314. Năm tháng trôi qua thật mau

“Vậy mà thoắt cái đã sáu mươi năm…”

Trong một thung lũng nên thơ ở mặt đông của Minh Nhật Tinh Hải, nhà cửa lầu các trùng điệp san sát.

Chu Quân Đa Bảo đạo nhân là một người đã phụng sự nhiều năm cho dược vương Nhất Mệnh tiên sinh. Lúc này y đang ngước mắt nhìn bức hoành đề ba chữ “Tảo Trần trai” ở phía trên đầu mà không khỏi thở dài một tiếng.

Bức hoành này đen nhánh, được chế từ chính gỗ của cây “Tam chu mộc” độc nhất ở eo biển Đông Hải mà thành.

Sáu mươi năm trước, nhân dịp Nhất Mệnh tiên sinh luyện chế ra một viên bảo đan bát phẩm, nhiều phương thế lực của Minh Nhật Tinh Hải đã đến chúc mừng bằng rất nhiều lễ vật để bày tỏ thiện ý.

Vị vua kiếm mới lên tay còn nhuốm máu tanh kia tuy không đích thân tới dự nhưng cũng gửi biếu khối Tam chu mộc này.

Nhất Mệnh tiên sinh nhìn khối gỗ một hồi lâu, rồi cuối cùng vẫn phải thở dài một tiếng. Ngài lấy mực thiên phương viết lên trên ba chữ này, đoạn để treo trên đại môn cốc khẩu của Tảo Trần trai.

Vì vậy từ bấy đến nay nó cứ thế mà hiện diện ở đó.

Sáu mươi năm đối với phàm nhân tuổi thọ ngắn ngủi mà nói thì gần như đã trọn cả một đời người.

Nhưng đối với đại địa Thập Cửu Châu, thời gian ấy chẳng qua chỉ đủ để ấu thụ năm xưa càng thêm thô cao hơn đôi chút, cỏ dại lấp lối đường mòn, núi non sông ngòi chịu thêm một vài dấu vết của tháng năm mà thôi…

Sáu mươi năm, dáng kiếm bén nhọn của ngọn cô phong Nhai Sơn vẫn luôn sừng sững ngất trời. Sáu mươi năm, mười một đỉnh núi vẫn quây quanh Côn Ngô như sao sáng tụ quanh trăng tròn. Sáu mươi năm, Minh Nhật Tinh Hải vẫn chưa từng có được một “ngày mai” tươi sáng như trong truyền thuyết…

Bí cảnh

Xin điểm chỉ quyết trên giao diện để hóa giải chướng nhãn pháp !

9 phản hồi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.