Rầm một cái xây xẩm mặt mày !
Máu đỏ đặc quánh nặng nề muốn nghẹt thờ, nhưng cảm giác không giống như bị cuốn vào trong nước mà là như bị một bức tường dầy đổ sập xuống đầu, chẳng còn biết trời trăng gì nữa, cứ để mặc cho huyết hải xoay vần ra sao thì ra.
Kiến Sầu không khỏi thầm đoán phương hướng. Dòng huyết hải này bắt nguồn từ một nơi bọn họ chưa từng đi qua, nhiều khi có thể là từ trái tim Bàn Cổ đổ tới, nhưng dù gì thì tựu chung cũng đều nằm trong vòng tuần hoàn máu huyết cả. Rất có khả năng nó cuốn bọn họ theo con đường quen thuộc xưa nay, hoặc nếu không thì có thể là cuốn đi vào các ống mạch nhỏ ở xung quanh rồi từ đó càng phân nhánh xuống nhỏ hơn nữa.