Đã quá nửa đêm từ lâu, cả Minh Nhật Tinh Hải trầm mình ngủ vùi giữa một miền bồn địa mênh mông, nơi nơi tịch mịch đến gần như chẳng có lấy một tiếng động.
Từ tửu lâu trở về mất rất nhiều thời gian. Lúc ra khỏi cửa, tâm trí nàng u mê rối rắm nhưng đến khi về thì lại sáng sủa như gương : Phó Triêu Sinh xem nàng như bằng hữu chí giao, mà cuộc trao đổi vừa rồi lại có phần gay gắt bất đồng, vì vậy nàng nên tìm hắn nói cho rõ ràng, nhân tiện xem xem giải quyết vấn đề như thế nào, điều này quan trọng cấp thiết hơn là cứ cãi nhau liên miên.
Đọc truyện bạn hiền gửi lên thấy yên tâm ghê
🙂 Hi bạn, thấy bên nhà dịch bệnh nên cũng lo lo. Giữ sức khỏe ha bạn !
Đoạn cuối chương này đối đáp khéo thật.
Mong bạn đừng cho ta lý đo đứng về phía bên kia.
Một ngày vui Sweet nhé
Cám ơn bạn (:kiss:)