Chỉ một câu như vậy thôi nhưng nó tiết lộ rất nhiều điều.
Tạ Bất Thần vốn đang thắc mắc về thân phận “Ứng Hủy”. Hơn nữa ban nãy y lại còn bị một nguồn lực cực mạnh đánh úp cho nên bây giờ dù cái vị mang tên “Ứng Hủy” này có khoác lên người một lớp da lạ hoắc đi nữa thì y làm gì lại chẳng đoán ra ?
Nhất là “Ứng Hủy” lại mở miệng nói năng như vậy với Kiến Sầu.
Đất nước đổ nát khổng lồ này trông cực kỳ trống trải. Con người đứng ở đây chẳng khác gì như đứng giữa một nơi hoang vu mênh mông, ai nấy đều nhỏ bé hệt như con sâu cái kiến.