46. Tiểu sư muội

– Sư tỷ, sao vậy ?

Vừa tiếp đất, Khương Hạ liền để ý thấy ánh mắt của Kiến Sầu. Nó đưa mắt nhìn theo nhưng lại chẳng thấy có gì bất thường.

Khương Hạ tung trái linh chi lên không, nhanh tay chụp lấy rồi tiến lại gần.

Kiến Sầu ngoái đầu lại, cười cười đáp : “Có gì đâu, tỷ nhìn chỗ này thì nhớ lại ngày đầu mới tới đó mà.”

Dĩ nhiên là nàng nói trớ đi.

Khúc Chính Phong chẳng tin mấy, nhưng người khác nhớ nhung thế nào thì liên quan gì tới hắn chứ ?

Hắn bảo : “Tụi mình vào truyền tống trận đi luôn đi, về báo tình hình cho sư tôn biết, không chừng còn phải nói tới chuyện khác nữa đó.”

Chuyện khác ở đây chắc là chuyện liên quan đến Côn rồi. Kiến Sầu với Khương Hạ đều gật gật đầu. Hai người đi theo Khúc Chính Phong, cùng đứng trong truyền tống trận.

Ở Thập Cửu Châu, các vùng khá trọng yếu hay sầm uất đều có truyền tống trận. Thế nhưng vậy mà lại chẳng có cái nào đi thẳng tới Nhai Sơn. Nguyên nhân bên trong ra sao Kiến Sầu bây giờ hoàn toàn không biết được. Từ đảo Đăng Thiên, bọn họ phải định hướng đáp lên đáp xuống không nghỉ mấy lượt truyền tống trận để tới bờ biển phía tây Thập Cửu Châu, sau đó mới từ quảng trường có bia Cửu Trọng Thiên truyền tống về đến vách núi đã xuất phát khi trước.

Gió biển mằn mặn thoắt cái đã biến thành gió núi trong lành.

Sau cơn mưa lớn, sông Cửu Đầu hơi đục. Nước từ thượng nguồn cuồn cuộn đổ về, lá khô cành gãy hằng hà sa số quay cuồng chìm chìm nổi nổi trôi xuôi theo dòng.

Lúc đi mưa gió bão bùng, lúc về trời quang mây tạnh. Chim chóc ban nãy đội mưa bay qua giờ giương đôi cánh sặc sỡ, phành phạch rũ mình, hất tung lên thiên không mênh mang một trời bụi nước lấm tấm li ti mờ ảo.

Rời núi chẳng bao lâu nhưng khi trở lại, hít sâu một hơi không khí tươi mát trong núi vào lồng ngực, tống hết vị mặn của biển đi, Kiến Sầu thấy trong lòng ấm áp như về đến nhà.

Nhóc mập Khương Hạ thì cứ đứng luôn trong truyền tống trận mà vươn vai duỗi lưng.

– Về rồi, về tới rồi !

Tiếng nó vọng qua mặt sông, đập vào núi non trùng điệp phía trước, âm âm dội vang một hồi. Rừng cây xa xa xào xạc rung chuyển, tựa hồ như vì giật mình mà chim chóc muông thú bên dưới đang nháo nhào táo tác hết cả lên.

Khúc Chính Phong liền giơ tay đập “bốp” một cái lên gáy Khương Hạ.

Khương Hạ sững sờ, ngạc nhiên tột độ. Nó quay đầu lại, trừng mắt bực bội nhìn Khúc Chính Phong : “Nhị sư huynh làm gì vậy hả ?”

Khúc Chính Phong cau mày, thản nhiên đáp : “Đừng phá tụi nó !”

– Tụi nó ?

Khương Hạ chỉ tay ra rừng núi đối diện bờ sông.

– Coi như người á ?!

– …

Khúc Chính Phong cứ điềm nhiên như vậy mà nhìn nó.

Nhìn đến chiếc áo rộng thùng thình tròng trên người nhị huynh nhà mình, Khương Hạ chợt nhớ tới cái cảnh hắn trần nửa người vung kiếm chặt đứt bộ xương rồng kia thì thoắt cái sau lưng liền toát mồ hôi lạnh. Lời đã đẩy khỏi cần cổ, phóng đến đầu lưỡi, chỉ chút xíu nữa là thốt ra miệng tới nơi nhưng nó đã lanh trí mà cuốn tuột về.

Miệng lập tức khép lại, đến khi há ra lần nữa thì cái mặt liền xởi lởi tươi tỉnh ngay, nhìn hệt như bé ngoan. Nó nhăn răng cười giả lả : “Ừ ừ, thôi coi như người cũng được, thổ dân chính hiệu ha…”

Ánh mắt nghiêm nghị của Khúc Chính Phong liền dịu đi, hắn gật gật đầu, coi như chấp nhận lời Khương Hạ rồi bảo : “Đi thôi !”

Kiến Sầu đi tới liếc ngang nhóc mập : Cái thằng này sợ Khúc Chính Phong ghê ta.

Dường như cảm tri được ánh mắt nàng, Khương Hạ không biết sao bỗng chợt như nghe thấy trong đó âm âm tiếng sư tỷ chê bai nó : Mày sao mà co đầu rụt cổ quá vậy ?

Nhóc mập tội nghiệp tủi thân gãi gãi đầu. Nó bước chậm lại mấy bước rồi đi cạnh Kiến Sầu.

Khương Hạ không dám nói ra tiếng, chỉ truyền âm giãi bày : “Nhị sư huynh hồi trước dễ sợ lắm… Mấy năm gần đây mới tu thân dưỡng tánh được một chút. Nhưng mà lần này, đệ thấy hình như Nhị sư huynh muốn trở quẻ lại rồi… Híc… híc… Sợ chết luôn ! Đại sư tỷ đừng nhìn đệ như vậy nữa, sinh tồn khó khăn quá mới ra nỗi đó !”

Cho dù chỉ là truyền âm nhưng Kiến Sầu cũng cảm nhận được tâm tình của nó bên trong, phải nói là khổ sở buồn bã cực kỳ. Ngần ngừ giây lát nàng mới truyền âm hỏi : “Dễ sợ vậy hả ?”

– Ừ !

Nhóc mập gật gật đầu đáp ngay không chút do dự, ánh mắt quả quyết vô cùng, kế lại dè dặt ngoái đầu nhìn Khúc Chính Phong bây giờ đã đi tới trước núi. Nó truyền âm nói tiếp : “Dù gì thì cũng từng là đại sư huynh Nhai Sơn chúng ta mà, có ai đánh lại đâu ! Hồi đó dữ dằn lắm… Híc… híc… đại sư tỷ sau này nhớ che chở cho đệ nha.”

Đại sư huynh, chẳng ai đánh lại.

Vậy đại sư tỷ nàng thì sao ?

Nhất thời, Kiến Sầu cũng nói không ra rốt cục lời nó bất bình thường chỗ nào trong đó, chỉ cười cười làm thinh.

Tu sĩ tu vi cao có thể nhận ra được chấn sóng tinh thần với linh lực phía sau mình, biết người ta đang truyền âm. Tuy Khúc Chính Phong không có khả năng siêu nhiên, hai người nói gì chưa chắc hắn đã nghe được, nhưng… để hắn biết rồi suy nghĩ thì cũng chẳng hay. Nhóc mập nói mấy câu xong liền ngoan ngoãn đi luôn đằng sau.

Cả ba từ triền núi bay lên, cao cao đã thấy Nhai Sơn thấp thoáng trong mây.

Bên dưới sông nước quanh quanh uốn mình lượn theo chân núi.

Ba người bọn họ hóa thành ba đạo hào quang tiến thẳng lên cao. Lúc còn cách Nhai Sơn ba trăm trượng, Khúc Chính Phong liền phóng vút lệnh bài đi. Kiến Sầu ngước mắt nhìn, thấy nó bay một khoảng thì nghe “Cạch” nhẹ một tiếng, giống như va phải thứ gì vậy. Lập tức nơi đó liền như mặt gương sáng bùng lên, rộng cả một vùng. Ánh sáng mênh mang gợn sóng, chói tỏa tứ phương.

Hóa ra đây là một tòa đại trận hộ sơn khổng lồ, cao như chọc thẳng tới trời, hào quang rực rỡ !

Lúc hai chữ “Nhai Sơn” trên lệnh bài chạm vào đại trận thì từ đó chợt có bóng chữ bắn ra, nhập vào trong trận. Thoắt cái trên mặt hào quang liền hiện ra khung “Cửa” cao ba trượng.

Khúc Chính Phong giơ tay thu lệnh bài lại rồi ngự kiếm bay lên tiếp. Khương Hạ với Kiến Sầu cũng vội vàng nối đuôi theo sau. Dường như biết Kiến Sầu bỡ ngỡ lạ lẫm, Khúc Chính Phong bảo : “Xưa nay Nhai Sơn ra dễ vào khó là do cái tòa đại trận hộ sơn này. Cứ là đệ tử Nhai Sơn thì ai xuống núi cũng phải mang lệnh bài theo. Đại sư tỷ mới đến đây nên mấy cái chuyện này không biết cũng là bình thường.”

Yêu ma quỷ quái trong núi chẳng ít huống hồ còn phải đề phòng những kẻ tâm địa bất hảo nữa. Môn phái nào có tiếng một chút thì bên ngoài thảy đều che chắn cả. Nhưng Nhai Sơn phòng hộ thế này thực đúng là hơi quá… Quanh Nhai Sơn ba trăm trượng đã là cấm địa hết rồi.

Kiến Sầu gật đầu, nhớ kỹ lời Khúc Chính Phong.

Bọn họ tiến về phía trước một chốc, kế lại bay cao lên nữa thì dần dần thấy được bóng đỉnh Linh Chiếu thấp thoáng trong mây. Sương khói bị gió dạt đi, bồng bềnh xô mờ vách đá.

Cạnh bờ giếng Quy Hạc giữa đỉnh có con ngỗng trắng to thật to đang bơi bơi, choán hết cả nửa mặt nước; nửa khoảng còn lại thì làm chỗ cho mấy con hạc thanh thanh tao nhã đủng đỉnh đi tới đi lui, rỉa rỉa bộ lông làm dáng nơi mé nước.

Mỗi lần trông thấy cảnh này, Khương Hạ đều đau lòng, đau gan, đau lưng, đau ruột… đau hết mẹ nó cả người ! Nó nhớ hồi trước nó đã lầm bà lầm bầm, nói chừng nào hạc về lại, con ngỗng to xác này thế nào rồi cũng sẽ bị ăn hiếp, bị đám quý tộc đó đuổi cho ra rìa, không sao còn dám nhơn nhơn tự đắc trong giếng Quy Hạc được nữa…

Ngàn lần vạn lần chẳng ngờ, bầy hạc được mấy lão tổ nuôi dưỡng thế mà lại đi thua con ngỗng !

Không lẽ đời bây giờ đúng là ngỗng cậy thế chủ sao ?

Kiến Sầu thấy Khương Hạ mặt nhăn mày nhó nhìn xuống dưới thì cũng đưa mắt dõi theo, tức khắc liền nhận ra con ngỗng trắng đã đi cùng Phù Đạo sơn nhân từ cô đảo nhân gian tới.

Nhất thời nàng hết biết nói gì.

Mà điều…

Dù sao đi nữa nó cũng là ngỗng nhà nàng, Kiến Sầu nghĩ nghĩ rồi làm như không thấy, hạ mình đáp luôn xuống đỉnh Linh Chiếu.

Ở bốn góc đài Bạt Kiếm, nước đọng từ trận mưa trước đó không lâu đang róc rách chảy xuống sườn đỉnh Linh Chiếu. Dòng dòng ngoằn ngà ngoằn ngoèo hợp thành thác nhỏ, buông mình lao xuống khe sâu, sau rồi có lẽ sẽ đổ vào một nhánh nào đó của sông Cửu Đầu cũng nên.

Sảnh chấp sự ở ngay trước đài Bạt Kiếm không xa. Ngoài cửa có mấy người đệ tử đứng đó dường như đang bàn luận chuyện gì.

Lúc ba người Khúc Chính Phong, Kiến Sầu với Khương Hạ đi tới, bọn họ liền lập tức ngừng lời, đồng thanh chào hỏi : “Bái kiến đại sư bá, nhị sư bá, bát sư bá !”

– Đừng đa lễ nữa !

Khúc Chính Phong cười, tự nhiên đáp lại, sau mới hỏi : “Sư thúc tổ Phù Đạo các ngươi có ở trong không ?”

– Có !

Bọn họ ứng tiếng nói ngay.

Ba người Kiến Sầu liền bước vào trong sảnh.

Trước lúc xuất phát, Kiến Sầu chỉ đứng ở ngoài, bây giờ vào trong thì thấy bàn ghế trà nước, tu sĩ ngồi đầy. Nhận ra người tới, ai nấy đều vồn vã bước tới, chào hỏi xôn xao.

Bọn họ vòng qua tường chiếu bích* trước mặt, bước ra phía sau thì thấy có giếng trời rộng rãi, ngay chính giữa là một đài đá, bên trên ánh sáng lơ lửng tia tia hằng hà sa số mảnh như lông trâu; cứ mỗi ba nhịp thở là lại có một tia bay vọt ra ngoài. Quanh đài còn có trưởng lão đệ tử đang trao đổi với nhau không ngớt. Chốc chốc có người lại búng tay một cái, tia sáng bạc bạc lập tức thành hình, sau liền bị bắt lấy bắn lên, nhập vào cùng với các tia khác trên đài.

* Tường chiếu bích là tường dựng sau cửa chính hay thấy ở kiến trúc xưa, nhằm trừ tà trong phong thủy. Cửa chính có thể là cửa trong nhà hoặc ngoài sân. Trong hình là chiếu bích lăng Dục Đức – Huế.

Cái đài đá này hình như là nơi truyền tin thì phải. Kiến Sầu để tâm nhìn kỹ.

Khúc Chính Phong thì đi thẳng xuống dưới giếng trời.

Ở mé đài truyền tin, Phù Đạo sơn nhân đang ngồi bắt tréo chân trên ghế, không biết đã ăn bao nhiêu cái đùi gà rồi mà dưới đất la liệt toàn xương với xương. Lão đang gặm gặm thì chợt thấy mũi giày ai xọt vào dưới tầm mắt, ngay sau đó đôi thứ hai, thứ ba cũng nối tiếp xếp theo. Phù Đạo sơn nhân ngẩng đầu, chớp chớp mắt, quẹt quẹt cái mặt lem luốc, tựa hồ như không ngờ bọn họ mới đó mà đã về lại rồi.

– Mau vậy ? Xong hết rồi hử ?

Khúc Chính Phong khom người hành lễ : “Thưa, chuyện của Đào Chương Ngũ Di tông với Vọng Giang lâu đã giải quyết xong, hai người đệ tử mất tích cũng tìm được rồi.”

– Ủa, dễ vậy hả ?

Phù Đạo sơn nhân nghĩ nghĩ một hồi, vừa cầm đùi gà đứng lên thì tự nhiên chợt đâm ra cáu tiết : “Tụi bây đi có vài canh giờ chứ mấy. Ngó sơ cũng biết cái chuyện này đơn giản lắm. Đám Vọng Giang lâu chết tiệt kia phiền mình chưa đã còn cầu tới cả Côn Ngô nữa. Đúng là chơi trên đầu người ta mà… Bộ tưởng người ta rảnh rang ngồi không hả ? Không được, sơn nhân ta nhất định phải nói cho Côn Ngô biết mới được !”

Nó chơi cái kiểu này thật đúng là bực hết cả mình !

Phù Đạo sơn nhân nghĩ xong thì hầm hầm giơ đầu ngón tay bóp liền một cái, giống như rút tia sáng từ trong hư không ra. Sợi ngân quang vừa hiện thì xung quanh bao lấy nó toàn là lửa điện rừng rực li ti lách tách, bắn tung tứ phía.

Tách tách đùng….

Lửa điện nổ nghe cực rõ.

– Hà hà…

Nhìn tia lôi tín bắn lửa giữa hai đầu ngón tay Phù Đạo sơn nhân âm trầm cười.

Kiến Sầu tự nhiên bỗng thấy lạnh sống lưng, sởn tóc gáy. Sư phụ mình… sao mà nhìn tà đạo vậy không biết ?

Phù Đạo sơn nhân đắc ý, hai hàng mày nhướng nhướng, nhún lên nhún xuống như nhảy nhót trên vòm khung xương. Lão búng nhẹ một cái, hô : “Đi !”

Đạo ngân quang lập lòe lửa điện thoắt cái liền biến thành ánh chớp, vọt qua khỏi giếng trời phóng vụt đi !

– Đùng !

Thiên không vừa quang đãng sau mưa tức thời giật lên lằn sáng, nổ rền tiếng sấm !

Một đường chớp lam lam xé không bay đi, chớp mắt đã biến mất tăm.

***

Xa tít trên đất Thập Cửu Châu, nơi trung tâm đầu não Côn Ngô, trong đại điện Chư Thiên cao cao lơ lửng giữa trời…

Thềm đá trên trên dưới dưới lố nhố đệ tử Côn Ngô, trước họ là Hoành Hư chân nhân đang cầm phất trần, nhìn như có vẻ đang giảng đạo, tiếng nói trầm trầm đượm màu bể dâu :

– Đạo trời lấy chỗ dư bù chỗ khuyết. Thiên chi đạo, tổn hữu dư nhi bổ bất túc*…

* Câu trong Đạo đức kinh của Lão Tử.

– Vù !

Nửa chừng tự nhiên bỗng vọt đâu ra một đường sấm chớp nổ ầm giữa bầu không khí thánh khiết trang nghiêm trong điện Chư Thiên. Sét từ bầu trời trong xanh ngoài kia đánh mạnh tới, uy thế kinh người, ngoằn ngoèo uốn qua ngoặt lại chẳng khác gì mãnh thú đùng đùng đập thẳng vào mặt Hoành Hư chân nhân !

Nhất thời người người kinh hoàng thất sắc !

Duy chỉ có Hoành Hư chân nhân là cau mày, thở thượt một hơi dài. Lão chẳng tránh chẳng né mà giơ ngay tay ra, để mặc đạo sấm sét đó nổ vang trên tay mình, lửa điện rùng rùng nhì nhằng chung quanh.

Hoành Hư chân nhân thong thả lấy từ trong đạo chớp đó một tia sáng bạc. Hóa ra…

Nó chỉ là một bức lôi tín mà thôi.

Đông đảo đệ tử bên dưới vẫn còn chưa hồi thần lại.

Đại điện Chư Thiên Côn Ngô đâu phải thứ gì cũng xông vào được đâu.

Thôi thì ai đó gửi lôi tín cho Hoành Hư chân nhân cũng được đi, nhưng dám nghênh ngang phách lối, ra oai lớn đến thế này, đáng sợ thế này thì chắc cũng xanh rờn một cây như Hoành Hư chân nhân chứ chẳng vừa. Rốt cục…

Là ai vậy không biết ?

Ai mà lớn gan vậy trời ?

Đám đệ tử ai nấy đều lặng lẽ nhìn nhìn sắc mặt thầy mình.

Lạ một điều là Hoành Hư chân nhân vậy mà chỉ thở hắt ra, tựa hồ như đã biết ai gửi, đoạn im lặng bóp nát tia lôi tín. Màn sáng bùng lên, câu cú lời lẽ gay gắt của Phù Đạo sơn nhân cũng dần dần trải rộng trước mắt.

Vọng Giang lâu…

Hoành Hư chân nhân trầm ngâm một hồi, hơi có chút bất đắc dĩ chẳng biết làm sao. Còn đang mải nghĩ xem trả lời cho Phù Đạo sơn nhân thế nào thì thình lình chợt có linh cảm, lão liền nhấc mắt nhìn xuống.

Lão ở trên cao nên chỉ cần liếc sơ qua là đã thấy hết toàn cảnh trong đại điện Chư Thiên. Mà đúng vào lúc này vừa hay lại chợt có ai loạng chà loạng choạng xuất hiện ở ngay khung cửa lớn. Cũng bởi ngược sáng nên cái bóng lảo đảo xiêu vẹo đó lại càng lòa nhòa hơn

Hoành Hư chân nhân vừa nhìn thấy người thì đầu mày cau tít.

– Lão tam ?

Ngô Đoan thụ thương, thấy đệ tử Côn Ngô bên trong đông đúc thì cắn răng, chầm chậm đi lên, hành lễ với Hoành Hư chân nhân trước mặt : “Đồ nhi may tròn lệnh thầy, tra xong nguồn gốc dị tượng…”

***

Nhai Sơn.

– Con nói cái gì ? Côn hả ?!

Phù Đạo sơn nhân giật nảy người, da đầu tê dại. Lão cứ tưởng mình nghe không rõ, hai mắt thất kinh nhìn Khúc Chính Phong, thậm chí đến đùi gà cũng rớt bạch xuống đất.

Lúc lão gửi đạo lôi tín kia đi, đắc chí cười tà một hồi xong thì tất cả những điều kỳ lạ ba người gặp phải trên biển tây đều được Khúc Chính Phong nhất nhất kể hết cho lão biết. Nghe tới tiếng “Côn”, lão liền choáng váng hết cả người.

Phù Đạo sơn nhân nhìn Khúc Chính Phong mà hai mắt dại đi : “Lão nhị à, gần đây con bị đại sư tỷ chọc tức nên người ngợm không được bình thường phải không ? Cái con Côn đó đã biến mất tiêu từ không biết bao nhiêu vạn năm trước rồi, làm sao mà để con nhìn thấy được cơ chứ ? Lại còn có ai đứng trên lưng cưỡi đi nữa hả ? Nếu lợi hại như vậy thì đó không phải người đâu !”

Sao lại có người đứng trên lưng Côn, rẽ sóng băng đi được cà ?

Tầm bậy tầm bạ gì đâu không !

Phù Đạo sơn nhân phẩy phẩy tay, chẳng tin chút nào.

Khúc Chính Phong im lặng. Kiến Sầu với Khương Hạ đưa mắt nhìn nhau không biết làm sao. Bọn họ cũng hiểu chuyện này nói ra dường như khá sốc nhưng…

– Sư phụ, cái cảnh đó đâu phải chỉ mỗi Khúc sư đệ nhìn thấy mà còn có cả Ngô Đoan bên Côn Ngô nữa.

Kiến Sầu mở miệng thưa, xác nhận Khúc Chính Phong không hề bịa chuyện hoang đường.

Lần này thì Phù Đạo sơn nhân sững người. Lão nhìn nhìn Khúc Chính Phong rồi liếc liếc sang Kiến Sầu, kế liền ngó tới nhóc mập Khương Hạ, sau thì chỉ vào nó hỏi ngay : “Mập, con là đứa hiền lành thật thà, nói thầy nghe, có thiệt vậy không ?”

Khương Hạ gật gật đầu, thần sắc từ đầu đến chân đúng vẻ “Thiệt hết đó thầy”.

– …

Phù Đạo sơn nhân nhất thời đứng trơ như phỗng.

Côn ?

Côn á ?!

Lão chụp lấy cây gậy trúc chín đốt Kiến Sầu đã trả lại trước đó ít lâu rồi cáu kỉnh đập đập vào trán mình, vừa đập vừa cảu nhảu càu nhàu : “Làm gì có chứ ? Côn ? Côn ? Khủng khiếp chết luôn chứ giỡn hả ? Không, phải đi hỏi thử coi sao mới được…”

Nói xong, lão liền quay đầu nhìn đài phát tin : “Thôi không sao, tụi bây giải tán đi. Thầy phải đi hỏi chuyện cái đã. Đúng là lớn chuyện tới nơi rồi… lớn chuyện tới nơi rồi…”

Khúc Chính Phong nghĩ nghĩ, mấy cái chuyện này bản thân mình cũng không giúp được gì, về sau nếu có tin tức, sư phụ tất nhiên sẽ nói cho cả đám hay, bởi vậy bèn chắp tay, cúi người hành lễ : “Vậy đệ tử xin lui trước.”

Phù Đạo sơn nhân gật gật đầu, quay lưng đi nhưng đầu mày đã cau tít lại.

Kiến Sầu với Khương Hạ cũng không nấn ná. Hai người vái thầy một cái rồi cũng ra theo Khúc Chính Phong.

Tới ngoài sảnh chấp sự, cả ba đứng lại, không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn vào bên trong. Khương Hạ lên tiếng :

– Hồi nãy sư tôn gửi đạo lôi tín kia đi không biết có xảy ra chuyện gì không ?

Khúc Chính Phong lại nhìn việc rất thoáng : “Có sao đi nữa thì cũng là giữa thầy với Hoành Hư chân nhân, không dính dáng gì tới chúng ta hết.”

Kiến Sầu mở lời : “Vậy chuyện về Ngô Đoan…”

– Có nghiêm trọng gì đâu, cũng chẳng cần thiết phải nói với sư phụ.

Mọi chuyện thảy đều báo hết cho thầy, duy liên quan đến Ngô Đoan hắn lại chẳng đề cập đến lấy một tiếng.

Kiến Sầu hơi lo lo trong bụng nhưng cũng chẳng biết nói thế nào. Dường như nhìn thấu được tâm trạng nàng, Khúc Chính Phong bảo : “Ngô Đoan xuất thân danh môn như Côn Ngô thì không cần phải lo cho gã, dù sao cũng còn có Vọng Giang lâu, chả chết được đâu.”

– …

Câu từ của Khúc Chính Phong nghe ra mỉa mai trào phúng thấy rõ. Nhưng Kiến Sầu nghĩ kỹ thì thấy hắn nói tuyệt không sai. Lúc bọn họ rời đi, Mạc Viễn Hành Vọng Giang lâu vẫn còn ở đó, chắc chắn thế nào cũng sẽ giúp Ngô Đoan một tay.

Nghe hai người nói qua nói lại mấy cái chuyện này, Khương Hạ chán muốn chết. Trái địa linh bây giờ đã nằm gọn trong ngực, nó vui ra mặt, bởi vậy mới cười, nói : “Côn côn với bằng bằng cái gì, sư tỷ với huynh muốn cà kê dê ngỗng thì cứ ở đó mà nói. Đệ về trước tìm hiểu cái trái này thôi. Ha ha, lần này đi biển đúng là trúng lớn ! Cám ơn Nhị sư huynh nha, đệ đi trước đây.”

Nó cúi người chào, Kiến Sầu với Khúc Chính Phong hơi gật gật đầu.

Khương Hạ sau đó liền hấp tấp đi ngay, chớp mắt đã hóa thành một đạo hào quang đỏ rực rồi biến mất tại chỗ.

Gió trời từ đâu thổi đến, mây mù thoắt cái ken dày.

Kiến Sầu nhìn ra hướng gió thổi thì thấy đài Bạt Kiếm. Nàng ướm lời : “Nghe Tứ sư đệ nói Nhị sư đệ xưa nay ít khi tuốt kiếm với người ta lắm. Không ngờ…”

Không ngờ hắn vậy mà lại thách đấu với Ngô Đoan.

Kiến Sầu muốn hỏi một chút xem chuyện rút cục là như thế nào, nhưng nói được nửa chừng thì ngập ngừng chẳng biết tiếp tục ra sao. Khúc Chính Phong cũng nhìn theo, dõi mắt trông ra đài Bạt Kiếm.

– Ở đời có tuốt kiếm mới đã !

– Đã cái gì ?

Kiến Sầu khó hiểu.

Khúc Chính Phong cười nói : “Nguyên anh gần tròn đấu với nguyên anh trung kỳ, gã kia trung kỳ còn bị thương nữa, mà đánh trên biển lợi thế lại hết phần đệ, vậy sao không thách đánh chứ ?”

Kiến Sầu vẫn chẳng hiểu nổi.

Bây giờ nhìn gần mới thấy cây kiếm chống đứng đài Bạt Kiếm hình như hoen rỉ lỗ chỗ, có lẽ đã hứng mưa đội gió từ không biết bao nhiêu năm nay.

Khúc Chính Phong giơ tay chỉ nó nói với nàng : “Kiếm Bạch Cốt Long là kiếm tốt, chỉ uổng người sử kiếm không đủ tầm. So với những kẻ khác trong Côn Ngô, Ngô Đoan tuy không được xét giỏi nhất nhưng lại người tốt tâm tốt tính hiếm có, đệ cũng coi trọng. Tiếc là hắn lại là người Côn Ngô. Nhai Sơn ta, kiếm tốt như kiếm Bạch Cốt Long đâu phải chỉ có một thôi đâu. Cây dưới đài Bạt Kiếm là một trong ba cây tuyệt phẩm của Nhai Sơn đó…”

Nó kia sao ?

Kiến Sầu nhìn kỹ nhưng cứ thắc mắc không hiểu sao mà có thể rút nó lên được.

– Nhai Sơn có ba thanh ư ? Cây này là một, vậy hai cây khác đâu ?

– Tỷ muốn xem không ?

Ánh mắt Khúc Chính Phong chợt lạ lùng hẳn đi.

Kiến Sầu không biết diễn tả thế nào ý vị trong ánh mắt đó, nhưng sau những gì xảy ra trong lần đi biển vừa rồi tâm trạng nàng lạ thay lại khó mà bình tĩnh được. Về mặt này, có lẽ là nàng bị hắn ảnh hưởng rồi…

Trong đó liên quan đến thương tích trên người vị Nhị sư đệ này, nó bí ẩn khó hiểu không sao nói hết, cách thức xử sự thì kỳ quái lạ lùng… Mà thực lực hắn thi triển ra cũng siêu phàm… Tất cả đều khiến Kiến Sầu thấy mình phải làm một cái gì đó, chỉ có điều là không sao nghĩ ra.

Nàng đáp : “Muốn !”

– Đài Bạt Kiếm một cây, trong kho một cây. Cây trong kho Kiến Sầu sư tỷ đã thấy rồi… còn cây nữa thì ở trên cao kia.

Ở phía trên ư ?

Kiến Sầu sững sờ.

Khúc Chính Phong ngẩng đầu, thuận hướng trông lên vách đá Nhai Sơn đối diện, ánh mắt cứ thế tiếp tục dõi cao thêm nữa, qua khỏi tòa đình đá chênh vênh cô lẻ thì nhìn thẳng lên đỉnh.

– Kiến Sầu sư tỷ nếu muốn xem kiếm thì đi theo đệ.

Vừa dứt lời, Khúc Chính Phong đã hóa thành một tia chớp phóng vút đi, nhắm thẳng đến chỗ cao nhất của Nhai Sơn.

Kiến Sầu dõi mắt nhìn theo bóng hắn đã xa, chần chừ giây lát rồi bật cười đuổi theo. Quỷ phủ xoáy tròn bay đi, chẳng mấy chốc đã bắt kịp Khúc Chính Phong thật ra không phóng nhanh là mấy.

Hai người bọn họ bay lên mỗi lúc một cao, cao nữa, cao mãi…

Vách núi Nhai Sơn trước mặt cũng càng lúc càng dốc.

Sau khi bay đến một độ nào đó thì đột nhiên cảnh vật trước mắt Kiến Sầu bỗng rộng rãi khoáng đạt hẳn lên. Trong lúc bất tri bất giác, bọn họ vậy mà đã tới đỉnh tự đời nào.

Ở đây không có khói sương lượn lờ bảng lảng mà chỉ có đỉnh núi cao ngất, sừng sững chọc thẳng vào mây. Từ vách đá nhìn xuống, thân núi bên dưới cũng trắng toát những mây là mây, chẳng thấy được gì khác.

Đỉnh núi nơi này vậy mà lại có một khoảng đài bằng phẳng nho nhỏ, hơn nữa còn thêm bàn đá với mấy cái ghế đục từ đá núi ra, thoạt nhìn đã biết ngay là liền một thể với đỉnh, chắc chắn vô cùng.

Khúc Chính Phong hạ xuống đây. Kiến Sầu cũng trờ tới, đáp đỉnh như hắn.

Đây là lần đầu tiên nàng tới một nơi chót vót như thế này.

Đứng trên đài đá nho nhỏ, Kiến Sầu chỉ thấy đập vào mắt toàn một màu những mây là mây trắng xóa, gió lạnh cuốn theo mây ở dưới núi thổi thốc lên khiến nàng thấy hơi rùng mình, cảm giác ấy không biết là tại gió hay tại vì đứng trên tuyệt đỉnh mà nên.

Hóa ra đứng ở nơi cao nhất không phải là nhìn thấy núi non chập chùng thu nhỏ mà là quanh quanh mây trắng tứ bề, hư không mờ mịt mênh mang chẳng có lấy một thứ gì.

Khúc Chính Phong đưa mắt nhìn Kiến Sầu rồi thong thả đi tới cạnh chiếc bàn đục đẽo từ đá núi, từ đó trông ra một chỗ không xa lắm ở phía trước.

Kiến Sầu tiện thể nhìn theo.

Trước bàn đá ba trượng vậy mà lại có một cái cột chuôi kiếm cắm ngập lưỡi. Gọi là “cột” bởi vì nó quá lớn, chiều cao cũng phải bằng bốn người chồng lên, bề rộng được sáu xích. Phần chuôi chỗ tiếp đất rộng ra hai bên, dưới nữa lộ ra một chút thân kiếm hình thoi cắm thẳng xuống đất, nhìn giống như đâm từ đỉnh tới lận lòng núi, thậm chí có khi còn xuyên thẳng tới tận địa tâm cũng không chừng.

Đây… mà là kiếm ư ?

Dưới mắt nàng, thanh kiếm này toàn bộ đều được tạc từ đá, tuyệt không hề có lấy một chút xíu kim loại nào.

Khúc Chính Phong tiến tới, ngửa đầu nhìn cột kiếm, nói : “Đỉnh Hoàn Sáo là đỉnh cao nhất của Nhai Sơn. Nghe nói thanh kiếm đá này là vật tùy thân của tu sĩ đại năng trong môn từ vạn năm trước. Người đó đâm kiếm lút cả núi Nhai Sơn, xuyên luôn vào lòng đất bên dưới, từ đó tới nay chưa hề rút ra bao giờ. Bởi vì vậy nên thanh kiếm này với Nhai Sơn ta gần cùng tuổi, thành thử mới gọi là “kiếm Nhai Sơn”.”

Kiếm Nhai Sơn ?

Kiến Sầu ngước mắt nhìn chuôi kiếm cao lớn mà đầu óc như mường tượng thấy cảnh tượng đâm kiếm xuyên núi Nhai Sơn năm xưa, tâm hồn không khỏi bồi hồi choáng ngợp.

– Kiếm là kiếm Nhai Sơn, cả ngọn núi coi như vỏ kiếm bao ngoài. Bởi vậy đỉnh này mới gọi là đỉnh Hoàn Sáo*.

* Sáo có nghĩa là bao, vỏ.

Trường kiếm tra vỏ, thành một thể với ngọn Nhai Sơn.

Hình ảnh đó mới tráng khoát làm sao !

Nhai Sơn cao sánh với trời. Kiếm từ tít thiên không đâm xuống lòng đất như vậy thật phải nói là hùng vĩ vô cùng !

Kiến Sầu nói chẳng nên lời.

Khúc Chính Phong ngoái lại nhìn, thấy sắc mặt Kiến Sầu thì bật cười thành tiếng.

Nàng quay đầu sang nhìn lại.

Khúc Chính Phong giải thích : “Nhưng… nói là nói vậy thôi chứ chưa chắc đã đúng. Mấy cái này là sư tôn nói cho đệ nghe… Sư tôn tánh thế nào tỷ biết rồi, mở miệng ra có tin được câu nào đâu. Nhiều khi chỉ là thầy hứng lên, tiện tay tạc đá núi chỗ này thành kiếm cũng không chừng.”

– …

Kiến Sầu tức thời không còn đường nào mà nói, bao cảm xúc hừng hực trào dâng ban nãy bỗng chợt chết lặng trước câu nói của Khúc Chính Phong.

Hắn thấy được thần sắc hết biết của nàng thì hốt nhiên phá lên cười.

– Khúc sư đệ…

Kiến Sầu muốn chỉnh hắn, nói hắn đừng quá đà như vậy. Cười gì mà lố hết sức…

Ai ngờ Khúc Chính Phong nghe thấy, tiếng cười liền tắt dần.

Lần này thì đến phiên Kiến Sầu lấy làm lạ. Nàng ngạc nhiên nhìn Khúc Chính Phong : “Khúc sư đệ ?”

– … Trước khi tỷ tới đây, không ai dám gọi ta là sư đệ đâu.

Hắn nhìn Kiến Sầu hồi lâu rồi bỗng chợt tuôn ra một câu như vậy.

Chớp mắt, bao lời chực nói liền nghẹn lại hết trong cổ họng nàng.

Khúc Chính Phong mặt mày thản nhiên trơ lạnh thấy rõ.

Kiến Sầu chỉ thấy linh cảm mơ hồ trước kia rốt cục cũng trở thành sự thật…

– Đúng là Khúc sư đệ có vẻ không thích ta cho lắm…

Nàng chẳng biết tâm trạng mình như thế nào, thần sắc như thế nào mới có thể nói ra câu nói ấy.

– Tiểu sư muội, muội nhạy cảm quá.

Khúc Chính Phong nheo nheo mắt nhìn nàng, sau cùng mặt mày thoắt cái lại tươi cười trở lại. Nụ cười của hắn rất đúng mực, lại cũng thanh nhã vô cùng.

Nhưng…

Hắn chẳng gọi Kiến Sầu sư tỷ mà lại gọi —

Tiểu sư muội.

Kiến Sầu ngẩn cả người.

Nàng nhìn Khúc Chính Phong. Nụ cười thản nhiên nơi hắn dường như chẳng bớt đi lấy một chút, ánh mắt trầm trầm khó tả, khiến nàng không sao hiểu nổi…

Tuy thấy Kiến Sầu có vẻ sững sờ trước mấy tiếng “Tiểu sư muội của mình” nhưng Khúc Chính Phong vậy mà tuyệt chẳng hề có ý gì là muốn cải chính, trái lại còn giơ tay giương thanh Hải Quang lên : “Tuốt kiếm đi !”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *