– Sư phụ…
Kiến Sầu nghĩ nghĩ rồi quay đầu nhìn thẳng Phù Đạo sơn nhân.
Lão vội vàng đáp ngay :
– Thấy con còn sống đi ra ai cũng mừng đó mà !
– ???
Kiến Sầu bây giờ mới biết hỏi Phù Đạo sơn nhân đúng là quyết định sai lầm.
Nàng nghiêng đầu ngó tiếp thì thấy Khúc Chính Phong đang đứng cạnh lão. Nếu vào lúc thường, Kiến Sầu có lẽ sẽ chẳng chần chừ gì mà hỏi hắn ngay, xem xem tại sao ai ai cũng tới…
Nhưng bây giờ…
Nàng lại hơi ngần ngừ.
Nhưng cũng may, Kiến Sầu còn chưa nói tiếng nào thì Khúc Chính Phong đã nhìn ra điều nàng muốn hỏi. Hắn mỉm cười bảo, ánh mắt điềm nhiên :
– Bọn ta sợ Kiến Sầu sư tỷ tu luyện gặp bất trắc nên mới chạy tới đây xem chừng. Loại luyện thể “Nhân khí” như thế này thực ra hung hiểm vô cùng, sơ sẩy một chút là đi đời nhà ma ngay. Bây giờ sư tỷ bình yên vô sự xuất quan thì bọn ta yên tâm rồi.
Đang nói, hắn chợt khựng lại nhìn Kiến Sầu từ đầu đến chân : Mặt nàng da dẻ ưng ửng hồng, hơn nữa còn trắng sáng tựa trân châu, tuy chỉ đứng ở cửa một cách cực kỳ bình thường nhưng trông lại thấy như cả người căng tràn năng lượng.
Cảm giác này…
Thật quen thuộc.
Nụ cười sau đó lại càng đậm nét, Khúc Chính Phong chắp tay nói tiếp :
– Chúc mừng đại sư tỷ tu luyện “Nhân khí” thành công, tạo được thân thể kim thiết.
– Ủa, thành công rồi hả ?
Bọn Thẩm Cữu đứng bên cạnh nghe mà ngạc nhiên. Thậm chí cả đến Phù Đạo sơn nhân cũng sửng sốt, khó hiểu nhìn Kiến Sầu :
– Nhưng chỉ mới được có ba ngày thôi chứ mấy…
Chắc nó thử rồi mà thất bại, hay có khi nó còn còn chưa làm gì cả cũng không chừng ? Hoặc cũng có thể nó tu luyện mới được một nửa, nhiều khi chỉ thử chơi cho biết thì sao ?
Tầng thứ nhất vậy mà lại luyện xong hết rồi á ?
Bộ giỡn mặt sơn nhân ta đây sao ?
Kiến Sầu im lặng đón lấy ánh mắt mọi người đang đổ dồn vào mình, mãi một lúc sau mới gật gật đầu :
– Thì sư phụ từng nói đồ nhi có thân thể thiên hư, dưới xuất khiếu tu luyện rất mau, đúng không ? Ba ngày… tính ra cũng đâu phải là quá mau đâu ?
– ???
Phù Đạo sơn nhân liền ôm ngực.
Đau tim quá !
Có một câu thôi mà sao như đâm gần trăm nhát vậy trời !
Lão hết nói nổi, với lại cũng chẳng muốn nói nữa.
Mấy người khác cũng ngẩn ra rối rắm. Nửa đêm nửa hôm, bọn họ sợ Kiến Sầu đại sư tỷ gặp chuyện chẳng lành nên tính gõ cửa xem xem thế nào. Ai ngờ vị đại sư tỷ dễ thương của họ mở cửa ra rồi thì lại giáng cho họ một đòn sấm sét thế này !
Ba ngày là dứt cảnh giới trong khi người khác phải tới năm ngày mới xong !
Đã vậy còn hô : “Tính ra cũng đâu phải là quá mau gì” !
Bọn họ đây đâu phải tới lo cho sư tỷ mà là tới để ăn sốc mới đúng !
Dường như hiểu được suy nghĩ của sáu thầy trò, Kiến Sầu không khỏi bật cười. Nàng nhìn Khúc Chính Phong rồi cũng bình thản đáp : “Khúc sư đệ có thể vừa liếc sơ đã biết ngay cảnh giới của tỷ thì mắt nhìn thật cũng đúng là cực phẩm !”
Trước bao người đông đủ, tuy miệng gọi “Khúc sư đệ” nhưng Kiến Sầu lại bất giác cảm thấy kỳ quái lạ thường.
Khúc Chính Phong cũng theo đó tiếp lời :
– Đệ có từng đọc phép luyện “Nhân khí” rồi, bởi vậy nhìn qua là biết.
Thẩm Cữu nghe xong lại không khỏi ngó Khúc Chính Phong. Người ở Nhai Sơn từng đồn đại một số điều khá khó tin, thí dụ như trong số đó có chuyện Khúc Chính Phong lấy đỉnh nấu người chẳng hạn. Thẩm Cữu hắn vốn không cho là quan trọng nên chẳng hề để ý tới, nhưng đến khi biết đại sư tỷ tự luộc mình trong đỉnh, hắn mới bắt đầu thấy khó hiểu…
Không lẽ Khúc Chính Phong cũng từng luyện thể theo phép “Nhân khí” sao ta ?
Chứ không thì sao rành quá vậy ?
Mấy đứa tụi hắn chỉ nhìn được Kiến Sầu đại sư tỷ da dẻ hồng hào trắng đẹp là cùng.
Về phần mình, Kiến Sầu cũng có nghi hoặc thắc mắc trong bụng nhưng hỏi nữa thì không hay. Nhìn bề ngoài, ít ra nàng với Khúc Chính Phong vẫn là sư tỷ sư đệ như trước, hai bên thuận hòa vui vẻ.
– Bây giờ, sư phụ với các sư đệ ai cũng thấy Kiến Sầu không sao cả rồi, thôi đừng lo lắng nữa ! Đêm cũng đã khuya, mọi người về đi !
Thẩm Cữu vội vàng kêu lên :
– Khoan, khoan, khoan ! Đệ có chuyện muốn nói với tỷ đây.
Kiến Sầu ngó sang hắn : “Thẩm sư đệ, chuyện gì vậy ?”
– À thì… Lúc này Nhai Sơn ta đang tuyển đệ tử. Cũng vì mấy ngày gần đây đại sư tỷ nổi danh như cồn ở Tả Tam Thiên trung vực ta nên mới có khá nhiều nữ tu hâm mộ mà tới, muốn noi gương tỷ đầu nhập vào làm đệ tử Nhai Sơn. Chưởng môn nói hắn mong tỷ ra mặt, chủ trì công tác chiêu mộ đệ tử mới đợt này. Dù sao tỷ cũng là nhân tài kiệt xuất nhất của Nhai Sơn hiện nay mà…
Thẩm Cữu bèn nói rõ ngọn ngành sự việc.
Nghe xong mấy tiếng “nổi danh như cồn”, Kiến Sầu chợt cảm thấy hết biết.
Dù ở Nhai Sơn nhưng nàng lại không hề biết thế giới bên ngoài nói thế nào về mình. Nghĩ lại bao chuyện đã làm trong vòng chưa đầy hai tháng nhập môn ở đây Kiến Sầu cảm thấy bao lời đồn đại đó đa phần đều là nói quá. Gì mà nghe không lọt tai là giơ chân đá, gì mà nữ tu Nhai Sơn duy nhất chơi rìu… Giờ lại còn thêm tiếng tăm luyện thể hiếm có này nữa.
Cái gì kinh hãi hết hồn cũng phần nàng hết…
Kiến Sầu thầm thở hắt một hơi dài, chẳng hiểu tại sao mình dịu dàng nhu mì là vậy mà tự nhiên lại biến thành kinh dị thế này ?
Nàng lắc lắc đầu, gạt tất cả những ý tưởng lạ lùng kỳ quái đó sang một bên, kế lại nghĩ ngợi một lúc rồi thốt lên :
– Nhiều khi chưởng môn không muốn ôm đồm nên mới kiếm đại ai đó úp việc, đệ thấy có phải không ?
– ???
Thẩm Cữu nghe xong thật chỉ muốn quỳ xuống lạy Kiến Sầu. Cái mặt anh tuấn đẹp trai hiện màu bái phục lạ lùng thấy rõ, hắn thận trọng đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi mới hắng giọng đáp :
– Còn chẳng phải tại vì… tại vì đại sư tỷ là người hợp nhất ư ?
– Hợp úp việc nhất á ?
Kiến Sầu cười bồi thêm một câu.
Thẩm Cữu lập tức bắt đầu giả lả cười trừ :
– Thì cũng là chuyện cực chẳng đã mà.
Thật ra, Kiến Sầu đúng là bia ngắm tốt nhất bởi đại sư tỷ nàng không chỉ có thực lực số một mà năng khiếu với khả năng tu luyện cũng thuộc dạng cao nhất, mau nhất trong hàng đệ tử mới của Nhai Sơn. Tuy thân là nữ tu nhưng tuyệt chẳng hề kém cạnh nam tu chút nào. Nàng từng vung một gậy đẩy lùi Hứa Lam Nhi, từng đá một đá toác hoác cửa chính tàng kinh các, từng đạp một đạp bay vèo Chu Bảo Châu… Đã vậy ở biển tây, lại còn từng cứu không ít người của Vọng Giang lâu, nhờ đó mà tiếng lành đồn xa.
Dĩ nhiên, trong chuyện này công lao đóng góp hàng đầu phải tính cho Vệ Tương, đi đâu cũng kể, cốt sao cho toàn thiên hạ ai cũng phải biết ngày đó cô nàng chứng kiến thấy được đại sư tỷ Nhai Sơn oai phong chói lọi như thế nào !
Bởi vậy, trong số đệ tử mới vào Nhai Sơn trong hai năm gần đây thì người ra mặt thích hợp nhất đương nhiên phải là Kiến Sầu chứ chẳng phải ai khác.
– Hồi trước, mấy cái chuyện này Nhị sư huynh gánh hết, nhưng mà…
Thẩm Cữu nhìn Khúc Chính Phong cười, tiếp :
– Nhưng mà giờ Nhị sư huynh không còn là đại sư huynh như trước nữa, dĩ nhiên đại sư tỷ phải làm thay rồi.
Kiến Sầu nghe xong, sắc mặt hơi biến. Ai ngờ, Khúc Chính Phong lại điềm nhiên như không, bảo :
– Kiến Sầu đại sư tỷ ra mặt thì tốt quá còn gì.
Hắn có nói thực lòng không ?
Hay chỉ là làm màu thôi ?
Kiến Sầu chẳng biết.
Nàng nhìn sang Phù Đạo sơn nhân.
Lão vội vàng đáp ngay : “Dù sơn nhân ta không tham gia thì Kiến Sầu con ra mặt cũng tốt. Bữa đó con đi đường Nhai Sơn thảm như vậy, giờ có dịp thì đi xem xem người khác chết lên chết xuống thế nào cũng đã con mắt lắm đó.”
Kiến Sầu bèn hỏi ngay một câu : “Giống như sư phụ nhìn con đi đường Nhai Sơn hồi trước phải không ?”
Phù Đạo sơn nhân hơi nghẹn họng, đỏ mặt đáp :
– Bộ sư phụ ta giống người thô thiển như vậy sao ?
Tức thời, mấy đứa đệ tử của lão đều nhất tề đưa mắt nhìn nhau. Ý hiện trong mắt khỏi nói cũng biết ――
Không phải giống mà là cực giống !
Phù Đạo sơn nhân đêm nay đúng là có số bị mấy đứa đệ tử nhà mình bôi bác.
Còn Kiến Sầu đêm nay dĩ nhiên… cũng có số gặt hái được sự đồng tình ủng hộ của các sư đệ mình.
Chuyện cứ vậy mà quyết định xong. Lúc rời đi, nhóc mập Khương Hạ bùi ngùi vỗ vỗ vai Kiến Sầu, bộ điệu hệt như ông cụ non :
– Đại sư tỷ, thôi đừng buồn nữa…
Nói xong thì rầu rầu mặt mày bước đi
Kiến Sầu cảm thấy có chút lạ lùng, chẳng hiểu ra sao.
Thẩm Cữu nhìn sang nhún nhún vai, vốn cũng định đi luôn nhưng tự nhiên lại sực nhớ tới chuyện khác, bèn nói với nàng :
– Đại sư tỷ, giếng Quy Hạc có lôi tín của tỷ đó.
Lôi tín ?
Ai gửi lôi tín cho mình vậy cà ?
Kiến Sầu hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật gật đầu :
– Cám ơn Thẩm sư đệ thông báo, để chút nữa tỷ ra xem.
Thẩm Cữu cũng vui vẻ gật đầu đáp lễ rồi mau chóng nhập bọn đi khỏi với mấy người khác.
Khúc Chính Phong vẫn vậy. Hắn dường như hoàn toàn chẳng để ý quan tâm thêm gì đến nàng, chớp mắt đã biến mất tăm.
Tựa hồ như…
Chưa từng tuốt kiếm với nàng trên đỉnh Hoàn Sáo bao giờ.
Kiến Sầu chỉ thấy lạ lùng kỳ diệu, vị Khúc sư đệ này thật quả đáng mặt người có thể trấn áp toàn bộ môn hạ Nhai Sơn, thậm chí đến cái tài giấu tâm trạng thế kia nàng có thúc ngựa đuổi theo cũng còn lâu mới kịp.
Thấy ai nấy đều đã đi hết, Kiến Sầu cũng đạp chân xuống một cái. Lý Ngoại kính liền bay ra như ý, ánh lưu ly lấp lánh vàng rực dường như hơi trong hơn trước một chút.
Giờ này, tứ bề tịch mịch vô thanh.
Dưới trăng, vách núi Nhai Sơn cao cao loang loáng ánh vàng.
Từ tít trong hõm đá tối nơi đó hốt nhiên bỗng chói lên một đạo hào quang phóng vụt xuống giếng Quy Hạc, ánh vàng lưu ly rực rỡ tựa như một dải cầu vồng cong cong.
Bầy tiên hạc đã ngủ từ lâu, con ngỗng trắng to cũng đang gà gật lim dim cạnh mép nước.
Kiến Sầu nhẹ nhàng bước tới mấy bước, vừa phất tay một cái thì linh quang tóe sáng, nước trong giếng đó đây liền lấp la lấp lánh như sao sa. Trong số đó có một tia sáng bạc quanh thân nhì nhằng chớp giật ánh lam, trông khác biệt vô cùng.
Quả đúng là lôi tín…
Kiến Sâu giơ đầu ngón tay ra. Tựa như bắt được cảm ứng, tia lôi tín bạc bạc ấy liền phóng khỏi mặt nước rồi bay vào nằm gọn trong lòng bàn tay nàng.
Tách tách… tách tách đùng…
Chớp điện rung rung giật giật tứ tung.
Kiến Sầu cảm thấy đầu ngón tay mình dường như hơi tê tê, tuy nhiên điện chỉ nhì nhằng chốc lát như vậy rồi biến mất. Nguyên nhân một phần là vì sức điện trong tia lôi tín này vốn không mạnh, phần nữa thì bởi vì Kiến Sầu vừa mới luyện được thân thể kim thiết nên chút điện nho nhỏ đó của nó dĩ nhiên chẳng đáng là gì.
Kiến Sầu vận lực lên đầu ngón tay, lập tức trước mắt liền lóa lên sáng ngời, chớp điện thoắt cái cũng tách tách đùng dậy tiếng còn to hơn trước ! Tia lửa hằng hà sa số bắn tung, sáng đến nỗi Kiến Sầu thiếu điều muốn hoa cả mắt.
Thế nhưng chỉ chốc lát sau, tất cả các tia lửa nhì nhằng loạn xạ đó đã kết lại, nối thành chữ chữ cổ xưa. Vừa nhìn thấy chúng lần đầu tiên, Kiến Sầu bỗng sững người ngơ ngẩn. Dù ở cô đảo nhân gian Đại Hạ hay Thập Cửu Châu thì chữ nghĩa nàng cũng đã học qua không ít thế nhưng trong trí lại không hề nhớ có thứ chữ nào giống như trước mắt.
Tuy nhiên…
Dù không biết rõ ra đấy, nhưng ngay khi vừa nhìn thấy, nàng vậy mà lại hiểu được nghĩa.
Tin chỉ có mỗi một dòng ngắn ngủi : “Đại Mộng biển tây, chớp mắt đã biệt, chẳng kịp hỏi thăm. Hành trình nay đi tây hải, trời xanh không mây, Côn hỏi : Ngươi không có bạn ư ? Lòng nhớ bạn cũ, vài lời nhắn gửi, mong bạn bình an.”
Rặng Đại Mộng, biển tây…
Côn ư ?
Kiến Sầu nhìn bức phong lôi tín mà cảm thấy mình như lạc trong sương mù vô tận. Trong trí linh quang hốt nhiên chợt lóe, nàng nhíu mày tự hỏi : Không lẽ đây là thư của con phù du đó sao ?
Vừa nghĩ tới thì đầu óc liền như vang dậy câu nói trước đó của Phù Đạo sơn nhân ――
Chí yêu chí tà.
Phù du sáng sinh chiều chết…
Cãi đạo, nghịch trời để được trường sinh, nhỏ nhoi như nó mà cũng có thể biến thành thứ chí yêu chí tà được ư ?
Kiến Sầu chẳng biết nữa.
Cái vị “Phù du sáng sinh” này thế mà lại gọi nàng là “bạn cũ”, hai tiếng ấy đối với nàng nghe thật lạ lùng kỳ diệu vô cùng.
Kiến Sầu còn đang trầm ngâm nghĩ ngợi thì hốt nhiên bỗng chợt có tiếng gì sắc nhọn xé không vụt tới.
Đầu mày cau lại, ngón tay liền theo bản năng phóng chỉ ngay lập tức. Linh khí từ đó búng ra chớp mắt đã đánh tan bức lôi tín trước mặt, ánh điện giật giật tán loạn tứ bề. Đồng thời tay kia của nàng thì vụt giơ ra phía sau !
Vù !
Thứ xé gió bay tới kia tức khắc liền đâm vào lòng bàn tay Kiến Sầu !
Nàng vận lực giữ chặt, lòng bàn tay chợt thấy lành lạnh man mát.
Giữa khoảng không còn đang loằng ngoằng nhì nhằng chớp điện tứ tung, Kiến Sầu ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy Khúc Chính Phong đã tới tự bao giờ. Lúc nãy hắn đã rời đi rồi nhưng nay lại đang thong thả tiến lại từ sau lưng nàng ở cách một khoảng không xa
– Phản xạ không tệ !
Kiến Sầu cau mày, nhẹ nhàng xòe tay ra.
– Xoảng… xoảng…
Bị nàng bóp tới biến dạng méo mó, con dao găm nhỏ trong lòng bàn tay liền rơi xuống đất, nhìn lại thì hóa ra đã thành sắt vụn.
– Khúc… đại sư huynh !
Lúc không có ai, Kiến Sầu phải gọi Khúc Chính Phong là đại sư huynh bởi đã thua trong trận trước. Nàng đành phải nhận rằng mình hiện giờ đúng là còn chưa đủ bản lãnh làm đại sư tỷ Nhai Sơn thật nên gọi “đại sư huynh” cũng là tâm phục khẩu phục.
Khúc Chính Phong nhìn nắm kim loại rúm ró dưới chân nàng rồi bảo :
– Muội mạnh hơn ta.
Kiến Sầu hơi ngạc nhiên.
Khúc Chính Phong cũng chẳng giải thích, chỉ nói :
– Trời vừa sáng là người tới cầu treo Nhai Sơn phía đối diện sẽ đông lắm. Ngày mai phải đi phụ trách chiêu mộ đệ tử mới rồi, cảm giác thế nào ?
Nàng cười : “Đại sư huynh chắc tới đây không phải là để tìm muội tâm tình đó chứ ?”
– …
Khúc Chính Phong im lặng một hồi. Hắn nhìn tới chớp điện nhì nhằng quanh nàng, đáp :
– Ta tình cờ đi ngang qua, vừa hay trong người có con dao găm nên mới thử xem xem thân thể kim thiết của muội đạt tới mức nào.
Chỉ tiện tay bóp một cái là đồ phàm đã thành sắt vụn. Với khả năng bực này, nếu tiếp tục tu luyện thì có khi nàng đá hắn tới tàn phế cũng nên.
Khúc Chính Phong nhếch miệng cười cười.
Thấy chớp điện quanh mình chẳng mấy chốc sẽ tán hết, Kiến Sầu cụp mắt giải thích :
– Cái này là lôi tín của Vô Vọng trai gửi…
Vô Vọng trai ?
Khúc Chính Phong hơi nhướng mày rồi bất chợt quay đầu nhìn lại.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, gió trời bỗng đâu thoảng qua, khua nước trong giếng Quy Hạc lăn tăn gợn sóng. Có tia sáng bạc cũng nhẹ nhàng giáng xuống, khí tức ôn hòa, chẳng mạnh bạo chút nào so với tia lôi tín kia.
Kiến Sầu thoắt cái sững người.
Khí tức của nó… sao mà quen quá !
Phong tín có thể chỉ đích danh người nhận, cách đọc giống như ngọc giản, lúc thư tới chỉ cần bắt cảm tri là biết được nơi gửi với nơi nhận. Mà cái thư này lại là của…
Vô Vọng trai.
Kiến Sầu đứng chôn chân tại chỗ, cả người cứng đờ nói chẳng nên lời.
Khúc Chính Phong đứng bên cạnh dĩ nhiên chỉ cần liếc mắt ngó sơ cũng nhìn ra được là ai gửi :
– A… Tiểu Vãn sư muội Vô Vọng trai lúc này dưỡng thương chắc đỡ nhiều lắm rồi, chứ không thì sao cứ chốc một nhát một lại gửi phong tín cho muội thế này…
Khúc Chính Phong cảm thấy tức cười. Hắn lắc lắc đầu. Ban đầu thấy Kiến Sầu đứng một mình cạnh giếng Quy Hạc, hắn đúng là có ý muốn tới chuyện trò đôi câu thật. Nhưng bây giờ thì…
Khúc Chính Phong quay lưng bỏ đi.
Kiến Sầu đương nhiên quá hiểu. Cứ lấy đầu ngón chân mà nghĩ cũng biết Vô Vọng trai có lý đâu gửi phong tín cho nàng hết cái này đến cái khác được. Nàng mới vừa bịa đặt một câu xong thì chỉ nhoáng sau đã khéo đổ chuyện, đâm ra lộ tẩy mất rồi.
Nhưng…
Khúc Chính Phong cứ vậy mà đi luôn sao ?
Kiến Sầu lấy làm ngạc nhiên. Nàng quay người theo, tần ngần giây lát rồi cuối cùng cũng hỏi ra miệng :
– Đại sư huynh, huynh không hỏi bức lôi tín đó của ai gửi đến ư ?
Hắn khựng bước, ngoái đầu lại đáp :
– Thư của muội, liên quan gì tới ta ?
Kiến Sầu dĩ nhiên biết mình làm gì trong lúc hắn phóng lén dao găm sau lưng…
Tu vi Khúc Chính Phong cao hơn nàng nhiều, hắn làm sao mà chẳng thấy.
Nàng hít sâu một hơi rồi đáp :
– Thư của muội, nhưng là phong tín của yêu tà thì huynh có sợ không ?
– Yêu tà ?
Nghe tới hai tiếng này, Khúc Chính Phong rốt cục cũng ngoái đầu lại nhìn Kiến Sầu.
Ánh mắt đó kỳ dị vô cùng tựa hồ như lạ lùng không hiểu tại sao nàng lại có thể hỏi ra miệng một câu như vậy.
– Theo tiểu sư muội thì thế nào là yêu tà ?
Chí yêu chí tà, phù du cưỡi Côn.
Kiến Sầu vẫn còn nhớ lời mình hỏi Phù Đạo sơn nhân…
Nàng thiếu chút nữa là đã nói ra, nhưng khi lời sắp buột khỏi miệng thì không biết sao lại nuốt lại.
Nhìn Kiến Sầu im hơi lặng tiếng, Khúc Chính Phong bỗng bật cười, tựa như nghe thấy chuyện gì đó vừa tiếu lâm vừa hoang đường lắm vậy. Hắn cũng không nói tại sao mình cười mà chỉ lắc đầu bỏ đi.
Tiếng cười chưa tan nhưng người thì đã biến mất nơi nào.
Kiến Sầu cau mày, chẳng hiểu ý tứ ra sao.
Đến bây giờ, chớp điện quanh người nàng đã tiêu tán hẳn, chẳng còn sót lại chút xíu vết tích gì nữa.
Bức thư của phù du Triêu Sinh hệt như một giấc mộng, hệt như ngày đó hắn bỗng biến mất trước mặt nàng vậy.
Kiến Sầu ngước mắt trông ra, trên mặt nước giếng Quy Hạc hiện chỉ còn lại một bức phong tín của Vô Vọng trai gửi tới.
Vô Vọng trai ? Vậy chắc là Tiểu Vãn rồi !
———-
Hết quyển 2