54. Sát Hồng tiểu giới

Mặt trời chói lọi từ sâu dưới đường chân trời Thập Cửu Châu u ám đủng đỉnh nhô lên, xua tan buổi ban mai tranh tối tranh sáng. Núi non quanh đó lại bắt đầu nghiêng bóng phủ trùm cả bãi sông.

Con chồn nhỏ đứng thẳng trên hai chân sau, hai chân trước khoanh lại trước ngực, nhìn Kiến Sầu nhảy vào trong mà tựa hồ như thất kinh hồn vía.

– Chít chít chít…

Hồi nãy không chịu vào, giờ sao đi là đi cái rẹt vậy không biết ?

Thấy Kiến Sầu đã phi thân nhảy vào trong xong thì vụ xoáy càng lúc càng biến nhỏ, mới đó mà đường quay quanh tâm chỉ còn lại có một thước, con chồn nhỏ liền cuống quýt vận sức nhảy lên, miệng kêu chi chi chít chít, vụt một cái đã hóa thành một luồng chớp xám, phóng vèo vào trong.

Nó vừa đi thì vụ xoáy cũng mau chóng co lại rồi vụt biến mất vô ảnh vô tung.

Mãi tới lúc này, bóng đổ của núi non chung quanh trên bãi sông cũng càng lúc càng thu lại, nhìn tựa như một miền mực rộng lớn đang dần dần rút đi, bởi vậy mà chẳng mấy chốc nguyên cả vùng cát ướt ấy đã phô mình trải dài dưới nắng.

Cỏ hoang trăm dặm, mồ mả trập trùng.

Sông dài cuồn cuộn, bóng cầu đung đưa.

Sau khi mặt trời mọc, môn hạ Nhai Sơn chịu trách nhiệm đón tiếp đệ tử mới liền từ đường Nhai Sơn lục tục đổ ra, xếp thành hai hàng ngay ngắn rồi đi về phía đài cao bên bờ bên kia của sông Cửu Đầu. Tới nơi rồi, bọn họ bèn đứng lại chờ Kiến Sầu đại sư tỷ, người phụ trách buổi chiêu mộ ngày hôm nay.

⚛ ⚛ ⚛

Phía sau núi

Thẩm Cữu vươn vai duỗi lưng đứng trước căn phòng nhỏ có treo tấm mộc bài đề tên “Kiến Sầu”. Hắn đằng hắng mấy tiếng rồi bước tới gõ cửa.

– Cộc ! Cộc ! Cộc ! Cộc !

– Đại sư tỷ, tới giờ rồi !

Thẩm Cữu lớn tiếng kêu.

Thế nhưng mãi cũng chẳng thấy ai bên trong đáp lại.

– Đại sư tỷ ?

⚛ ⚛ ⚛

Kiến Sầu bây giờ đã không còn ở Nhai Sơn nên dĩ nhiên chẳng thể nào nghe thấy tiếng Thẩm Cữu gọi được nữa. Trước mắt nàng là một trời hư không im ắng, sừng sững hai cánh cổng đá cao chừng mười trượng, bên trái đề “Thiên địa nhất chỉ*”, bên phải đề “Vạn vật nhất mã*”.

* “Thiên địa nhất chỉ, vạn vật nhất mã” là một câu trong quyển “Tế vật luận” của Trang Tử. Dịch nghĩa : Thiên địa chẳng qua cũng chỉ lớn như một ngón tay, vạn vật chẳng qua cũng chỉ nhiều như một con ngựa. Ý nói sự vật dù có rất nhiều điều khác biệt nhưng có thể quy nạp thành một khái niệm, một bản chất chung.

Kiến Sầu sững người.

Hai câu này triết lý dữ ta !

Sau đó, ngửa đầu nhìn thì thấy bức hoành phi cao cao phía trên cửa ghi ―― Hồ thuyết bát đạo* !

* Hồ thuyết bát đạo : Tầm bậy tầm bạ, vớ va vớ vẩn

– Chít chít chít !

Từ vụ xoáy đã gần như tiêu tán hoàn toàn chợt vọt ra bóng con chồn nhỏ. Thoắt cái nó đã nhảy phốc lên vai Kiến Sầu, nhìn khá là khiếp hãi. Kiến Sầu rời mắt khỏi bức hoành, quay đầu nhìn lại, thấy nó thì hơi ngạc nhiên :

– Sao mày cũng đi theo nữa ?

Con chồn nhỏ vừa chi chi chít chít kêu vừa giơ chân ra chỉ chỉ vào hai cánh cửa lớn, xong lại chỉ chỉ sang bên cạnh nàng.

Nó chỉ cửa là có ý muốn nàng đi vào, còn chỉ sang bên cạnh…

Kiến Sầu bất giác ngó theo thì thấy sau khi vụ xoáy ở sau lưng mình tiêu tán, chiếc đĩa đá vậy mà lại hiện ra lại trong khoảng không âm u này, hào quang phát ra xanh biếc sắc lục. Lúc bị nhìn tới, tựa hồ như bắt được tâm ý nàng, chiếc đĩa liền phiêu phù tiến tới gần rồi lặng yên đứng lại trước người nàng một thước.

Trong số tám vạch ngang có trên đĩa đá thì hết bảy là đang sáng lên dần dần, duy cái ở phía đông nam lại không thấy sáng. Mà trong bảy vạch đã sáng lên đó tính ra có tất cả là sáu cái đỏ đậm và một cái xanh biếc.

Kiến Sầu nhìn mà chẳng hiểu ra sao, còn đang mải nghĩ thì bỗng chợt thấy sáu vạch đỏ đậm nọ thế mà lại đang từ từ di di trên đĩa đá. Từ trong hốt nhiên có tiếng nam tử ồm ồm vọng ra :

– Chỗ này là chỗ nào vậy ?

Kiến Sầu hết hồn giật thót người. Nàng nhận ra lúc giọng hắn vang lên thì vạch ở phía chính nam lại sáng sáng lên. Kế đó liền có tiếng người khác ở phía chính bắc nói :

– Bà mẹ nó, cái quỷ quái gì thế này…

Phía tây bắc kêu lên : “Côn Ngô hả ?”

Phía đông bắc thì niệm : “Thiện tai… Thiện tai…”

Kiến Sầu liền nhớ tới giọng nói mà mình đã nghe thấy trước khi nhảy vào vụ xoáy.

Cố Thanh Mi Côn Ngô ?

Ban nãy vào chẳng thấy ai, nàng thấy hơi lạ. Bây giờ nghe tiếng thì chắc là từ đĩa đá vọng ra rồi.

Rốt cục có chuyện gì đây ?

– Các ngươi làm sao mà vào đây hết được ?

Giọng nữ ban nãy lại thét lên, nghe ra tức giận thấy rõ.

Thực ra thì vừa vào tới bầu không gian này, Cố Thanh Mi đã kiểm tra lại đĩa đá ngay trước tiên. Lúc thấy đĩa đá vậy mà lại cháy lên tới bảy vạch sáng, ả tức thiếu điều muốn xỉu. Kế hoạch đã đâu vào đó mà lại bị phá ngang xương khiến ả điên tiết đến nỗi thật chỉ muốn băm vằm cái người cầm sát bàn thành trăm mảnh cho hả !

Kiến Sầu ở bên này nghe xong thì biết người tự xưng “Cố Thanh Mi môn hạ Côn Ngô” chính là ả chứ còn ai vô đây ? Nghĩ tới thân phận đệ tử Nhai Sơn của mình, nàng bèn quyết định im lặng nghe tiếp.

Chiếc đĩa đá này hẳn là chìa khóa để vào, còn tiếng nghe thấy trên đĩa chắc có lẽ là tiếng của người cùng có mặt nơi đây. Nhìn kỹ đĩa đá, Kiến Sầu mới nhận ra rằng cứ mỗi lần ai đó lên tiếng thì sẽ có một vạch trên đĩa sáng lên. Mà đến bây giờ chỉ có phía chính tây là chưa hề nói câu nào.

Cố Thanh Mi nói xong, đĩa đá liền im lìm một hồi lâu. Mãi một lúc sau, phía chính nam mới nghe giọng nam ồm ồm vang tiếng :

– Ta nhờ đĩa đá mà vào. Trước đó nghe tiếng mới biết, tôn giá là môn hạ Côn Ngô phải không ? Hân hạnh ! Hân hạnh !

– Tôn giá khách khí quá !

Cố Thanh Mi nghe xong thì đắc ý khôn xiết. Trên toàn đất Thập Cửu này thường thường ai cũng biết tiếng Côn Ngô. Ả tiếp :

– Thế giới Sát Hồng này là một động phủ nhỏ của Lục Diệp lão tổ lưu lại. Hôm nay ta vào đây để tìm cốt ngọc Đế Giang cho sư huynh ta, ngoài ra chẳng cần thứ gì khác. Chỉ mong chư vị không giành với ta. Khúc xương này ta nhất định phải có.

À há !

Hóa ra là mình không nghe lầm chút nào !

Kiến Sầu cau cau đầu mày. Nàng chăm chú nhìn đĩa đá thì chợt thấy lúc mấy người họ tham gia nói chuyện, có một vài vạch đỏ thế mà lại nhích nhích, tiến vào bên trong. Thử đi tới trước mấy bước, nàng nhận ra vạch sáng màu lục cũng tiến lên theo. Vạch trên đĩa đá toàn bộ đều đỏ, chỉ có mỗi một cái là xanh, nàng không khỏi thấy là lạ nhưng cũng hiểu ra nó chính là mình.

Ngay khi nàng tiến tới thì cửa lớn cao mười trượng trước mặt bỗng chợt bùng lên hào quang chói lọi ! Kế liền có tiếng ai ngân lên xa xăm, nghe tựa như từ thời viễn cổ vọng về, nam nữ khó phân :

– Thiên địa nhất chỉ, vạn vật nhất mã. Ta sinh tức đạo sinh, ta chết tức đạo chết. Hoa của nó mà nở, Diệp ta sẽ trừ hết…

Âm thanh vang vọng lan xa, mãi rồi cũng dứt.

Từ đĩa đá tự nhiên bỗng nổi lên hàng hàng văn tự.

⚛ ⚛ ⚛

Phía đông bắc

Nhà sư trẻ tuổi nọ ngạc nhiên ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn chữ viết lơ lửng nổi trên đĩa đá.

– Sát Hồng tiểu giới, hoa đỏ bay tung, diệt hết toàn bộ ?

⚛ ⚛ ⚛

Phía chính bắc

Tay cầm bàn tính vàng, tròng mắt đảo lia đảo lịa, Tiễn Khuyết vừa mân mê bộ ria củ ấu trên mép vừa đọc một hơi : “Mới đạt “Hữu giới*”, lập nên giới này, trong lưu cơ duyên, để lại cho tu sĩ thiên hạ. Qua cửa của ta, vượt ải của ta, vào rồi không lùi. Lùi bước vạn cốt khô, có đi không có về, sợ chết chạy đâu thoát. Sát Hồng tiểu giới, vào là thẳng tiến. Ai nhập giới này cũng gặp cơ duyên. Mỗi lần qua ải thành công, cơ duyên ít nhiều đều có.”

* “Hữu giới” là tên cảnh giới, Sweet nhắc lại cho bạn nào quên nha.

⚛ ⚛ ⚛

Phía tây bắc

Nam tử nọ đã rã rời kiệt quệ, tóc tai rối bù, dáng vẻ như điên điên khùng khùng, tuy nhiên đến bây giờ thì hai mắt lại rực lên phấn chấn.

Tiên duyên, tiên duyên của hắn tới rồi !

“Ải đầu tiên là “Loạn hồng phi hoa”, cuối có ba đóa thanh liên linh hỏa, thảy đều là linh bảo bậc trung, dùng để uống hay luyện đan luyện khí đều được, có công dụng gạn đục khơi trong, cường gân kiện cốt, nền tảng vững chắc.”

⚛ ⚛ ⚛

Phía chính tây

Nam tử mặc quan phục nọ một tay chắp sau lưng, một tay chống hông, đầu mày nhíu chặt, sắc diện lạnh lùng. Y nhìn quanh quất tứ bề nhưng hoàn toàn chẳng hiểu nổi mình lạc nơi đâu.

Phải chăng là yêu tà tác oai tác quái ?

Hàng hàng chữ chữ hiện lên, y ngước mắt đọc : “Ải kế là “Hoa thốn tàn hồng”, cuối có ba chén băng đằng ngọc thấm, thảy đều là linh bảo thượng phẩm, uống vào sẽ được diệu dụng như khổ tu mười năm, hơn nữa còn có thể thuần khiết linh đài, cả người thanh triệt.”

⚛ ⚛ ⚛

Phía chính nam

Về phần hán tử khôi ngô vạm vỡ nọ thì bó củi trên vai đã biến mất tự đời nào, chỉ có đòn gánh là vẫn còn. Hắn lắc lắc tay một cái thì chiếc đòn gánh đang cầm lăm lăm liền biến thành một cây côn chạm rồng dài dài.

Chữ hiện trên đĩa đá trông rõ mồn một : “Ải cuối là “Nhất bích khuynh thành”, trong giấu đủ thứ pháp bảo, tất cả tùy duyên.”

⚛ ⚛ ⚛

Phía đông nam

Ánh mắt vẫn luôn dính cứng trên vạch sáng xanh của Cố Thanh Mi rốt cục cũng dời khỏi, nhìn lên chữ viết phiêu phù trên đĩa đá.

Tất cả đều đúng y như hiểu biết của ả. Sát Hồng tiểu giới có tổng cộng ba ải cả thảy. Mỗi lần qua ải thì sẽ lấy được phần thưởng Lục Diệp lão tổ đặt sẵn trong giới. Ngoài ra tới ở ải chót sẽ còn có thứ khác nữa.

“Vượt được “Nhất bích khuynh thành”, đến cuối sẽ có cốt ngọc Đế Giang. Nó là đốt sống lưng thứ ba của Đế Giang năm xưa đào được từ dưới vách đá ngàn trượng, luyện sâu dưới biển mà thành. Vật này với ta chẳng khác gân gà, cất trong Sát Hồng tiểu giới, chờ người hữu duyên tới lấy.”

Cốt ngọc Đế Giang !

Đúng là ở đây !

Cố Thanh Mi liền xiết tay tự nhủ : Cái cốt ngọc này mình nhất định phải chiếm được !

Ả lật tay, lòng bàn tay chớp mắt liền hiện ra một tấm lệnh bài truyền tin màu xám. Hình như trong này cách biệt với thế giới bên ngoài, cả phong tín với lôi tín đều mất tác dụng, bởi vậy Cố Thanh Mi mới dùng tới lệnh bài truyền tin để báo cái tin sốt dẻo này cho Tạ Bất Thần hay.

Nào ngờ, ả thử rồi mà không được.

Cố Thanh Mi cau mày, cười khẩy. Tay lật thêm một cái, lệnh bài liền biến mất. Lại lật cái nữa thì lần này hiện linh châu xanh. Đây là đồ truyền tin cấp linh bảo do trưởng lão tông môn luyện thành cho nên có thể truyền vượt giới được.

Ả không tin lần này mà cũng không thành công nốt.

“Tạ sư huynh, muội đã vào trong tiểu giới rồi nhưng có sáu tên dịch vật cũng theo vào luôn, giờ còn chưa rõ danh tánh. Mà điều cốt ngọc Đế Giang đúng là chắc chắn giấu đây, sư huynh cứ yên tâm nha.”

Trong gian nhà trên núi Côn Ngô, Tạ Bất Thần đã ngồi lại trước trường án, thế nhưng không ngờ viên linh châu truyền tin y để trên án tự nhiên lại phát ra tiếng của Cố Thanh Mi. Y ngần ngừ một chút rồi bình thản đáp :

– Chỉ có tu sĩ dưới kim đan mới vào được Sát Hồng tiểu giới. Muội cuối trúc cơ rồi nên hẳn là không thành vấn đề.

– Dĩ nhiên rồi !

Câu nói đó quả đúng trúng tim Cố Thanh Mi.

Ả là tu sĩ Côn Ngô, trước giờ vẫn luôn lấy đó làm kiêu hãnh, hơn nữa lại còn người đạt tới tu vi cao nhất có thể vào được Sát Hồng tiểu giới, theo lý thì sẽ không ai có thể qua mặt được. Cho dù lần này xảy ra chuyện hơi có chút trục trặc ngoài dự kiến nhưng ả tin mình vẫn có thể giải quyết ngon lành.

Còn về phần người cầm sát bàn hả ?

Cố Thanh Mi cụp mắt nhìn xuống vạch sáng xanh biếc trên đĩa đá, sát ý ánh lên từ sâu dưới đáy đôi con ngươi.

Ả mà biết được thân phận người này…

Hừ…

Cố Thanh Mi thầm cười khẩy trong bụng. Ả nhìn mấy vạch sáng trên hồng bàn thì thấy bây giờ đã có người bắt đầu tiến tới trước.

Cốt ngọc Đế Giang vẫn còn ở trong, vạn vạn lần đừng để mấy kẻ này đoạt mất. Nghĩ vậy, ả không còn chần chờ gì nữa mà lập tức hóa thành một đạo hào quang phóng tới cửa đá. Tưởng đâu mở được dễ dàng thì cửa đá lạ thay lại phóng ra một đạo hào quang xanh biếc, tống bật ả ra !

– Sao kỳ vậy !

Cố Thanh Mi khiếp đảm !

Sao lại vào không được ?

Ả ngạc nhiên cúi đầu nhìn xuống thạch bàn. Chẳng hẹn mà nên, mấy vạch sáng khác vốn cũng di động bên trên hình như cũng đang lâm vào tình trạng tương tự như ả. Tất cả đều bị chướng ngại cản trở.

Cái quái gì đây ?

Cố Thanh Mi nhìn kỹ đĩa đá một hồi mới nhận ra có vạch sáng xanh duy nhất trong đám là từ đầu đến cuối vẫn không hề nói lấy một câu, động cũng chẳng động lấy một mảy !

Nếu ả đoán không sai thì cái vạch xanh này chính là đại diện cho vị trí của người cầm sát bàn. Không lẽ…

Lại còn có chế tài nào khác mà mình không biết sao ?

Cố Thanh Mi đưa tay ra sức đẩy đẩy nhưng hai cánh cửa vẫn chẳng hề suy suyển chút nào !

Ả điên tiết đến nỗi thiếu điều muốn liệng tiệt chiếc đĩa đá đi !

Mẹ kiếp !

⚛ ⚛ ⚛

Phía chính đông

Kiến Sầu vẫn chẳng hề hay biết mình tự nhiên lại bị người ta thù ghét đến độ đó. Nàng nhìn đoạn văn tự mà hồi hộp tâm can. Con chồn nhỏ thì đang ngồi trên vai. Thấy nàng đứng im đó mãi, nó chán chán giơ cái chân mượt mượt mềm mềm lên che miệng, ngáp dài một hơi, cử chỉ chẳng khác gì người ! Cái đuôi của nó quẹt quẹt mơn trớn cổ nàng, tựa hồ như ra ý giục nàng mau mau vào trong.

Nhưng…

Tâm trạng Kiến Sầu bây giờ chẳng hề bình lặng chút nào.

Nàng… đọc thấy cái gì đây chứ ?

“Loạn hồng phi hoa”, ải thứ nhất trong Sát Hồng tiểu giới, qua được sẽ có ba đóa thanh liên linh hỏa !

“Hoa thốn tàn hồng”, ải thứ hai, vượt được sẽ là ba chén băng đằng ngọc thấm !

Trong khi đó, phép luyện thể “Nhân khí” của nàng có tổng cộng chín tầng tất cả : Tầng thứ nhất chú trọng tái tạo lại cơ thể, lấy linh khí trui rèn máu thịt, thân xác làm xong sẽ có thể địch lại hung khí bằng sắt thép thông thường; Tầng thứ hai chú trọng xương cốt, lấy lửa cực phẩm nhập thể thiêu xương, nung chảy cái cũ đúc lại cái mới, luyện thành sẽ cứng rắn bền chắc, tuyệt không tạp chất, sáng trong như ngọc, như vậy được gọi là “cốt ngọc rắn chắc”; Tầng thứ ba chú trọng lục phủ ngũ tạng, ruột gan trong cơ thể con người là bộ phận yếu nhất cho nên không thể phá cũ tạo mới, bởi vậy phải dụng thuật bồi dưỡng, tìm kiếm tinh hoa tốt nhất trong đất trời mà hấp thu, dẫn khí của nó tẩm bổ tạng phủ, luyện thành được gọi là “Thiên tạng địa phủ”; Tầng thứ tư chú trọng các khớp nối gân nối xương, các phần này dễ bị tổn hại nên phải lấy linh châu khảm vào, nhằm tăng cường sức bền trong đối địch, rất khó bị thương…

Kiến Sầu hiện giờ đã luyện xong “Nhân khí”, tầng thứ nhất trong thuật luyện thể. Nàng đã lấy đỉnh nấu thân, tạo nên da thịt bền chắc nhưng đến tầng thứ hai thì tìm đâu ra lửa nung chất lượng thượng thừa mới là vấn đề hóc búa nhất. Lửa nếu quá yếu thì sẽ không sao thiêu bỏ được tạp chất trong xương cốt, đâm ra sẽ không thể nào đạt tới hiệu quả tốt nhất. Trong khi đó, lửa nung cực phẩm lại rất hiếm, thậm chí trong toàn tu giới một ngọn cũng khó tìm.

Mặc dù vậy…

Nàng vạn vạn lần chẳng ngờ cơ duyên thế mà lại tới. Ban đầu chỉ là nhất thời phẫn nộ, nàng vào Sát Hồng tiểu giới là để cướp “Cốt ngọc Đế Giang” Tạ Bất Thần cần. Dè đâu phần thưởng ở ải thứ nhất và thứ hai lại cực kỳ có ích cho mình !

Thanh liên linh hỏa là linh bảo bậc trung, tương đương với cấp “Xuất khiếu*”, cảnh giới tu luyện thứ năm của giới tu sĩ, có thể nói là trân quý vô cùng. Kế tới băng đằng ngọc thấm, linh bảo cực phẩm, vật này khó có gấp bội, chất lượng tương đương với cấp “Nhập thể*”, cảnh giới tu luyện thứ sáu. Cái đầu có thể giúp Kiến Sầu luyện lại xương cốt, còn cái thứ hai thì để nàng bồi dưỡng ruột gan !

* Truyện này có tu tiên và tu ma. Tu tiên có chín cảnh giới như sau : Luyện khí, trúc cơ, kim đan, nguyên anh, xuất khiếu, nhập thế, phản hư, hữu giới và thông thiên. Còn về tu ma thì sau này Kiến Sầu xuống địa ngục các bạn sẽ từ từ biết ha.

Dịp may ngàn năm một thưở đây rồi !

Ánh mắt càng lúc càng háo hức lạ lùng, Kiến Sầu không khỏi ngoái đầu nhìn nhìn con chồn nho nhỏ đang ngồi chồm chỗm trên vai, lòng tự nhiên bỗng chợt thấy nó sao mà dễ thương đến thế không biết, tay bởi vậy cũng bất giác giơ lên, vuốt vuốt đầu con vật.

Con chồn tức thời sững ra, ngồi đơ như phỗng, tự hồ như không bao giờ có thể tưởng tượng được rằng Kiến Sầu thế mà lại có thể để tâm âu yếm đến nó. Tuy nhiên, cái cảm giác chồn đó chỉ ngắn ngủi một thoáng mà thôi. Nó tỉnh hồn lập tức rồi khoái chí đứng thẳng trên vai Kiến Sầu, ngửa cổ tru lên một tràng dài : “Chii… Chiii… Chiii…”

Lại giở thói sói ra rồi !

Kiến Sầu lạ lùng tự hỏi không biết cái con chồn này giống gì. Nàng nhếch miệng cười, rụt tay lại.

Coi bộ Sát Hồng tiểu giới là vận may của nàng đó chứ đâu ! Thế nhưng, tu vi của nàng chỉ tới trúc cơ bậc trung, còn những người khác nàng lại không biết ra sao. Từ luật chơi mà xét, qua ải càng mau thì khả năng lấy được đồ sẽ càng cao. Thanh liên linh hỏa với băng đằng ngọc thấm chỉ có ba phần nên dĩ nhiên là ai tới trước được trước.

Vậy thì…

Mình phải tranh thủ thời gian.

Mục tiêu có hai. Trước mắt phải lấy được thanh liên linh hỏa với băng đằng ngọc thấm để tu luyện, sau đó thì ――

Giựt cốt ngọc Đế Giang !

Chủ ý đã định, Kiến Sầu vội triệu quỷ phủ ra ngay chẳng chút chần chờ, xông thẳng tới cửa giữa tiếng ma tru quỷ gào vang dậy hư không.

Trên đĩa đá, vạch sáng xanh rốt cục cũng dịch chuyển.

Hai cánh cửa to lớn liền chớp lên hào quang sáng ngời rồi thoắt cái quay tít thành vụ xoáy, hút Kiến Sầu vào trong. Cùng lúc đó, các cửa ở sáu hướng khác cũng biến thành vụ xoáy giống hệt như vậy.

Đứng trước cửa xoáy, Cố Thanh Mi thoạt tiên sững sờ sau thì nhìn chòng chọc vào hồng bàn, bấy giờ mới thấy đúng là chỉ khi vạch xanh đi trước thì các vạch đỏ khác mới được tiến lên theo !

Cố Thanh Mi bụng dạ tức thời căm hận cực điểm !

Kẻ cầm sát này này sớm không mở trễ không mở mà cứ phải mở nó trước Cố Thanh Mi ả chút xíu mới chịu, đâm ra kéo theo cả đống người vào giành của đã đành mà thậm chí đến cả lai lịch thân phận của hắn ra sao ả cũng chẳng biết. Ả tin tiếng tăm của Côn Ngô sẽ có thể dọa sợ được nhiều người, nhưng chưa chắc hiệu quả đối với ai cũng giống y !

Cốt ngọc Đế Giang vẫn phải lấy bằng được !

Hơn nữa, bây giờ xuất phát đã bị sát bàn hạn chế thì chẳng biết sau này còn vướng gì nữa đây ?

Cố Thanh Mi hốt nhiên bỗng thấy bất bình tột độ từ tận tâm can. Từ nhỏ đến lớn, ả lúc nào mà chả là minh châu trong tay cha mình, lần đầu tiên hôm nay mới bị người ta đè đầu cưỡi cổ thế này !

Đáy mắt của Cố Thanh Mi lạnh đi, sắc lem lẻm. Tức thời dưới chân liền hiện lên một thanh kiếm thanh tú đỡ ả bay nhập vào vụ xoáy !

Mau, tuyệt không cho ai mau hơn mình mới được !

Trên đĩa đá, vạch sáng đỏ phía đông nam di động nhanh đến khiếp đảm thần sầu.

Nghe xong bọn bọ đối đáp qua lại mấy câu ngăn ngắn, Kiến Sầu giờ đã biết Cố Thanh Mi đích thị là người ở phía đông nam. Nàng thấy ả lăng xăng gấp gáp thì cười khẩy.

Côn Ngô hả ?

Côn Ngô thì sao chứ !

Hào quang trắng sáng của vụ xoáy dần tan, đập vào mặt Kiến Sầu là một thế giới hoàn toàn mới lạ.

Ngước mắt trông lên, ở đây hóa ra là một đồng hoa mênh mông, trải dài đến hút tầm mắt. Từ đất đến trời những hoa là hoa đỏ thẫm một màu như máu, đâu đâu cũng có. Xa xa phía trước hình như còn thấy một ngọn núi đội đất đâm lên, chọc thẳng chân mây.

Kiến Sầu hiện đang đứng lơ lửng trên con đường mòn duy nhất trong đồng hoa. Con chồn nhỏ yên vị ngồi trên vai nàng, hai máy đen láy láp lánh sáng ngời. Nó thò một cái chân ra, kêu chi chi chít chít chỉ chỉ xa xa hút cuối đường mòn.

– Ta biết rồi !

Đường ngay tại trước mắt.

Mà điều…

Trông sao đơn giản, tĩnh lặng quá thể !

Kiến Sầu liếc mắt ngó thạch bàn thì thấy lúc này không ai tiến lên nữa, thậm chí…

Đến cả vạch sáng xanh ở phía chính tây mãi cho tới bây giờ vẫn còn đứng ở ngoài cửa, chẳng thấy đi vào. Kẻ này từ đầu đến cuối vẫn luôn im lặng, thật không biết là ai mà kỳ bí đến vậy.

Tất cả đều đứng yên, nhưng tai thì vẫn dỏng lên nghe ngóng, ra chiều như chờ có người nào đó trên thạch bàn đi bước đầu tiên.

Con chồn nhỏ lại “Chi chi” mấy tiếng, tỏ ý kêu nàng tiến tới.

Kiến Sầu không khỏi lạ lùng tự hỏi : Rốt cục con chồn này có lai lịch thế nào mà sao cái gì nó cũng rành thế không biết ?

Thấy ánh mắt muốn lạnh sống lưng của Kiến Sầu nhắm tới mình chằm chằm, con chồn tức đến nỗi bèn xù lông từ đầu đến đuôi, khè lên lanh lảnh : “Chít chít chít !”

– Ai như đạo hữu phía chính đông đó có phải không ?

Giọng của Cố Thanh Mi hốt nhiên chợt từ đĩa đá vọng ra.

Kiến Sầu giật mình, tiếng chồn kêu bọn họ cũng nghe được ư ?

– Âm sắc nghe là lạ, giống giống như của con thú nho nhỏ nào đó thì phải ?

– Lách cách… lách cách…

Lẫn với giọng người thắc mắc khó hiểu vừa rồi còn nghe thấy có cả tiếng châu ngọc lanh canh va nhau.

– Không lẽ là yêu tinh ư ?

– Chi chi chi chi… Chiiiít…

Con chồn biết nghe tiếng người liền tức điên. Nó lại học làm sói, chõ mõm tới đĩa đá hùng hổ tru lên một tràng…

Ngay tức khắc, đĩa đá hốt nhiên im bặt.

Tổng cộng có tất cả năm người đã tham gia nói chuyện, mà vạch sáng xanh cực kỳ đặc biệt ở phía chính đông bây giờ lại hú liên tục như thú thế này…

Ủa…

Không lẽ không phải người thiệt sao ?

– A di đà phật, chúng sinh bình đẳng !

Tiếng ai đó niệm phật đột nhiên vang lên, kế lại nói tiếp, nghe có vẻ khá lúng túng :

– Các vị thí chủ, ải trước mặt làm sao qua vậy ?

– Qua cái gì ?

Giọng nam ồm ồm ở phía chính nam cất lên :

– Ha ha, trước lúc vào tiểu giới, mỗ có nghe đạo hữu Côn Ngô nói cần cốt ngọc Đế Giang. Thứ đó ta chẳng cần, bởi vậy xin đạo hữu cứ yên chí.

Kế liền có tiếng Cố Thanh Mi vui vẻ đáp lại :

– Đa tạ !

Bấy giờ, người hình như là nhà sư ở phía đông bắc cũng góp lời :

– Tuy đã dời lên tây bắc nhưng đại danh của hai cây đại thụ Nhai Sơn với Côn Ngô ở trung vực thì tiểu tăng cũng từng có nghe qua. Nếu nữ thí chủ Côn Ngô cần dùng tới cốt ngọc Đế Giang, tiểu tăng cũng sẽ không tranh, xin nguyện đáp ứng.

– Thầy ở tây bắc ư ?

Cố Thanh Mi vậy mà cũng khá có hiểu biết, nghe giới thiệu xong thì đoán đoán ra được thân phận của người nọ :

– Không lẽ thầy là cao tăng Mật Tông của Tuyết Vực tây bắc sao ?

– Thiện tai ! Thiện tai ! Tiểu tăng đường tu vẫn còn nông cạn, chỉ là một nhà sư bình thường mà thôi, xin nữ thí chủ chớ nói quá…

Dường như hoảng hồn giật thót, vị tăng nọ nghe xong liền vội vàng phân bua.

Cố Thanh Mi thấy người ta trả lời thế kia thì cười khẩy trong bụng. Y đâu phải là người của Mật Tông Tuyết Vực mà chỉ là sư sãi bình thường, cái đồ như vậy mà cũng dám tranh dám giành với mình sao ?

Thế nhưng Cố Thanh Mi cũng khá là hài lòng. Bây giờ đã có hai người tình nguyện rút tay khỏi cốt ngọc Đế Giang rồi, coi bộ tiếng tăm của Côn Ngô đúng là hữu dụng thật. Nếu ngay lúc này mà có thể giải quyết mấy người kia được luôn thì chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều. Vừa nghĩ tới đây, ả liền lập tức nhìn sang các vạch sáng khác trên hồng bàn, chẳng chút vòng vo, mở miệng hỏi thẳng :

– Hiện đã có hai vị bằng hữu nể mặt rút lui, tình nguyện bỏ cốt ngọc Đế Giang. Không biết các vị khác cũng nể mặt Côn Ngô mà nhường như vậy hay không ?

– Tại hạ không ngờ mình tình cờ lạc vào Sát Hồng tiểu giới thế này, mà cốt ngọc Đế Giang lại vô dụng với người thường, huống hồ… nghe tôn giá nói thì cũng không phải là lấy cho chính bản thân mình dùng. Tại hạ chẳng mong cầu gì với vật đó, với lại cũng chẳng dám đối đầu với môn hạ Côn Ngô, song lại… có chuyện có hơi tò mò một chút… “Tạ Bất Thần sư huynh” mà Cố đạo hữu nhắc tới đó phải chăng chính là “Tạ Bất Thần”, nhân tài kiệt xuất trong lớp đệ tử mới nhập môn gần đây của Côn Ngô ?

Đây là người vừa rồi có từng lên tiếng ở phía chính bắc, giọng điệu sặc mùi đầu cơ, lại khéo đẩy đưa.

Cố Thanh Mi nghe xong thấy đúng là kẻ lõi đời, đầu óc nghĩ mãi không biết lai lịch ra sao mới hợp, nhưng dù sao thì cũng có ấn tượng đôi chút. Ả cười đáp :

– Các hạ quả thực đoán chuyện như thần. Người đó đúng là Tạ Bất Thần sư huynh ta ở Côn Ngô. Món đồ đó cực kỳ quan trọng với hắn. Ta tin rằng các vị đều là người Thập Cửu Châu cả, tiếng tăm của hắn thế nào chắc cũng có từng nghe qua. Vậy xin hãy nể mặt ta, coi như cũng là nể mặt Côn Ngô, nể mặt Tạ sư huynh ta mà nhường cho. Không biết các vị còn lại thấy thế nào ?

– …

Thảy đều im lặng.

Phía chính tây không lên tiếng, phía tây bắc cũng không.

Thấy vậy, Cố Thanh Mi bực bội cau mày. Phía chính đông ả kiêng kỵ nhất cũng chẳng nói lấy một câu.

– Hôm nay vào đây, đồ cầm trong tay sáu người chúng ta chính là hồng bàn. Không biết vị đạo hữu cầm sát bàn ở phía chính đông có thể bằng lòng thể y nguyện vọng của ta hay không ? Sau này ra khỏi tiểu giới, Côn Ngô sẽ chẳng quên ơn.

Phía chính đông hả ?

Vậy tức là nói mình rồi !

Kiến Sầu ngó qua phía chính tây với tây bắc, thấy hai người này coi bộ cũng có khí phách, chứ đâu như mấy kẻ kia cứ nghe tới tiếng Côn Ngô là co đầu rút cổ ngay.

Đối với nàng mà nói, cốt ngọc Đế Giang chẳng ích lợi gì, nhưng…

Để cho Tạ Bất Thần gã xài ư ?

Vậy cứ ở đó mà mơ tiếp đi !

Kiến Sầu vô thanh vô tức cười khẩy rồi nhìn ra thế giới ngập hoa phía trước.

Gió từ đâu thoảng qua, hoa đỏ cánh cánh chấp chới chao nghiêng đầy trời. Thật đúng là “Loạn hồng phi hoa”, đẹp không sao tả xiết.

Cảnh càng yên bình chừng nào thì lại càng nguy hiểm chừng đó.

Mặc dù vậy, nhìn kỹ thì trên đĩa đá cũng chẳng có vị nào nhúc nhích, chắc lẽ bọn họ tính chờ ai đó ra tay trước để xem đường đi nước bước ra sao cũng nên…

Ai tính thì tính chứ nàng thì không.

Kiến Sầu chẳng buồn đáp lại Cố Thanh Mi, mà từ đầu đến giờ nàng cũng chưa hề có ý muốn nói gì với ả. Chỉ cần im tiếng thì người khác sẽ khó mà biết được nàng là ai.

Nàng liền ngự quỷ phủ tiến tới, thong thả dấn mình vào thế giới đỏ rực sắc hoa…

Trên đĩa đá, đang lúc tất cả mọi vạch sáng đều đờ ra bất động thì đột nhiên vạch xanh lại thình lình nhích tới trước một chút !

Chỉ một chút nhưng nhìn bắt mắt cực kỳ !

Cố Thanh Mi tức thời biến sắc !

Người kia không trả lời câu hỏi của ả mà đi luôn một hơi tới trước, rõ là chẳng coi ả ra gì !

Ả trưng tiếng tăm Côn Ngô ra để dựa hơi, nguyên cả đất Thập Cửu Châu này có môn phái nào mà không kiêng nể Côn Ngô đâu. Người kia thế mà lại kiêu ngạo đến độ đó, chẳng coi Côn Ngô ra cái thá gì ! Cử chỉ hành vi như vậy đúng là không khác gì xáng bốp vào mặt ả. Từ đó mà suy dĩ nhiên chỉ có thể có mỗi một ý duy nhất ――

Đáp ứng gì chứ ?

Còn lâu !

Những người khác trong Sát Hồng tiểu giới thấy tình hình vừa rồi xảy ra như vậy thì không khỏi nhất tề đờ ra sửng sốt.

Thật đúng là… vạn vạn lần quá sức tưởng tượng mà !

Tiễn Khuyết đang lắc lắc bàn tính trong tay, mục quang cũng phải sáng lên ngạc nhiên : Hay quá ta ! Coi bộ cái vị ở phía chính đông kia cũng khó nhằn ! Thậm chí tới mặt mũi Côn Ngô mà còn coi chẳng bằng nửa con mắt !

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *