Trong phòng không lạnh mà nóng như lò nung.
Nước trong đỉnh sôi sùng sục, bọt nổi liên miên, Kiến Sầu khi trầm ngập người xuống liền cảm thấy mình như sắp bị luộc chín tới nơi.
Nóng quá cũng sẽ gây nên cảm giác đau đớn không sao tả xiết !
Ngay khi vừa chạm nước, da trên người nàng liền đỏ lên, thoắt sau thì trở thâm. Thế nhưng nước trong đỉnh đã bỏ đan dược với linh thảo rồi, vả lại thân nàng còn có linh khí phục quanh nên da vừa bị bỏng thì linh khí liền theo từng lỗ chân lông tiến vào, lưu chuyển khắp cơ thể, tia tia hằng hà sa số tựa như ngâm châm nhỏ xíu cắm chi chít trên người. Bởi vậy, sau đau đớn cùng cực là ngứa ngáy không sao nói hết ập tới, chẳng khác gì vạn kiến đốt thân…
Trong khoảnh khắc đó, Kiến Sầu thực chỉ muốn đập đầu vào cái đỉnh đồng to lớn này mà chết cho xong !
Phù Đạo sơn nhân đã chẳng xạo nàng !
Thuật luyện thể đúng là khắc nghiệt cực kỳ !
Cái chuyện tự mình nấu mình rợn người thế này hình như cả Nhai Sơn chẳng có ai tình nguyện thử qua thì phải ?
Nhưng…
Kiến Sầu vẫn luôn tâm tâm niệm niệm rằng dù sao cũng không ai chết được…
Nghĩ ngợi lung tung một hồi xong thì kết lại bằng câu : Đúng là sống không bằng chết !
Trừ khung xương được linh lực bảo vệ, tất cả những phần khác trên cơ thể đều mặc cho nước thuốc đun nấu, vừa rã thì lập tức sẽ được dược lực tu bổ lại, cứ thế lặp đi lặp lại không ngừng.
Trán Kiến Sầu túa mồ hôi nhưng vừa ra thì liền bị sức nóng làm bốc hơi bay mất. Đầu óc nàng rối rắm đủ thứ ý tưởng, thậm chí còn tự hỏi khởi thủy ai là người đã chế ra cái kiểu thuật pháp như thế này.
Thiền tông nam hải ư ?
Đúng là điên rồ !
Nàng thiếu chút nữa là ngửi thấy mùi thịt của mình rồi…
Da thịt bị nấu chín có lẽ đã thành thứ chết nên tự động tan luôn trong nước thuốc, nhưng đồng thời da thịt mới cũng phát triển thấy rõ, hơn nữa còn hấp thu dược lực trong nước rất mau… Tuy đau đớn khôn xiết nhưng Kiến Sầu cũng nhận chân được rằng máu huyết mới sinh lần này đúng là bền chắc hơn trước một chút.
Cảm giác đó ít nhiều gì cũng an ủi nàng được phần nào.
Thế nhưng, chỉ chốc lát sau, sự dễ chịu đó đã bị một cơn đau khác ập tới, phá cho tan tành.
Hủy rồi lại lập.
Trừ xương cốt, máu thịt trong người nàng toàn bộ cứ thế đều phải chịu nấu rữa rồi tái sinh, lặp đi lặp lại không ngừng.
Thuật luyện thể này đúng là kinh hồn khiếp vía, nghe nói từng xảy ra chuyện có người bị luộc chín cả luôn trong đỉnh. Kiến Sầu hy vọng mình sẽ không phải là kẻ tiếp theo.
Để kháng lại sức nóng cao như vậy, cơ thể tu sĩ sẽ tự động hấp thu linh khí thiên địa có xung quanh, đến khi máu thịt vừa sinh ra thì rèn giũa thân xác ngay, nâng cao sức chịu đựng nhiệt độ trong thân người mình.
Lần đầu, người tu sĩ đó sẽ phát một phần linh lực để luyện thân xác, nhưng sau đó sẽ nhận ra là không đủ, da thịt vẫn bị sức nóng làm rữa. Cho nên đến lần kế tiếp, y sẽ tự động tăng linh lực nhiều thêm. Quá trình phát linh lực và sinh da nẩy thịt đó diễn ra song song với nhau. So với việc tu sĩ vận dụng linh khí để rèn cơ thể, khử tạp chất truyền thống thì cách luyện này tuy khác nhưng lại cho ra hiệu quả cao hơn nhiều.
Xác thịt vừa bắt đầu hình thành đã được bồi dưỡng như vậy sẽ rất nhạy với linh lực và ngoài ra tự bản thân nó cũng sẽ dẻo dai hơn nhiều.
Bị phá nát dĩ nhiên rất đau nhưng được tái sinh lại dễ chịu thoải mái vô cùng.
Đấu bàn dưới chân Kiến Sầu thình lình bỗng chợt xoay tít.
Với cách thức luyện thể khác thường thế này, cơ thể nàng cần linh khí nhiều đến gần như quá sức tưởng tượng. Bị tụ linh trận liên tục hút lấy, linh khí dồi dào trong tự nhiên hóa thành một luồng bạch quang cuồn cuộn nhập vào mi tâm, rồi rùng rùng tỏa đi mọi ngóc ngách trong cơ thể.
Cứ như vậy, chẳng biết bao nhiêu canh giờ đã trôi qua.
Linh khí trong linh thạch dùng để đắp tụ hỏa trận chẳng mấy chốc đã hao gần nửa; nước thuốc đen đặc quanh người Kiến Sầu giờ cũng trở màu xam xám.
Thế nhưng hai mắt nàng vẫn nhắm chặt, tiếp tục chịu đựng một cách kiên cường. Cả người gần như… tê dại đến nơi. Hay nói cho đúng thì da thịt mới sinh của nàng đã bắt đầu quen với sức nóng.
Qua không biết bao nhiêu lần luyện đi luyện lại, ngoài đau đớn tột cùng, Kiến Sầu vậy mà dần dần cảm thấy có điều gì đó khác khác so với trước : Tỷ như mỗi lần da thịt tạo mới lại thì nước trong đỉnh sẽ hơi nguội đi một chút…
Nhưng thật ra sức nóng trong đỉnh từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên, lý do chẳng qua là vì máu thịt của nàng bây giờ đã có thể chịu đựng càng lúc càng tốt hơn mà thôi. Lúc nàng mới bắt đầu ngồi vào trong đỉnh, cảm giác nếu có thể ví như cả người bị quẳng vào dung nham đỏ lựng thì đến đợt luyện lại máu thịt sau đó, độ nóng nhiều lắm chỉ tới như nước sôi sùng sục là cùng, còn đến lần thứ ba thì chỉ còn âm ỉ như đống lửa vừa tắt…
Thế nên, Kiến Sầu cứ càng lúc càng cảm thấy sức nóng quanh người giảm xuống, thành thử thời gian cần để “nấu chín” nàng trong chiếc đỉnh to này cũng càng lúc càng lâu.
Một khắc, hai khắc…
Hết canh giờ này rồi lại đến canh giờ khác nối nhau trôi đi…
Đau đớn khiến thời gian chịu đựng kéo dài như vô tận.
Kiến Sầu chẳng biết đã qua bao lâu, có khi là tận cả một đời người.
⚛ ⚛ ⚛
– Mấy đứa nói gì đi… đại sư tỷ tụi bây chắc không bị luộc chết đâu há ?
Phù Đạo sơn nhân bấm bấm đầu ngón tay tính tính : Bữa nay đã là ba ngày rồi.
Lão chột dạ đưa mắt nhìn một vòng năm đứa đệ tử trước mặt mình. Tính từ trái qua phải, ngồi ngoài cùng là lão nhị Khúc Chính Phong, kế thì đến lão tam Khấu Khiêm Chi, lão tứ Thẩm Cữu, lão lục Trần Duy Sơn rồi chốt dãy là lão bát Khương Hạ.
Khấu Khiêm Chi ôm kiếm, mắt nhìn Phù Đạo sơn nhân một lúc rồi đảo sang Khúc Chính Phong, cuối cùng thì dừng hẳn nơi Thẩm Cữu. Hắn dường như có điều gì đó muốn nói nhưng rốt cục lại làm thinh, chẳng nói tiếng nào.
Truy ra tận ngọn thì phải kể đến chuyện từ ba ngày trước.
Cách đây ba ngày, tứ sư đệ Thẩm Cữu tới đan đường thì khéo thay thấy đại sư tỷ vừa rời khỏi đó, bởi vậy hắn mới thuận miệng hỏi xem đại sư tỷ tới làm gì, nào ngờ vị “củ cải” ở đan đường nọ lại xì ra một tin kinh hồn bạt vía : Hóa ra đại sư tỷ cần một chiếc đỉnh to có thể dùng để nấu người được !
Thẩm Cữu giật nảy mình, cứ nghĩ mãi không hiểu tại sao đại sư tỷ lại a dua theo Khúc Chính Phong, học đòi nấu người để ăn cái quái gì. Mà mới đầu thật ra hắn cũng không hề để ý đến. Đến khi tông môn trở nên ồn ào náo nhiệt hơn bình thường bởi vì hôm nay là ngày Nhai Sơn tuyển đệ tử mới theo đợt mười năm một lần, và cũng bởi vì thân là đệ tử có vai vế, tài năng chẳng tệ, nên có rất nhiều chuyện phải cần đến Thẩm Cữu hắn giúp cho một tay.
Năm nay cũng có rất nhiều người trẻ tuổi mộ danh mà đến, muốn nhập Nhai Sơn, nhưng khác với lệ thường ở chỗ số lượng nữ tu lại đông quá mức. Bởi vậy, ai nấy đều nghĩ tới Kiến Sầu sư tỷ ngay. Ừ, đã đến lúc phải để nữ tu duy nhất của Nhai Sơn chúng ta phát huy tác dụng thôi.
Thẩm Cữu liền nghĩ đến chuyện đi tìm Kiến Sầu, nhưng khi tới nơi, đang tính gõ cửa phòng thì chợt nhận ra nó có lập trận pháp ngăn người ngoài tự ý xông vào trong, mục đích nhằm để giúp chủ nhân yên tĩnh tập trung tu luyện. Chính ngay bản thân bình thường cũng hay dựng trận pháp như vậy nên hắn rất quen thuộc, vừa liếc mắt nhìn sơ đã nhận ra ngay.
Ngay lúc đó, Thẩm Cữu, người tự phong là “đẹp trai nhất Nhai Sơn”, rốt cục cũng phải xài đến một thứ khác ngoài cái mặt của mình. Tỷ như ――
Đầu óc chẳng hạn.
Người khác tu luyện, hắn dĩ nhiên không dám quấy rầy, cho nên đành phải lui ra, song cứ nghĩ tới chuyện về cái đỉnh to tướng nọ bụng dạ lại hơi cảm thấy lo lo thế nào. Khúc Chính Phong là tên xấu, hắn có ăn thịt người thật thôi cũng đành, nhưng lỡ Kiến Sầu sư tỷ cũng học hư theo thì không được.
Bởi vậy, Thẩm Cữu vất vả lắm mới tìm được Phù Đạo sơn nhân ham chơi đang trốn tiệt trong một xó ở Nhai Sơn. Sau khi trình bày tình hình một lượt, trút bầu lo lắng xong, hắn liền hỏi xem đại sư tỷ Kiến Sầu bây giờ ra sao.
Nào ngờ…
Phù Đạo sơn nhân vậy mà lại la hắn té tát : Nấu nấu luộc luộc cái gì ?! Đại sư tỷ ngươi luyện thể, luyện thể đó biết chưa !
Thẩm Cữu tức thời đần người ra.
Mẹ kiếp, luyện thể mà phải xài tới cái đỉnh lớn vậy á !
Bị sư tôn gàn dở nhà mình mắng mỏ tối tăm mặt mày, Thẩm Cữu thật chỉ muốn hả họng vặc lại trả miếng cho rồi, nhưng nghĩ mình bây giờ vẫn còn đánh không lại sư phụ nên đành phải bấm bụng nhịn xuống, miễn cưỡng bình tâm tĩnh khí hỏi Phù Đạo sơn nhân :
– Luyện thể cái thuật gì mà phải cần tới đỉnh lớn vậy thầy ?
Thế nên…
Rốt cục sau đó mới có cái màn như bây giờ.
Phù Đạo sơn nhân chột dạ, thấp tha thấp thỏm không thôi.
Kiến Sầu đã ba ngày rồi mà không thấy ra.
Theo hướng dẫn trong cuốn luyện thể “Nhân khí” đó, lần đầu tiên nấu người luyện thể trong đỉnh lớn như vậy thân xác sẽ phải mất hết năm ngày mới có thể chịu đựng được độ nóng của nước sôi. Bây giờ chỉ mới có ba ngày, đúng ra lão không cần lo làm gì.
Nhưng mà…
Phù Đạo sơn nhân lo lắng chậm chạp đưa mắt nhìn mặt từng người đệ tử một, giọng càng lúc càng xìu đi :
– Thật ra chỉ là luyện thể thôi mà ! Chắc không nguy hại gì đâu… Cách luyện thể ta chọn tuy hung hiểm nhưng chắc chắn tốt cực. Có lẽ không có người bị luộc chết thiệt đâu… Đại sư tỷ các ngươi dù gì cũng đã là tu sĩ trúc cơ rồi, sao có chuyện đến một chút nước sôi cũng không chịu nổi chứ ? Với lại… nó còn là thể thiên hư nữa mà…
Nhớ tới Kiến Sầu sư tỷ dịu dàng hiền lành như vậy mà lại tự nhiên đâm đầu vào lối cụt luyện thể, nhóc mập Khương Hạ cảm thấy sốc thật sự. Nó nhìn Phù Đạo sơn nhân trân trân, rầu rầu hỏi :
– Vậy sao thầy không luyện thể bằng cách đó đi…
Chỉ câu này của nó thôi cũng đủ làm Phù Đạo sơn nhân á khẩu.
– Kiến Sầu đại sư tỷ sao mà lại gặp phải sư tôn dở dở ương ương thế này…
Thẩm Cữu bất lực gục xuống bàn, lầm bầm than :
– Trước khi con tới đây, chưởng môn còn gọi, kêu con đi tìm Kiến Sầu sư tỷ để tuyển chọn đệ tử mới. Lỡ như sư tỷ bị luộc chết trong phòng thì con phải làm sao đây… Nhai Sơn phải làm sao đây…
Nhai Sơn vốn khó chiêu mộ nữ tu là bởi vì cách thức tu luyện của đệ tử Nhai Sơn thường khắc nghiệt thái quá. Sau khi tu luyện căn bản được nửa năm, dù là nam hay nữ, người mới nào cũng sẽ bị lớp đệ tử đàn anh đánh cho một trận, dần cho đến khi chịu thua mới thôi, sau đó mới bắt tay vào tu luyện thật sự với cường độ cực cao. Đến năm thứ hai, người đệ tử đó phải vào trường khốn thú dưới lòng đất Nhai Sơn để thách đấu mười trận, thua thắng không cần biết… Mãi cho xong hết một dọc mấy chuyện thế này, hắn mới thực sự được coi như môn hạ Nhai Sơn chính thức.
Trước kia, Nhai Sơn không phải là không nhận nữ tu nhập môn, nhưng bởi cường độ tu luyện với tranh đấu khắc nghiệt như vậy nên đa số đều rút lui… Cho nên, từ đó Nhai Sơn mới mang tiếng không ưa nữ tu.
Bây giờ Kiến Sầu sư tỷ mạnh mẽ như vậy, ngoài việc được Phù Đạo sơn nhân thu thẳng làm đệ tử thì từ chuyện tay cầm quỷ phủ tới thân mang thiên bàn, thậm chí còn cả cú đá kinh thiên động địa kia nữa, tất cả đều chứng tỏ cho toàn đại địa Thập Cửu Châu thấy rõ một điều rằng ―― Nữ tu Nhai Sơn ta không những rất đặc biệt mà còn có thể chịu được cả tranh đấu với tu luyện ở cường độ cao !
Có cái biển này làm chiêu bài quảng cáo tốt biết bao nhiêu !
Cho dù năm nay không tuyển được nữ tu thích hợp nhập môn thì ít ra cũng có thể khiến Kiến Sầu sư tỷ đi đi lại lại trước công chúng một chút, để coi coi thằng nào con nào còn dám bảo Nhai Sơn chúng ta không có nữ tu không ? Đây, chứng cớ rành rành !
Tiếc thay…
Kiến Sầu sư tỷ bây giờ…
“Đại sư tỷ Nhai Sơn sắp bị luộc chết rồi… luộc chết rồi… luộc chết rồi…”. Cái câu ấy không ngừng âm âm dội tiếng trong đầu Thẩm Cữu, khiến hắn chỉ muốn chui luôn xuống gầm bàn trốn cho xong.
Khúc Chính Phong ngồi bên cạnh, lâu thật lâu chẳng nói câu gì. Hắn thong thả chỉnh chỉnh lại tay áo mình, kế lại đánh mắt nhìn Phù Đạo sơn nhân một cái tựa hồ như muốn nhìn xem lão rốt cục suy nghĩ thế nào. Mãi một hồi sau, hắn mới bảo :
– Phương pháp luyện thể “Nhân khí” hung hiểm cực kỳ. Ai mà tâm trí không cứng thì vừa vào trong đỉnh đang sôi sẽ xỉu ngay. Linh lực trong người mất điều khiển sẽ không thể nào hộ thể được, cho nên nội trong canh giờ đầu là sẽ bị luộc chín.
Nói xong, Khúc Chính Phong thấy Phù Đạo sơn nhân toát mồ hôi mẹ mồ hôi con đầy đầu.
Hắn lại tiếp, giọng bình thản :
– Sư phụ, lần sau thầy đói thì nói trước với đồ nhi một tiếng có được không ?
– ???
Phù Đạo sơn nhân nhìn sững Khúc Chính phong một lúc lâu, đầu óc nháng điện xẹt tới xẹt lui mấy lượt mới định thần nạt to :
– Ngươi nói tầm bậy tầm bạ cái gì đó ? Ta muốn ăn thịt đại sư tỷ ngươi hồi nào ?
Ai nấy đều giương mắt nhìn lão ra chiều hết nói nổi.
– Mẹ kiếp, tụi bây nhìn cái gì mà nhìn ? Bây giờ ngứa đòn rồi đó có phải không ? Không tin sư phụ sao hả ?
Phù Đạo sơn nhân nhìn đám nghịch đồ mà thiếu điều tức chết với chúng.
– Chính tại nó muốn luyện thể chứ ai. Liên quan gì tới ta ! Thuật luyện thể “Nhân khí” nó đã xem qua hết rồi. Là tự nó chọn đó !
– ???
Sư phụ ông sao mà gàn dở, Khúc Chính Phong hết nước nói nổi với lão. Hắn đứng ngay dậy rồi bỏ ra ngoài.
Thẩm Cữu nhìn theo, cái đầu động não nghĩ ngợi đủ thứ.
Khúc Chính Phong lấy đỉnh nấu người hả ?
Hay hắn luyện thể ?
Thẩm Cữu vội vàng đứng dậy theo :
– Nhị sư huynh, huynh đi kiếm đại sư tỷ phải không ? Cho đệ theo với !
Nói xong, liền hóa thành một đạo hào quang, biến mất khỏi gian phòng.
Chỗ giữa hai cái thang đá dưới chân vách núi là nơi đệ tử môn hạ Nhai Sơn tụ họp.
Thẩm Cữu nhào ra nhìn, thấy Khúc Chính Phong đã bay thẳng lên vách núi cao thì hộc tốc đuổi theo :
– Nhị sư huynh nè, lúc trước đệ có nghe nói huynh chủ động thách đấu với Ngô Đoan Côn Ngô. Thiệt đúng là quá sức tưởng tượng nha… Vậy lúc nào đệ với huynh tuốt kiếm đánh một phen đây ?
Khúc Chính Phong liếc mắt nhìn hắn, mặt mày nghiêm nghị không nói tiếng nào. Thẩm Cữu thì hồ hởi trong bụng :
– Tuy huynh xấu tánh nặng tay có tiếng nhưng đệ lúc đó bị hạ đo ván một trận thật đúng là… quá thích, đánh với huynh quá thích. Bây giờ huynh vậy mà lại chủ động tuốt kiếm rồi, vậy chắc là nhập bọn luôn với phái tuốt kiếm ta há ? Nghe không lọt tai cứ tuốt kiếm ra, vậy có phải là dễ chịu không ? Lúc trước, đệ hiểu lầm huynh, nhưng hễ là trường phái tuốt kiếm thì ai cũng thẳng tánh mà… Nhị sư huynh xưa nay chẳng chủ động tuốt kiếm với đệ bao giờ, vậy sau này cho đệ cơ hội có được không ?
Hắn mà được Khúc Chính Phong thách tuốt kiếm thì ôi chao !
Đúng là trời đổ mưa hồng, mặt trời mọc đằng tây đó !
Thẩm Cữu cũng giống tánh Khấu Khiêm Chi, mê đánh một cây, đánh từ sáng tới tối lại càng khoái. Nếu lúc trước không bị Khúc Chính Phong dần thảm quá thì chắc chắn ngày nào hắn cũng muốn so tài với Nhị sư huynh nhà mình.
Năm xưa đánh nhau như thế nào ?
Đơn giản là Nhị sư huynh kêu bọn hắn ra tay thì bọn hắn ra tay chứ không có chuyện Khúc Chính Phong hắn tự chủ động tuốt kiếm bao giờ !
Nhai Sơn tuốt kiếm, nhất là giữa đồng môn với nhau, trừ phi thuộc hạng đại gian đại ác chứ không thì đa phần đều có cân nhắc, ước lượng xem hai bên có ngang tài ngay sức hay không. Tỷ như Thẩm Cữu vậy, xưa nay không phải bạ ai hắn cũng tuốt kiếm đâu.
Dĩ nhiên…
Đặt mình vào vị trí Khúc Chính Phong mà xét thì người có thể khiến hắn tuốt kiếm thật sự không nhiều.
Cho nên khi nghe nói Nhị sư huynh vậy mà cũng đã bước vào phái “Tuốt kiếm”, Thẩm Cữu mừng khỏi nói.
Thấy Khúc Chính Phong làm thinh, không trả lời mình tiếng nào, Thẩm Cữu không khỏi thở dài :
– Nhị sư huynh, chúng ta cứ thỏa thuận đi mà. Lúc trước, đệ ăn nói không phải với huynh, thôi cứ coi như đệ chưa từng nói đi…
Lần này, rốt cục Khúc Chính Phong cũng quay đầu lại nhìn hắn :
– Đệ cũng biết đệ đắc tội ta hả…
Tiếng hắn điềm đạm, nghe ra lạnh lùng.
Thẩm Cữu liền vỗ vỗ miệng. Hắn nói hớ mất rồi.
Nhưng Khúc Chính Phong lại không hề muốn hơn thua gì với Thẩm Cữu hắn, thân người quay ngoắt một cái, chớp mắt đã đáp xuống trước cửa phòng Kiến Sầu. Phía sau, Phù Đạo sơn nhân với mấy đệ tử khác cũng lên tới.
Nhóc mập Khương Hạ nhìn hai cánh cửa im ỉm mà sờ sợ trong bụng.
Trận pháp ngăn cách mọi quấy nhiễu từ bên ngoài và đồng thời cũng cản cả dò xét nên bọn họ không sao biết được tình hình bên trong. Cho dù gõ cửa, khả năng được Kiến Sầu nghe thấy cũng rất thấp.
Khương Hạ run run giọng hỏi :
– Chúng ta có nên gõ cửa không đây ?
Kiếm si Khấu Khiêm Chi cũng là lần đầu tiên dồn sức chú ý tới cánh cửa. Hắn lầu bầu :
– Lỡ như mở cửa, thấy Kiến Sầu đại sư tỷ đã tự luộc chết mình rồi thì làm sao ?
– Bốp !
Phù Đạo sơn nhân liền tát ngay cho hắn một cái !
– Nói bậy nói bạ cái gì đó hả !
Khấu Khiêm Chi lập tức im bặt.
Nhưng mà…
Trần Duy Sơn mồm miệng vẫn còn. Mặt mày thật thà chất phác, hắn nhìn nhìn hai cánh cửa trước mặt rồi nghĩ tới một vấn đề vô cùng quan trọng khác :
– Chắc đại sư tỷ không bị luộc chết đâu. Nhưng nếu chúng ta vào đó mà đại sư tỷ vẫn còn chưa tu luyện xong… vậy không biết đại sư tỷ có mặc quần áo không há ?
Bầu không khí trước cửa phòng Kiến Sầu thoắt cái bỗng trở nên tĩnh mịch lạ lùng.
Rốt cục Phù Đạo sơn nhân vẫn là người tỉnh hồn mau nhất. Lão lại tát bốp một cái nữa :
– Rốt cục đầu óc ngươi nghĩ cái gì mà đen thui vậy hả ! Phải gõ cửa chứ còn sao nữa !
⚛ ⚛ ⚛
Trong phòng
Mùi thuốc bay nồng bầu không khí nơi đây đã nhạt dần.
Kiến Sầu ngồi trong đỉnh lớn. Linh khí tụ về tổ khiếu mi tâm nàng cũng dần dần thu lại thành một đường manh mảnh nho nhỏ, hình như bây giờ số lượng cần để luyện thể đã giảm đi nhiều. Mồ hôi trên trán không còn nữa, Kiến Sầu cả người dễ chịu thoải mái, gân cốt thư giãn, hoàn toàn hệt như ngâm mình trong nước ấm.
Sức nóng của nước thuốc trong đỉnh không thể nào nấu chín nàng nổi nữa, thậm chí dược lực bên trong cũng loãng thếch, ban đầu chẳng khác gì kim châm nhưng bây giờ thì lại như mơn trớn làn da.
– Ùng ục… Ùng ục…
Tiếng nước vẫn ục ục quanh quẩn bên tai, chứng tỏ chiếc đỉnh vẫn luôn sôi trào.
Kiến Sầu chầm chậm mở mắt nhìn nhìn quanh thân. Nước thuốc bây giờ đã trở màu xám đục. Vừa đoán nguyên nhân, trong lòng tự nhiên cảm thấy buồn nôn lạ thường… Cái màu xám đục này thực ra chính là máu thịt nàng đã tan vào trong nước trước đó chứ chẳng phải là màu gì của dược thảo còn lưu lại…
Biết mình không tài nào nhìn nổi nữa, Kiến Sầu đứng ngay dậy, dằn xuống cơn ghê, hấp tấp lấy vội một vạc nước trong từ túi càn khôn ra, tắm rửa thật sạch rồi khoác áo ngoài lại. Vừa xong, cả người cảm thấy khoan khoái nhẹ nhàng vô cùng.
Nàng thấy cơ thể mình thay đổi rất rõ : Da dẻ không chỉ mịn màng mềm mại mà nơi lòng bàn tay, cả đến những chỗ bị chai vì phải làm việc quanh năm suốt tháng bây giờ cũng biến mất tăm, còn sức đàn hồi của cơ bắp thì lại vượt quá sức tưởng tượng. Máu thịt từng tấc một được linh lực rèn giũa mà sinh sẽ tinh thuần hơn nhiều so với rèn giũa trên máu thịt có sẵn.
“Nhân khí” quả đúng là lấy cơ thể người làm vũ khí.
Bình thường, lúc mới bắt đầu tu luyện, tu sĩ nào cũng rèn thân thể máu thịt chứ không ai có sẵn linh lực để trui rèn cơ thể ngay từ lúc mới lọt lòng, bởi vậy thân xác bẩm sinh đã không mấy mạnh. Trong khi đó, nhờ có linh lực tôi luyện, nhờ vào dược thảo và khả năng tự hồi phục của cơ thể tu sĩ, thuật “Nhân khí” lại có thể gột bỏ phần thân xác đó để sinh ra cái mới. Thành thử phần xác vừa được tái tạo này tự thân sẽ rất bền chắc dẻo dai. Dựa trên nền tảng như vậy, luyện thể bước tiếp theo mới đạt được hiệu quả cao.
Nàng cực nhọc ăn đau một trận thật đáng.
Tầng thứ nhất của phép luyện thể này có tên là “Thân thể kim thiết”, tức không sao bị hung khí bằng kim loại thông thường gây thương tích nổi chứ phải có nghĩa là cứng rắn như sắt thép.
Kiến Sầu nghĩ nghĩ một lúc, kế bèn lấy từ trong túi càn khôn ra một con dao găm thông dụng nhỏ nhỏ rạch thử một nhát lên lòng bàn tay, lúc đó mới thấy đúng thật là chỉ vạch được một đường trắng trắng mờ mờ mà thôi !
Trong ngọc giản có ghi : Luyện tầng thứ nhất cần khoảng năm ngày, mấy tầng sau thời gian sẽ tăng gấp bội.
Tới bây giờ là được bao lâu rồi ta ?
Kiến Sầu vốn muốn tính thời gian nhưng lại nhận ra quá trình tôi luyện trong đỉnh thực quá đau đớn, bởi vậy rốt cục hoàn toàn chẳng có cách nào ước lượng được để biết bao lâu…
Nàng đứng yên một chỗ, suy nghĩ mãi mà không vẫn không ra.
Kiến Sầu bèn vươn vai duỗi người thư giãn, bấy giờ mới thấy cơ thể nhẹ nhàng như chim yến, tựa hồ như có thể cất cánh bay lên được luôn vậy. Trong máu thịt của nàng lúc này, từng tấc một đều ẩn chứa linh thực thuần khiết, chỉ cần muốn là có thể ra đòn ác liệt ngay lập tức. Cảnh giới tuy không tăng nhưng Kiến Sầu nghĩ thực lực mình hẳn đã dầy thêm một tầng.
Vươn vai duỗi lưng xong, Kiến Sầu đi ra, nhẹ nhàng mở cửa.
Trăng sáng ngoài trời liền theo đà mở ùa vào phòng, hơn nữa còn hắt kèm theo cả bóng người lô nhô.
Kiến Sầu ngạc nhiên ngước mắt mình. Phía trước vậy mà lại có sáu người. Tuy bọn họ đều đứng đấu lưng với trăng, khó thấy rõ mặt nhưng nàng chỉ cần liếc mắt nhìn sơ dáng dấp thì biết ngay đó là mấy thầy trò Phù Đạo sơn nhân chứ còn ai vô đây !
Bầu không khí trước cửa tức thời liền chìm trong tĩnh mịch vô tận.
Khúc Chính Phong cau mày không nói tiếng nào.
Phù Đạo sơn nhân chợt cảm thấy như trút bỏ được khối đá khổng lồ nặng trịch trước ngực, thiếu chút nữa thì ôm từng đứa đệ tử một khóc ròng : Mẹ bà nó, hên mà không chết !
Khấu Khiêm Chi nghiêm túc hơn, song không có thái độ gì mạnh mẽ đáng kể.
Nhóc mập Khương Hạ thì nhào tới ôm chầm Trần Duy Sơn, lớn tiếng cười vang :
– Tốt rồi, Kiến Sầu đại sư tỷ đâu có tự luộc chết mình đâu ! Thật tốt quá ! Đâu có bị luộc chết đâu !
Luộc…
Chết…
Kiến Sầu bặm môi, cau khóe miệng.
Mấy người tới đây làm gì ?!