Người phàm cả đời lúc nào cũng bình bình cắm cúi sống như bao kẻ, chỉ đến tối khuya vắng lặng mới ngẩng đầu trông trời, mắt ngắm nhìn thiên không đầy sao mà đầu óc không khỏi vơ vẩn nghĩ ngợi bao điều : nghĩ về thời thế qua bao năm dài, nghĩ về quỹ đạo trăng sao, về nhật nguyệt nối nhau luân chuyển. Hết thảy y đều muốn lén nhìn xem một lần nhưng trời cao luôn khó với. Mạng y có hạn mà sức cũng có chừng, cứ hễ quá khỏi giới này thì dù có mơ gì đi nữa cũng chỉ là mộng, khó thành sự thực.
Duy có tiên nhân mạng dài sức mạnh là mới có thể xem được huyền cơ.
Hồi vừa chân ướt chân ráo vào tiểu hội Tả Tam Thiên, Kiến Sầu chỉ mới tới kim đan. Nhưng ngày đó, lúc bước lên bậc thang nối trời, tít trên đài Nhất Nhân, nàng đã thấy được toàn cảnh. Những gì từng chứng kiến vẫn luôn nằm sâu trong ký ức nàng. Chúng chưa hề bị năm tháng xóa mờ bao giờ, và cho mãi đến hôm nay cũng vẫn sắc nét như xưa.