82. Dược nữ Hương Lãnh

Núi non sừng sững, khói mây vờn quanh; chất ngất trên đỉnh tuyết phủ trắng xóa, còn xuống tới lưng chừng thì cây cối chập chùng. Suối trong róc rách xuôi đổ, nhưng bởi đã vào cuối thu nên mới hẹp lại thành một dòng mỏng mảnh bạc bạc, đến khi chảy xuống phiến đá chẳng mấy lớn dưới chân núi thì chỉ dồn thành một cái đầm nho nhỏ mà thôi.

Đầm nước trong leo lẻo, thấy tận cả đáy, sóng gợn lăn tăn, bên dưới đó đây lô nhô đầy đá đen kịt, nhưng chung quanh bờ đầm thì lại toàn là đá trắng rất lớn. Trên một phiến trong số đó giờ hiện có một con chồn xám xám nâu nâu đang ườn mình nằm chơi.

Tuy đã cuối thu nhưng trời lại nắng đẹp hiếm có, ánh vàng rải rắc trên đá trông cũng khá ấm áp. Con chồn nhỏ giơ chân che miệng ngáp dài một cái rồi đưa mắt nhìn Kiến Sầu gần bờ đầm.

Áo giao lãnh

Áo giao lãnh là áo có hai vạt ở phía trước, một vạt phủ đè lên vạt kia. Trong hình là dạng áo ngắn.

Nàng hôm nay mặc áo giao lãnh màu lam đậm, vạt phải cuồn cuộn họa tiết xám xám bạc bạc, nghe nói là thêu bằng tơ dương của nhện âm dương mà thành; còn tơ âm thì làm chất liệu dệt nên các phần khác của áo.

– Để sơn nhân ta nói cho nghe, bộ áo này đông ấm hè mát, mặc vào đẹp lắm. Dù gì thì cô cũng là đại sư tỷ Nhai Sơn, là đại diện cho bộ mặt của môn phái chúng ta, bởi vậy ra đường phải ăn mặc sao cho dễ coi một chút mới được…

Kiến Sầu đang thò tay định vốc một vốc nước dưới đầm, chợt thấy họa tiết óng ánh sắc bạc trên viền tay áo, cổ áo thì tưởng như thấy lại khuôn mặt đau lòng tiếc rẻ của Phù Đạo sơn nhân trước mắt, cho có bộ áo thôi mà làm như lấy luôn cái mạng già của lão không bằng.

– Ài…

Cái bộ dạng keo kiệt nhỏ mọn đó thực đúng là hết sức nói mà.

Kiến Sầu thở dài than, rồi vốc nước suối trong veo dưới đầm lên uống một hớp. Vì chảy từ trên đỉnh xuống, lại đang cuối thu đầu đông nên nước lạnh thấu xương, chỉ uống một ngụm thôi mà đầu óc cũng phải tỉnh táo hẳn lên.

Róc rách, róc rách !

Chỗ nước còn lại tuôn qua các kẽ ngón tay nàng, bọt trắng quấy quấy xoay xoay.

Chỉ nhấp môi uống một chút cho đỡ khát, Kiến Sầu sau đó liền tiện đà ngước mắt nhìn quanh.

Nàng từ phía đông lại. Tít tận cuối miền đồng bằng mênh mông xa kia còn lờ mờ thấy được núi non liên miên chập chùng mà trong số đó cao nhất chính là ngọn Nhai Sơn. Phía tây là vùng nàng muốn tới. Núi đồi thấp thấp bắt đầu cao lên dần dần, thế đất cũng nhấp nhấp nhô nhô, càng đi về phía tây bắc thì càng lúc càng cao hơn nữa. Xa xa cuối chân trời mờ mờ dáng một ngọn núi cao ngất, tuyết trắng bạc đầu.

Chính ngay ở vùng rừng núi nơi nàng đang đứng đây cũng đã cao dễ sợ rồi.

Kiến Sầu xuất quan tối khuya hôm qua. Bởi đã có thông tin về ngọn Thải Dược động Hắc Phong nên nàng nghỉ ngơi một chút rồi đi sang chào từ biệt Phù Đạo sơn nhân, được lão nhét cho mấy cái đạo ấn để tu luyện rồi mặt nhăn mày nhó tiếc rẻ đưa thêm bộ đồ, xong xuôi thì xua xua tay đuổi người như sợ nàng sẽ còn ăn mất cái thứ bảo bối gì của lão không bằng.

Thế là Kiến Sầu cứ vậy mà bị tống đi, phải lên đường tìm núi Thải Dược.

Ra khỏi Nhai Sơn, đi mãi về phía tây, nhìn cảnh sắc xung quanh biến đổi không ngừng, nàng dần dần cũng thấy được phần nào tình hình tu giới Tả Tam Thiên trung vực của Thập Cửu Châu. Trên đường đi, nàng gặp rất nhiều tu sĩ bay giữa lưng chừng trời. Thỉnh thoảng cũng có người liếc mắt nhìn nàng nhưng khi thấy đó chỉ là nữ tu trúc cơ tầm thường thì đa phần đều phóng vụt đi.

Tu sĩ trúc cơ ở Tả Tam Thiên trung vực nhiều như lá mùa thu, tu sĩ kim đan cũng qua qua lại lại đầy.

Kiến Sầu bỗng chợt có thêm động lực, muốn phấn đấu làm sao để người ta nhìn mình lâu thêm một chút, ít nhất cũng phải thành kim đan mới được.

– Ài !

Nàng lại thở dài rồi đứng dậy, tính tính toán toán đường đi tiếp về phía tây.

Trước lúc xuất phát, nàng đã có coi qua bản đồ. Ngọn núi nàng đang đứng hiện tại có tên là Bạch Thạch. Đi thêm mười dặm nữa về phía tây thì sẽ tới Bạch Nguyệt cốc, một môn phái nổi tiếng chỉ nhận nữ tu, chuyên cho ra lò toàn đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, ở Tam Thiên trung vực cũng được liệt vào hàng “thượng ngũ”. Vào lúc bình thường, Kiến Sầu chắc có lẽ sẽ tranh thủ mà “đi ngang” qua Bạch Nguyệt cốc chơi, để xem xem nữ tu chỗ đó thế nào nhưng tiếc thay bây giờ thời gian eo hẹp, phải lên đường gấp thì hơn. Nghỉ một chặp ở đây xong còn phải tới trấn Phi Thiên hơn năm mươi dặm về phía trước nữa rồi mới lại dừng chân được.

Kiến Sầu vẫy tay ngoắc con chồn nhỏ, định để cho nó cũng uống chút nước như mình.

– Tiểu chồn, lại đây !

– Vù ——

Hào quang bỗng đâu chợt rạch sáng đụn mây cuối chân trời.

Kiến Sầu bất giác cau mày, Lý Ngoại kính đã chực sẵn trong tay áo, rực sáng ánh vàng như lưu ly.

Con chồn nhỏ đang nằm dài trên phiến đá trắng giật mình nhổm dậy, thoắt cái đã nhảy phốc lên vai Kiến Sầu ngay.

Người và chồn đều cùng dõi mắt nhìn ra mấy quầng hào quang nơi xa kia.

Có bảy người cả thảy. Tất cả đều mặc váy áo sáng màu nguyệt bạch giông giống như nhau, trông mềm mại đẹp đẽ vô cùng. Bọn họ đáp xuống một chỗ cách Kiến Sầu không xa lắm. Người đi đầu đầu cài trâm ngọc xanh lam, dáng vẻ chín chắn chững chạc, nhìn thử xung quanh một vòng thì thấy có đầm nước, bởi vậy liền kêu ngay :

– Lục sư tỷ, tụi mình đi qua đó nghỉ một chút đi !

Nghe tiếng, các nữ tu khác đều đồng loạt nhìn sang nữ tử ở ngay giữa.

Tuy đứng khá xa nhưng bọn họ nói gì Kiến Sầu cũng nghe thấy rõ, vả lại còn có thể ngó được động tĩnh của từng người, vì vậy nên cũng nhân đó mà nhìn sang vị “Lục sư tỷ” kia.

Đúng là mỹ nhân duyên dáng yêu kiều. Mày tựa núi biếc xa thẳm chân trời, lại hơi cau cau trông yếu mệt sầu sầu, dáng dấp thanh tao thoát tục, da trắng như tuyết nhưng tuy vậy lúm đồng tiền hai bên má lại có vẻ tái xanh; sống mũi thanh tú mà đôi môi mím chặt, nhìn tựa như đang trân mình chịu đựng đau đớn khổ sở trong người; lại bởi có lẽ đứng không nổi nên hai tay hai bên cũng đều có kẻ đỡ.

Màu nguyệt bạch của bộ áo rộng thùng thình mặc trên người che khuất cơ thể bên trong, trông chẳng khác gì sắc trắng nhạt nhất cao nơi thiên không, như mộng như ảo, tuy nhiên nhờ có họa tiết kim tuyến anh ánh đặc trên viền áo nên mới dặm thêm được chút sang trọng quý khí, mỹ nhân cũng vì vậy mà trông có vẻ chân thực hơn.

Nghe xong, nữ tu ấy cũng ngước nhìn ra chỗ có Kiến Sầu đang đứng cách đó không xa, ánh mắt trong trẻo cởi mở mẫn tiệp.

Người nhìn ta, ta nhìn lại.

Tuy nhiên trong một thoáng mắt đối mắt đó, Kiến Sầu lại cảm nhận được trí tuệ sắc xảo ẩn dưới vẻ yếu nhược điềm tĩnh bên ngoài.

Khác với lúc ở Nhai Sơn, thấy đám người lạ vừa mới tới, con chồn nhỏ hình như hơi sợ, cái đuôi vô thức cuộn vòng quanh cổ Kiến Sầu.

Kiến Sầu chợt mỉm cười.

Người nữ tu nọ nhìn Kiến Sầu xong rồi ngó sang con chồn nhỏ, ánh mắt bỗng hơi ngỡ ngàng.

– Khụ khụ…

Cô húng hắng ho rồi quay đầu nói với nữ tu cài trâm xanh :

– Ừ, mình đi qua đó nghỉ một chút vậy.

Nữ tu cài trâm xanh nghe thấy tiếng ho thì có vẻ lo lo :

– Lục sư tỷ, tỷ có sao không ?

– Không !

Mặt mày tái xanh, chẳng có lấy một chút máu nào, nhìn yếu bệnh vô cùng.

Nữ tu họ Lục vịn tay người đỡ hai bên, đi chầm chậm trên đường núi ngoằn ngoèo, dù quãng đường chỉ có chút xíu nhưng lại mất rất nhiều thời gian.

Kiến Sầu cũng đứng yên đó thật lâu, ánh hào quang như lưu ly vẫn luôn sáng trong tay áo chứ tuyệt không phải vì không được triệu ra mà tiêu tán. Thấy bọn họ tới trước mặt mình, từ phục sức trên người, nàng cũng nhìn ra được sơ sơ lai lịch.

– Bạch Nguyệt cốc Lục Hương Lãnh xin diện kiến đạo hữu. Sư tỷ muội trong môn chúng tôi đi ngang qua đây, muốn dừng lại nghỉ chân một chút, mong rằng không phiền các hạ.

Giọng của Lục Hương Lãnh thấp nhỏ yếu ớt bởi chẳng có sức mấy nhưng lại vô cùng lịch sự.

Nói xong, Lục Hương Lãnh liền tự nhiên ngẩng đầu lên nhìn. Người nữ tu đứng trên tảng đá trắng này có khí chất khác hẳn với tất cả những nữ tu cô từng gặp trước kia. Đường nét mi mày và khuôn mặt tuy hiền lành nhưng đáy mắt thì lại sâu sắc chín chắn, tựa hồ như vì đã trải qua bao sóng gió nên mới trở nên điềm tĩnh thế này.

Cô đã từng nhìn qua mắt sư phụ mình, thần sắc bên trong cũng không khác, tựa hồ như đã nhìn thấu hồng trần. Còn đôi mắt của người nữ tu này thì lặng trong tịch mịch cô đơn. Bộ trường bào lam đậm khiến cả người như chìm trong biển xanh mênh mông thâm trầm, nữ tu bình thường mặc vào sẽ không sao gợi ra được ấn tượng như vậy. Hơn nữa vân xoáy bạc bạc trên nền vải cũng làm Lục Hương Lãnh thấy đặc biệt. Tuy mắt bị thương tổn quá nặng vì độc bò cạp nhưng nếu cô không nhìn lầm thì bộ váy áo này hẳn là dệt từ tơ của nhện âm dương mà thành, trừ việc đông ấm hè mát thì thực ra chẳng có tác dụng gì lớn, chỉ được có cái là đẹp. Hơn nữa bộ váy áo này lại xa xỉ cực kỳ nên dù người nữ tu đứng trước mặt tu vi chỉ mới tới trúc cơ nhưng Lục Hương Lãnh cũng không dám coi thường, huống chi cô vốn là người trọng lễ nghĩa, thích thân thiện với người khác.

Lục Hương Lãnh sau khi báo sơ qua xuất thân, tiện đà quan sát kỹ thêm Kiến Sầu một chút rồi lịch sự cụp mắt xuống.

Cái nhìn của người ta thế nào Kiến Sầu tất nhiên nhận ra nhưng đồng thời cũng thấy nó không có địch ý mà trái lại còn rất thân thiện. Nàng vừa cười vừa vuốt vuốt con chồn nhỏ vẫn còn đang lạ người trên vai, đáp :

– Lục đạo hữu khách sáo làm chi. Bạch Nguyệt cốc đại danh từ lâu đã như sấm bên tai. Chỗ này vốn cũng không phải là của ta, có gì đâu mà phiền với chẳng phiền. Xin các vị cứ tự nhiên.

Nói xong, Kiến Sầu cũng liếc mắt nhìn những người sau lưng Lục Hương Lãnh một lượt.

So với khí chất đặc biệt của Lục Hương Lãnh thì bọn họ tuy có hơi kém hơn một chút nhưng dung mạo dáng vẻ thảy cũng đều thuộc vào hạng nhất, không ai có chút gì là ác ý hay kiêu căng ngạo mạn.

Một người lấy một tấm bồ đoàn dầy dầy trong túi càn khôn ra để trước lên phiến đá trắng, đoạn có hai người khác đỡ Lục Hương Lãnh tới ngồi lên. Nữ tu cài trâm xanh thì lôi vài cái chén ngọc từ trong túi càn khôn ra, lấy một cái múc đầy nước rồi bưng lại cho Lục Hương Lãnh.

– Nước của núi Bạch Thạch là suối trời chảy xuống, sư tỷ uống đi. Lát nữa muội sẽ lấy trữ thêm một ít rồi tụi mình lại lên đường.

Lục Hương Lãnh đón lấy cái chén ngọc, khẽ gật gật đầu đáp :

– Cám ơn Phùng sư muội.

Phùng Ly là sư muội của Lục Hương Lãnh. Nàng ta lúc còn chưa nhập môn thì đã nghe danh “Dược nữ Lục Hương Lãnh” rồi, biết vị sư tỷ này tuy thiên phú tu hành không được cao lắm nhưng lại rất tinh thông về đan dược. Thường ngày, thuốc thang trong môn bọn họ uống đa phần đều do một tay sư tỷ điều chế, hơn nữa sư tỷ nhiều khi còn hướng dẫn chỉ điểm cho lớp đàn em cách tu hành.

Ngờ đâu lần này đi theo Lục Hương Lãnh lên núi Thải Dược, bọn họ lại gặp phải chuyện rủi như thế này.

Phùng Ly ánh mắt buồn buồn áy náy.

Ở xa xa bên kia, Kiến Sầu cũng thấy rõ tình hình. Nàng bắt đầu suy nghĩ, định lấy chén ngọc mang trong người ra để uống nước, nhưng tính tới tính lui lại chợt thấy bất tiện vô cùng.

Nàng cũng đã từng trải qua hoàn cảnh y hệt như các nữ tu Bạch Nguyệt cốc lúc này. Hồi đó, khi nhà họ Tạ chưa sa sút, còn chưa lâm họa đến nỗi cửa nát nhà tan, có lần bọn họ đi đạp thanh, cái chén ngọc của bà Tạ cũng rất đẹp, rất tinh xảo mà chiếc bình bằng sứ trắng nàng dùng cũng óng ánh sáng trong như ngọc thế này.

Những ngày vàng son cầu kỳ đến từng tiểu tiết nhỏ như vậy dường như chẳng phải gu của nàng cho lắm.

Đây nàng xuất môn lên đường, dãi nắng dầm sương, không nước không nôi, thảy đều chẳng chuẩn bị gì nhiều.

Lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu.

Nơi nào mà chẳng đi thông ?

Chỗ nào mà chẳng nghỉ nổi ?

Khát thì vốc nước suối mà uống, đói thì hái trái rừng mà ăn…

Cuộc đời vốn phải nên thảnh thơi tiêu dao như vậy.

Nhưng Bạch Nguyệt cốc chuẩn bị chu đáo thế này thực cũng chẳng có gì sai.

Kiến Sầu nhìn chiếc chén ngọc mà cảm khái thế sự vật đổi sao dời, thực sự chẳng biết bản thân sa ngã hay cách nhìn đời của mình giờ đã thoáng hơn xưa, hay con người nhiều khi đã cách biệt phàm trần nên đâm ra giống giống như tiên nhân tiêu dao phóng khoáng cũng nên.

Bàn tay đỡ chiếc chén ngọc của Lục Hương Lãnh tái nhợt đến nỗi chẳng có lấy một chút máu, gân mạch xanh thẫm nằm ngay dưới lớp da trong, lạ một điều là thấy được cả hắc khí quyện tia mờ mờ lưu chuyển bên trong.

Có lẽ vì cái nhìn của Kiến Sầu quá công khai thẳng thắn nên Lục Hương Lãnh thong thả uống nước xong liền ngó lên Kiến Sầu, nhân đó bèn thuận theo ánh mắt của người ta mà nhìn xuống mu bàn tay mình. Cô chợt bật cười, bảo :

– Trong máu ta có độc bò cạp nên màu sắc nhìn không giống như bình thường.

Vị Lục Hương Lãnh này thế mà lại biết mình nghĩ gì. Kiến Sầu vẫn không tiến lại gần, chỉ đứng yên một chỗ, gật gật đầu đáp :

– Độc bò cạp ta biết. Nghe nói con này sinh trưởng ba ngàn thước dưới lòng đất, hung dữ cực kỳ, bình thường rất khó gặp. Hễ bị trúng độc, nhẹ thì kinh mạch đứt đoạn, nặng thì toàn thân rữa nát. Cô vậy mà lại…

Ít ra là nhìn vẫn không thấy sao.

Ánh mắt của Lục Hương Lãnh chợt bỗng hơi là lạ. Cô im lặng một lúc rồi mới đáp :

– Ta có biết một chút y dược, bởi vậy nên độc bò cạp mới không lan khắp người.

Kiến Sầu nghe xong coi như cũng hiểu hiểu ra, chỉ gật gật đầu chứ không nghĩ ngợi gì nhiều. Nhưng mấy nữ tu đứng cạnh Lục Hương Lãnh thì lại hơi ngẩn ra. Tại sao… đã nói trắng ra như vậy rồi mà vị nữ tu trông có vẻ bất phàm trước mặt lại điềm nhiên như không thế kia ?

Lục sư tỷ đã tự báo gia môn rồi, không lẽ nàng ta chưa bao giờ nghe qua tên tuổi dược nữ Lục Hương Lãnh Bạch Nguyệt cốc ư ?

Ánh mắt của bọn họ bởi vậy cũng trở lên kỳ lạ hẳn lên.

Kiến Sầu thấy bọn họ đều lấy chén ngọc uống nước, mình mà thả con chồn nhỏ xuống cho uống nước thì không hay, đang dùng dà dùng dằng không biết làm sao thì cảm biết được ánh mắt đám nữ tu nên mới chợt ngước đầu lên rồi lạ lẫm tự hỏi : Tại sao bọn họ lại nhìn mình như vậy ? Mình sơ xuất chuyện gì chăng ?

Tựa hồ như nhìn ra thắc mắc trong bụng Kiến Sầu, Lục Hương Lãnh cười cười, hỏi :

– Nếu ta đoán không lầm thì chắc đạo hữu tu hành chưa lâu hay có khi bế quan nhiều năm mới ra phải không ?

– … Đúng vậy !

Kiến Sầu bỗng chợt hiểu ra mấu chốt ở đâu : Đó là do nàng không biết cái vị Lục Hương Lãnh trước mặt này.

Lục Hương Lãnh khẽ đưa tay ra hiệu cho Phùng Ly, nữ tu cài trâm xanh.

Hiểu ý, Phùng Ly liền lấy một cái chén ngọc ra rồi bước tới chìa cho Kiến Sầu.

Kiến Sầu ngẩn người nhìn Lục Hương Lãnh.

Lục Hương Lãnh đằng hắng mấy tiếng, yếu ớt cười bảo :

– Ta thấy đạo hữu cứ nhìn nước nhìn chén rồi lại nhìn con chồn nên đoán là nó muốn uống nước. Vừa hay chúng tôi mang chén ngọc cũng nhiều, nếu đạo hữu không chê thì…

– Vậy xin đa tạ !

Kiến Sầu không khỏi bật cười. Nàng vừa giơ tay tiếp lấy chén ngọc vừa cám ơn Phùng Ly.

Vừa hay đỡ cho nàng khỏi phải lưỡng lự băn khoăn.

Biết nhìn mặt đoán ý, tỉ mỉ chu đáo, sắc sảo bặt thiệp, thực không sao làm người ta ghét được.

Vị Lục Hương Lãnh này đúng là lợi hại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *