở cạnh đó giương mắt thờ ơ nhìn màn người ngỗng trước mặt, sau thì quay ngoắt đầu, đạp nước bay xẹt sang mặt giếng bên kia.
Con ngỗng trắng to liền ngẩng đầu quác quác mấy tiếng với bầy hạc, làm như gây sự.
Kiến Sầu bất lực day trán : Thôi rồi, con ngỗng này thực càng ngày càng xấu tánh xấu nết như Phù Đạo sơn nhân… Quả nhiên là mang họ lão luôn rồi….
Nàng vừa cảm thán vừa vỗ vỗ đầu nó, đoạn đứng dậy, đi tới đan đường.
Vừa rồi đọc ngọc giản thấy luyện thể cần một số đan dược linh thảo nên nàng đã để tâm nhớ kỹ. Ngoài ra…
Còn cần thêm một cái đỉnh to để “hầm người” nữa.
Kiến Sầu đứng trước cửa đan đường nhìn vào, thấy bên trong bày biện cũng giống giống như tiệm thuốc của người phàm, có cái khác là ở đây còn để thêm một dãy chín cái đỉnh to chỉ dùng để luyện dược, gần bên có mấy người đệ tử chấp sự đang cầm ngọc giản thăm xét tình trạng thuốc thang trong đó.
Nàng vừa hiện diện ở cửa thì có người đã nhận ra ngay.
Một đệ tử chấp sự trẻ tuổi vội ngẩng đầu lên, thấy đó là Kiến Sầu thì hơi ngẩn ra ngạc nhiên :
– Kiến Sầu đại sư bá đó ư ? Chúc mừng đại sư bá xuất quan !
Chuyện nàng xuất quan, người biết được thực không nhiều.
Kiến Sầu không ngờ hắn lại hữu lễ với mình như vậy, thế nên bèn chắp tay đáp :
– Cậu khách khí quá ! Ta tới để lấy chút thuốc với linh thảo.
Quen tay hay việc, người đệ tử chấp sự trao liền cho nàng một thanh ngọc giản, bảo Kiến Sầu cần dùng gì thì ghi vào. Nàng y lời chép hết lên rồi đưa lại cho hắn.
Vị đệ tử chấp sự nọ tiếp lấy, định đi chuẩn bị đồ cho nàng ngay, song khi đặt ngọc giản lên mi tâm thì sững sờ hỏi :
– Ủa, sao… sao lại còn cần một cái đỉnh lớn nữa ?
Kiến Sầu đại sư bá lấy nó để làm gì ?
Tức thời, mắt hắn trông ra liền lạ lùng hẳn lên.
Kiến Sầu cũng không giải thích, chỉ đứng đó chờ.
Chỉ chốc lát sau, mọi thứ đều xong xuôi…
Thậm chí có cả luôn…
– Rầm !
Một tiếng dội vang sảnh đường.
Vị đệ tử chấp sự nọ sức lớn kinh người, hai tay ôm đến một chiếc đỉnh đồng to, cao bằng hai đầu người rồi thả rầm xuống trước mặt Kiến Sầu : “Cái đỉnh này là lớn nhất đan đường rồi đó, thường hay dùng để luyện đan. Kiến Sầu sư bá xem xem lớn vậy được chưa ?”
Kiến Sầu ngửa cổ nhìn chiếc đỉnh cao ngất, kế lại nhớ đến từng câu từng chữ trong phương pháp “Nhân khí” mà không khỏi thở ra một hơi dài. Nàng cười, cảm ơn vị đệ tử kia :
– Đa tạ sư chất, cái này được rồi !
Nấu mình thì nhiêu đó là đủ xài.
Kiến Sầu vỗ túi càn khôn thu chiếc đỉnh to tướng vào trong rồi từ giã người trong đan đường, ngự Lý Ngoại kính bay thẳng về phòng mình.
Nàng vừa bước chân đi khỏi thì Thẩm Cữu liền nối gót đi vào.
– Ngộ ghê, đại sư tỷ cũng tới đan đường nữa ta…
Cả người bạch y trắng toát, Thẩm Cữu vừa lầm rà lầm rầm vừa bước thẳng vào trong, nhìn thấy vị đệ tử chấp sự nọ thì xởi lởi lên tiếng :
– Củ cải* à, chuẩn bị cho ta hai viên hồi xuân đan đi.
– Hả ?
* Nguyên văn “Tiểu la bặc”, nghĩa đen là củ cải nhỏ màu đỏ, nghĩa bóng dùng để chỉ vật hay người nào đó nho nhỏ xinh xinh, nhìn dễ thương. Ở đây Thẩm Cửu gọi người kia là “củ cải” thì tức là giọng điệu rất thân thiện dễ gần.
Vị đệ tử bị kêu là “củ cải” nọ vừa nghe thấy tên thuốc thì cảm thấy như muốn xụi lơ :
– Tứ sư bá, tiêu chuẩn đan được tháng này của sư bá gần hết rồi, mà lúc nào cũng toàn là hồi xuân đan không ! Số sao đào hoa quá vậy ?
– Cốc !
Thẩm Cữu liền hùng hổ cú đầu hắn một cái đau điếng :
– Tầm bậy tầm bạ ! Ngươi coi Tứ sư bá ta là hạng lăng nhăng vậy hả ? Hồi xuân đan đâu phải chỉ để dưỡng sắc không, ta còn xài chuyện khác. Ngươi thì biết cái gì. Chuẩn bị mau đi !
Cây “củ cải” kia ấm ức ôm đầu, đến khóc cũng chẳng có sức mà khóc.
– Vậy ra đại sư bá dễ thương hơn, lại còn cười với ta nữa.
– À thì đó là đại sư bá ngươi tốt tánh !
Thẩm Cữu tò mò hỏi :
– Ờ nè, phải rồi, đại sư bá ngươi tới đây làm gì ?
– Tới lấy một ít thuốc với linh thảo thông dụng, với lại… còn thêm một cái đỉnh to thật to nữa, nói là để hầm người ninh người cái gì đó.
Nói tới đây, vị củ cải nọ mới có tinh thần hơn một chút. Đang bốc thuốc, hắn chợt ngoái lại nhìn Thẩm Cữu, mắt ánh lên lạ lùng khó hiểu :
– Tứ sư bá, đại sư bá có… có sở thích đặc biệt gì hay không ? Giống… giống như Nhị sư bá mà bọn họ hay xì xầm đó…
Sở thích… đặc biệt á ?!
Thẩm Cữu miết miết cằm mà thấy lạnh sống lưng.
Đỉnh đủ để hầm người ?
Rốt cục đại sư tỷ nhà mình tính làm cái gì vậy cà ?!
Hắn vuốt vuốt lồng ngực đang đập thình thình, rầu rầu than :
– Ta chỉ nghe nói Nhị sư huynh mắc bệnh thích ăn thịt người. Giờ tự nhiên đại sư tỷ cũng lây tật theo nữa… Nhai Sơn ta bộ điên hết rồi sao ?!
⚛ ⚛ ⚛
Trong gian phòng nhỏ của Kiến Sầu
Nàng dựng sơ trận pháp phòng hộ ở cửa để ngăn không cho người ngoài tự ý xông vào, xong xuôi thì quay trở vào.
Ở đó có cái đỉnh to tướng đã được nàng lấy từ túi càn khôn ra, bên trong ăm ắp nước, dưới đáy có kha khá linh thạch xếp thành trận pháp tụ hỏa. Thoắt sau, lửa đã phựt cao lên, ôm tròn đáy đỉnh.
Nước bên trong chẳng mấy chốc đã bốc hơi ùng ục.
Sau đó, theo như hướng dẫn trong phương pháp luyện thể “Nhân khí”, Kiến Sầu bèn bỏ vào đỉnh hai lạng cỏ thiên tâm thon thon dài dài trắng muốt, sáu khúc rễ sáng bóng như ngọc, tám đóa sen cánh như lá khô xếp tầng tầng lớp lớp lên nhau…
Linh thảo cứ thế cho vào càng lúc càng nhiều, nước trong đỉnh cũng càng lúc càng đậm màu hơn lên.
Kiến Sầu đứng nhìn một lúc rồi đi tới trước đỉnh, từ tốn xếp bằng ngồi xuống bồ đoàn.
Tâm hồn vốn nôn nao cũng dần dần yên tĩnh trở lại.
Thật ra nàng bế quan đã lâu lắm rồi. Ngày tháng sống ở Nhai Sơn có khi thú vị nhưng có khi cũng rất tẻ nhạt, quá nửa đều dành cho tu luyện cả. Nhưng dù là như vậy thì tiến độ tăng trưởng tu vi dường như lại theo không kịp như ý nàng cần.
Từng câu từng lời của Khúc Chính Phong vẫn như văng vẳng bên tai. Muốn thành đại sư tỷ Nhai Sơn thì nàng phải mạnh hơn, dữ hơn tụi nó, biết quản thúc tụi nó nhưng đồng thời lại phải làm cây đa cây đề che mưa chắn gió, che chở cho tụi nó chứ không phải là như viên ngọc được người ta nâng niu trong tay đâu….
Tuy không thấy bản thân mình mắc bệnh tiểu thư, thích được yêu chiều nhưng Kiến Sầu buộc lòng phải công nhận một điều rằng Khúc Chính Phong nói rất có lý.
Người khác đối xử với nàng rất tốt, điều đó không có vấn đề gì mà quan trọng là ở chỗ chính bản thân nàng không được buông thả, chiều chuộng mình quá. Nàng vẫn còn chưa có cái quyền đó.
Kiến Sầu hít thở thật chậm, cảnh tượng trong trí cũng càng lúc càng rõ ràng…
Nàng lật tay lại rồi từ từ mở mắt nhìn.
Chiếc khóa bạc ấy lặng lẽ nằm yên trong lòng bàn tay nàng.
Còn có cả đứa bé đang chờ nàng lấy lại công bằng cho nó nữa…
Nàng có lý do gì mà nuông chiều mình chứ ?
Kiến Sầu nghĩ nàng càng lúc càng phải nghiêm khắc với bản thân mình hơn. Nếu đủ mạnh thì sẽ không bị húc gối ngược lại mà chính nàng mới là người húc bay người ta. Nếu đủ mạnh thì Khúc Chính Phong sẽ chẳng đánh cho đến khi nàng phải phục mới thôi mà chính nàng mới là người làm điều đó. Nếu đủ mạnh, nàng sẽ có thể đường đường chính chính đứng ngay trước mặt Tạ Bất Thần để nói cho gã biết : Hôm nay y hẹn, ta tới đây lấy mạng ngươi.
…
Ùng ục… Ùng ục… Ục… Ục…
Hơi nóng từ mặt nước trong đỉnh cuồn cuộn bốc lên, bay theo mùi thuốc chẳng biết khó hay dễ ngửi.
Đỉnh đồng to cao hệt như một cái lò đúc khổng lồ.
Rốt cục Kiến Sầu cũng đứng dậy, đạp Lý Ngoại kính chầm chậm bay lên.
Nước thuốc đen đen trong đỉnh đang sôi lên ùng ục.
Kiến Sầu chớp chớp mắt thở dài một hơi rồi tự bình tâm lại. Nàng thong thả cởi áo ngoài ra, thảy xuống đất. Một khi bộ áo dầy nặng trút khỏi, tấm thân mảnh mai liền không sao giấu nổi, vừa gầy gò vừa yếu ớt. Không khí bên ngoài dường hơi lạnh, khiến nàng phải rùng mình một cái, nhưng ngay sau đó hơi nóng hừng hực đã bốc lên, dâng mờ hết hai mắt.
Luyện thể.
Luyện ngục.
Chờ tới khi luyện xong thân thể kim thiết tầng đầu tiên, nhất định nàng sẽ đi tìm “đại sư huynh” đánh cho hắn một trận, còn kết quả thì…
Kệ nó chứ !
Chẳng qua là nàng không cam lòng mà thôi. Dù có thua nữa, nàng cũng sẽ đánh tiếp đến cùng !
Nghĩ tới đây, Kiến Sầu mới nhắm mắt lại, triệu đấu bàn ra, phát linh lực bảo vệ xương cốt toàn thân rồi chầm chậm trầm mình trong đỉnh.
Nước thuốc sôi sùng sục thoắt cái liền trào lên, nhấn chìm nàng xuống dưới.
Phòng trong tứ bề lặng ngắt như tờ.
⚛ ⚛ ⚛
Ngoài vách núi
Ra khỏi đan đường, Thẩm Cữu chép chép miệng dõi mắt nhìn lên chỗ có gian phòng nho nhỏ của Kiến Sầu trên cao mà không khỏi nghĩ ngợi : Rốt cục là để nấu cái gì đây ? Sao ai cũng thích lấy đỉnh nấu nướng hết vậy chứ ?
Hắn đi như đếm từng bước một, bụng dạ thậm chí còn nôn nao đến nỗi muốn đi hỏi phứt cái vị Nhị sư huynh đen mặt đen tâm kia luôn cho rồi. Nhưng rốt cục hắn lại lắc lắc đầu : Thôi, ngu gì đâm đầu vào chỗ chết chứ !
Thẩm Cữu thở hắt ra. Hắn đang chực bỏ đi thì đột nhiên một đường chớp sáng nhì nhằng bỗng đâu xé ngang trời chiều ngập ánh hoàng hôn, giáng thẳng xuống giếng Quy Hạc.
Thẩm Cữu hết hồn nhảy dựng : “Cái gì vậy ! Xài phong tín không được hả ?! Tu giới bây giờ sao mà thiếu ý thức, bộ phải hù chết người ta mới chịu ư ?
Tiếng vừa dứt thì tia sáng bạc ẩn trong lằn chớp rốt cục cũng nổi lên mặt nước.
Thẩm Cữu nhìn qua, thấy được khí tức của nó thì đứng sững như trời trồng : Lại là gửi cho Kiến Sầu sư tỷ nữa á ?