433. Kiếm hoàng tự tiến cử

Mà thật, Kiến Sầu tưởng mình muốn xỉu tới nơi.

Nhưng xỉu thì giải quyết được gì ?

Việc đến nỗi này không lẽ lại tóm cổ Phó Triêu Sinh lôi về, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra ? Thực tế là thực tế, vẫn phải nhìn thẳng vào. Bây giờ đầu óc nàng chẳng còn nghĩ đến chuyện gì khác ngoài cái mớ bòng bong “đạo” với “thuật” đã nói với hắn lúc sáng sớm. Nếu biết đây chính là “thuật” của hắn thì…

Chẳng thà không nói một câu còn hơn !

Phó Triêu Sinh tuy mang hình người nhưng dù sao lại chẳng phải là người. Hắn từng lưu lại cô đảo nhân gian nhưng không lâu. Vả lại phần lớn thời gian quốc sư nói gì thì hoàng đế phải nghe đó, tâm tư không có nên cũng không cần phải suy nghĩ xem “thuật” giữa người và người rốt cục ra sao. Hắn chỉ biết thiếu nợ trả tiền, giết người đền mạng. Giật tay người ta thì đền lại cái khác là được, chẳng có gì phức tạp cả.

Nghĩ sao làm vậy. Nhưng sau đó sự việc lại diễn ra không như hắn tưởng. Trước mắt hắn, Lục Tùng vốn phải nguôi giận xí xóa cho qua thì cái mặt tự nhiên đỏ bầm lên như gan heo trông đến khiếp. Còn tu sĩ xung quanh thì thảy đều đần hết người ra, giống như thấy được chuyện gì không tưởng vậy. Ngay cả người trong yêu ma ba đạo cũng ngẩn ra theo. Duy chỉ có Khúc Chính Phong, sau một thoáng sững người, thì hốt nhiên bật cười.

Bí cảnh

Xin điểm chỉ quyết trên giao diện để hóa giải chướng nhãn pháp !

7 thoughts on “433. Kiếm hoàng tự tiến cử

  1. Pumpkin Pie says:

    Đã dặn là phải nhịn, ém nhiều chương xíu để sau này đọc lại luôn mà tới T7 là tay tự động vào, nhìn tên chương khác còn nhịn được.
    Mà tên chương có ‘Kiếm hoàng’ cái là buông bỏ luôn, Khúc ngốc bỏ bùa tui rồi.
    Chờ mấy chương sau coi tương tác, hint của 2 người quá đi Sweet ơi ((>ω<)っ)))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *