Bay vun vút trên bầu trời phế khư nơi nơi hoang tàn đổ nát mà Nguyệt Ảnh cảm thấy tâm trạng bồi hồi khôn tả, tưởng đâu như mình thấy lại hai kỷ nguyên đã qua, sóng nước cuồn cuộn chẳng khác gì một cơn hồng thủy đang băng mình chảy xiết ở ngay kế bên cạnh y.
Chẳng còn lại bất cứ thứ gì trừ ký ức.
Mà mấy cái chuyện trong quá khứ đó đều cổ xưa quá rồi. Nếu hôm nay không lại trở lại trong cảnh mộng của đại tộn thì cố hương kia hình dạng thế nào y cũng quên bẵng mất.
Có điều, nó cuối cùng thì cũng chẳng còn nữa.