Tĩnh lặng.
Tiếng vừa dứt, cả Bạch Ngân lâu đều im phăng phắc.
Trên đài Cách Ngạn, Chấn Đạo Nhân thiếu điều muốn ngã ngửa;
Đứng cạnh lồng giam, Lương Thính Vũ bất giác xiết chặt hơn cây rìu Uyên Ương trong tay, bộ dạng như gặp đại địch;
Tả Lưu đang rũ rượi bơ phờ trong lồng giam thì rùng mình bàng hoàng ngẩng đầu lên, hốc mắt chợt ngân ngấn nước…
Nhai Sơn.
Hai tiếng ấy sao vừa đơn sơ vừa quen tai đến thế ?
Cho mình xin pass với ạ.
Xin bạn vui lòng ủng hộ trên trang vip của Bạch Ngọc Sách.
Cảm ơn Sweet đã dịch:)
Chào bạn sweetzarbie, cho mình hỏi xin password dc ko ah? Mình từng theo truyện này từ hồi ở kites, bẵng một thời gian mới tìm dc nhà của bạn, mong dc tiếp tục theo bước kiến sầu đại sư tỉ. Cám ơn bạn nhiều nhiều
(:7onion68:) Ở đây chỉ đọc tại chỗ, không mang sao chép nơi khác, bạn chịu hơm ?
Mình chịu liền, hứa chỉ đọc ở đây và ko mang đi đâu hết ah
🙂 Bạn xem mail nha !
Đã mở dc trận, cảm ơn bạn sweetzarbie nhìu nhìn nhen !!!
cho e xin pass để đọc tiếp với ạ, e cám ơn nhiều ạ
Hay quá! Hay quá! Hóng tiếp. Yêu Sweet nhiều nhiều.
Má ơi, đọc từng tí chỉ sợ hết mà cứ gay cấn là hết huuuuu
(:009:) Hay quá cứ mỗi lần đến đoạn gay vấn thì lại hết chương
NHAI SON <3 <3 <3 (:039:)