Thấy Kiến Sầu tự nhiên thoải mái cầm lấy chén ngọc, Lục Hương Lãnh ở bên kia hơi ngỡ ngàng, sau thì cúi đầu cười cười.
Kiến Sầu vốn chẳng khát gì nên chỉ vỗ đầu con đầu nhỏ, ra hiệu cho nó đi xuống.
Con chồn nhỏ nghiêng nghiêng đầu, thoắt cái đã hiểu ý ngay. Nó nhảy phốc khỏi vai Kiến Sầu, đứng trên tảng đá lớn ngước đầu nhìn nàng.
Kiến Sầu cầm chén ngọc cúi người múc nước suối trong vắt ở dưới đầm lên rồi ngồi xổm xuống, đặt chiếc chén trước mặt con chồn nhỏ, cười bảo :
– Lần này thì được rồi, uống mau đi. Uống xong, hai ta lại lên đường.
Con chồn nhỏ tự nhiên vậy mà lại đi quanh quanh chiếc chén ngọc mấy vòng ra chiều thích ý, miệng ư ử kêu lên, đuôi ngoe nguẩy ngoắt qua ngoắt lại. Hai con mắt nhìn chiếc chén của nó lóng lánh sáng rực thấy rõ. Thế này thì…
Trong tích tắc ấy, Kiến Sầu bỗng ngờ ngợ, chợt cảm thấy chẳng hay.
Tánh nết của con chồn này…
Ý nghĩ đó vừa mới nhen nhúm trong đầu, nàng còn chưa kịp làm gì thì con chồn nhỏ đã le dài lưỡi ra muốn liếm cái chén !
– …
Bầu không khí xung quanh im lặng như tờ.
Đưa chén ngọc cho Kiến Sầu xong, Phùng Ly liền quay trở về bên cạnh Lục Hương Lãnh, vừa đứng yên chỗ, ngoái đầu nhìn lại, thấy ngay cái cảnh vừa rồi thì chưng hửng đến nỗi há hốc miệng ra —
Con chồn nhỏ sao chẳng uống nước mà lại đi liếm cái chén vậy không biết ?
Tuy kiến thức sâu rộng nhưng Lục Hương Lãnh lúc này cũng phải ngẩn người, ngạc nhiên nhìn con chồn nhỏ của Kiến Sầu.
Con thú này hình như hơi lạ thì phải.
Kiến Sầu im lặng một hồi thật lâu rồi mệt mỏi bóp trán.
Nhức đầu quá !
Cái con này khoái lượm ve chai, khoái tàng trữ, thấy thứ gì xịn xịn là thế nào cũng liếm một cái…
Có khi nào nó khoái liếm nàng là vì chính bản thân nàng cũng là “đồ xịn” không ?
A không không không không không, mình có phải là đồ vật đâu.
– …Được rồi, đừng liếm nữa, uống nước đi !
Đầu óc Kiến Sầu tự nhiên bỗng chìm đắm trong luồng tư tưởng kỳ quái ấy. Dằn lòng hết nổi, nàng khẽ đạp luôn con chồn nhỏ một đạp rồi nghiêm mặt nhìn nó.
– Chít…
Con chồn nhỏ ấm ức kêu lên. Nhưng dưới ánh mắt sắc lạnh của Kiến Sầu, nó chẳng dám làm mất mặt nàng trước mặt bao nhiêu người xung quanh, đành chỉ còn biết vục đầu uống hết sạch chỗ nước trong chén ngay.
Từ đầu chí cuối, ánh mắt của Lục Hương Lãnh đều chẳng lúc nào rời khỏi con chồn nhỏ.
Kiến Sầu thấy nó uống hết thì cũng nghĩ là xong chuyện, đang định thò tay lấy lại chén thì nào ngờ hai cái chân chồn còn nhanh hơn nàng nhiều !
Vù !
Bóng chân xám xám nhoáng lên !
Nhìn lại thì cái chén ngọc đã nằm gọn trong vòng chân ôm của con chồn nhỏ, xiết chặt trước ngực !
Á à… Sao mà nhanh dữ vậy ?
Kiến Sầu kinh ngạc nhìn con chồn.
– U u u…
Cái chén nhỏ nhỏ này đẹp quá, vừa liếc mắt dòm qua là đã biết chắc đồ xịn rồi, bổn chồn lấy nha.
Con chồn nhỏ nhìn Kiến Sầu tha thiết như van lơn, chỉ mong sao Kiến Sầu thấy tội nghiệp mà cho nó giữ cái chén ngọc này.
Kiến Sầu bực mình đến nỗi chỉ muốn quẳng phứt con chồn đi cho xong : Cái chén người tiện tay cho mượn mà mày coi như báu lắm vậy ! Nàng đang định giằng cái chén ra khỏi chân nó thì chợt nghe có tiếng cười xòa bên từ phía bên kia vọng lại.
– Con chồn nhỏ của đạo hữu coi bộ khôn lắm.
Lấy sức nói xong thì Lục Hương Lãnh lại không khỏi húng hắng ho, trong mạch máu dưới da lại có hắc khí xám xám mờ mờ nổi lên nhưng cô đã cau mày, giơ tay lên ém xuống, ánh mắt nhìn con chồn nhỏ tựa như có chút tò mò thú vị.
Lục Hương Lãnh đã nói vậy, Kiến Sầu cũng không tiện ra tay giằng lại chiếc chén ngọc nữa. Nàng thở dài, lắc đầu chịu thua, đoạn đứng lên, đáp :
– Khôn ? Nó có khôn gì đâu, xấu tánh thì có. Nói cái gì cũng như nước đổ đầu vịt, thấy có chút đồ là đã cho là hiếm lạ, giữ rịt không buông. Chẳng qua chỉ là một con chồn nhỏ bình thường thôi…
Ngoài miệng tuy nói vậy nhưng trong bụng Kiến Sầu chẳng tin một mảy. Mà điều con chồn nhỏ nào có hiểu nàng nghĩ gì, chỉ nghe thấy nàng tự nhiên lại nói mình chỉ là một con chồn bình thường, nó liền vừa ôm chén ngọc vừa chít chít kêu lên, mắt trừng mắt trộ ra chiều bất mãn dữ dằn.
Chúng nữ tu Bạch Nguyệt cốc đang nghỉ chân bên kia đều sững người nhìn con chồn nhỏ lông mượt như nhung đang nhe nanh múa vuốt kia thực đúng là đòn sát thủ nung chảy trái tim các nàng. Có người nhất thời ngó mà chẳng rời được mắt, thấy nó sao mà dễ thương quá chừng. Thậm chí đến Lục Hương Lãnh nhìn nó, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn.
– Đạo hữu khiêm tốn quá. Ta tu hành đã mười năm có lẻ, chuyện từng thấy qua cũng không ít. Yêu tinh linh thú thì nhiều lắm nhưng con chồn giống tánh người như của đạo hữu đây lại rất hiếm gặp, thậm chí thần thông sâu cạn thế nào cũng chẳng đo lường nổi. Con này ai nhìn sơ cũng dễ lầm là chồn bình thường.
– Thế ư ?
Lục Hương Lãnh đã nói vậy thì coi bộ mình phải nhìn coi trọng nó hơn một chút mới được.
Kiến Sầu không khỏi giơ tay ra tóm lấy cổ con chồn nhỏ nhấc lên, ngó qua ngó lại rồi lắc đầu đáp :
– Càng ngày càng mập ú hà… Mấy ngày trước tao bế quan, mày lại càng tiêu dao tự tại nữa… Sư phụ nói phải lắm mà, nhiêu đây là vừa đủ một nồi…
– U u u u !
Lại nữa !
Lại bắt đầu ăn hiếp bổn chồn nữa !
Con chồn nhỏ lủng la lủng lẳng giữa không tức tối duỗi thẳng chân ra như muốn đạp cho Kiến Sầu một đạp. Nhưng hiềm nỗi hai cái chân quá ngắn, nó giãy giãy hết sức mà chẳng làm sao đạp tới được.
Mà sao phải xài chân vậy ?
Tại vì…
Hai cái chân trước mắc ôm cái chén ngọc rồi chứ sao !
Đến đạp chủ mà cũng tiếc đồ, giữ rịt chẳng rời, Kiến Sầu thực cũng hết biết với nó. Nàng vỗ nó cái bốp cho nó biết điều lại rồi bỏ vọt nó lên vai mình, đoạn quay đầu nhìn Lục Hương Lãnh bảo :
– Nó thích cái chén ngọc này quá rồi, tại hạ không giành lại được, đành mặt dạn mày dày xin đạo hữu tặng cho vậy. Mai sau như có dịp gặp lại, tôi sẽ hoàn lại.
– Chỉ là một cái chén tầm thường mà thôi, xin đạo hữu chớ áy náy.
Thấy Kiến Sầu dợm bước bỏ đi, Lục Hương Lãnh không khỏi nhìn về phía đông :
– Tôi từ phía tây tới, suốt cả đoạn đường đều chưa gặp đạo hữu bao giờ. Cô chắc là từ phía đông lại, thế định đi về phía tây chăng ?
– Đúng vậy. Tới trấn Phi Thiên sẽ dừng lại nghỉ, sau đó sẽ đi tiếp về phía tây.
Kiến Sầu chỉ đáp sơ qua lộ trình chứ không nói rõ nơi mình muốn đến.
Lục Hương Lãnh dĩ nhiên cũng nghe ra ý tứ bên trong. Bèo nước tương phùng chỉ từng ấy thôi, làm gì cũng nên kín đáo một chút mới phải lẽ.
Lục Hương Lãnh nghĩ lại tình hình trấn Phi Thiên mấy ngày gần đây rồi bảo :
– Lúc đi từ ngọn Thải Dược về lại trấn Phi Thiên, tôi nghe nói có nhiều tu sĩ chết ở đó lắm. Không biết là ai hạ thủ. Người trong trấn giờ thấp thỏm chẳng yên. Tu sĩ bỏ mạng đa số là từ kim đan trở xuống. Như đạo hữu muốn nghỉ lại ở trấn Phi Thiên thì phải chú ý đề phòng mới được.
– Núi Thải Dược sao ?
Kiến Sầu vừa nghe đã có ấn tượng ngay với cái tên. Nó chính là mục đích chuyến đi của nàng mà.
Lục Hương Lãnh nào ngờ Kiến Sầu lại để ý đến chi tiết nhỏ nhặt như vậy. Cô hơi cau mày nhưng vẫn đáp :
– Núi đó có tên là Thải Dược, tuy nhỏ nhưng khí hậu muôn hình vạn trạng, bởi vậy nên linh thảo tiên hoa mọc rất nhiều, dị thường thần kỳ vô cùng. Thậm chí dưới vực còn có cả động Hắc Phong nữa, mấy năm nay tu sĩ Thập Cửu Châu tò mò kéo tới thám hiểm khá đông. Tôi biết chút ít về dược, muốn chế mấy viên thuốc nên mới cất công lên núi Thải Dược một chuyến.
– Động Hắc Phong núi Thải Dược giờ vẫn còn đó ư ?
Tự nhiên nghe được chuyện mình quan tâm, Kiến Sầu liền không gấp đi nữa. Nếu đã tình cờ gặp được Lục Hương Lãnh thì tội gì mà chẳng tranh thủ nghe ngóng luôn xem thế nào.
Lục Hương Lãnh thoắt cái cũng hiểu ra, khuôn mặt tái nhợt hơi tươi nét cười :
– Hóa ra chỗ mà đạo hữu muốn tới là núi Thải Dược.
Hèn chi…
Tu sĩ mới bắt đầu tu luyện chưa lâu hay bế quan tu luyện quá lâu nên mới vậy.
– Ở Tả Tam Thiên trung vực, động Hắc Phong núi Thải Dược là một chỗ mà nhiều tu sĩ đầu óc khác người thích tới. Cách đây ít lâu, nghe nói có người còn lượm được pháp bảo trong đó. Mấy năm nay không biết sao lại đồn đại là có bảo tàng nữa. Tu sĩ vào trong cũng khá nhưng thảy đều tay trắng mà về. Đạo hữu cũng đi động Hắc Phong sao ?
– Có thể nói một phần là vậy.
Câu này thì Kiến Sầu lại đáp rất chân thành.
Mục đích của nàng đúng là động Hắc Phong thực nhưng lý do chính hoàn toàn chẳng phải là vì cái gọi là bảo tàng mơ hồ phù phiếm kia.
Tin tức mà nàng nghe được từ Lục Hương Lãnh lại khác những gì mà Phù Đạo sơn nhân biết. Động Hắc Phong núi Thải Dược thế mà đã nổi danh thế này, vậy thì gió đen bên trong hẳn cũng phải có. Phù Đạo sơn nhân ba trăm năm vắng bóng ở Thập Cửu Châu, về rồi thì gần đây chỉ ngồi tréo ngoảy cạp đùi gà, bởi vậy nên tình hình bên ngoài ra sao lão cũng chẳng rõ ràng mấy.
Ban đầu Kiến Sầu còn lo trong động Hắc Phong không có gió đen, sợ mình đi chỉ công dã tràng, nhưng giờ nghe Lục Hương Lãnh nói xong thì trong lòng thoắt cái vững dạ hẳn lên.
Lục Hương Lãnh trong khi đó lại thấy Kiến Sầu càng lúc càng huyền huyền bí bí khó tả :
Một là hiểu biết về ngoại giới rất ít song mặt mày thần sắc ung dung điềm đạm, tuyệt không hề vì mình thiếu kiến thức mà căng thẳng sốt ruột, khí độ như vậy thực chẳng có mấy ai;
Hai là hiểu biết hạn hẹp, thậm chí đến Bạch Nguyệt cốc mà cũng chưa từng nghe tiếng bao giờ, nhưng sau khi cô tự giới thiệu gia môn, thái độ của Kiến Sầu lại khá là bình thản, tựa hồ như không hề thấy Bạch Nguyệt cốc có gì là ghê gớm. Biểu hiện như vậy có thể do hai khả năng : Một là tu vi của người ta cao hơn, không cần phải dè chừng cô, nhưng thực ra Kiến Sầu chẳng qua lại chỉ mới tới cuối trúc cơ, cho nên chỉ còn lại khả năng thứ hai, đó chính là — Môn phái của người ta chí ít cũng không dưới cơ Bạch Nguyệt cốc. Nghĩ kỹ lại thì ở Tả Tam Thiên trung vực, môn phái chẳng thua Bạch Nguyệt cốc tổng cộng cũng chỉ có vài ba mà thôi, hơn nữa trên nguyên tắc lại không hề thu nhận nữ đệ tử bao giờ.
Soát sơ một lượt xong, Lục Hương Lãnh đã có thể đoán đoán được Kiến Sầu thuộc về môn phái nào. Nhưng rốt cục… thì mọi chuyện cũng chỉ đến đây mà thôi. Mọi ý nghĩ của cô đều nằm sâu tận đáy lòng, xoay chuyển cực nhanh.
Kiến Sầu trái lại vẫn không hề nhận ra điều gì và cũng chẳng thấy thái độ của mình có chỗ nào khác lạ. Nàng vừa vuốt ve con chồn nhỏ trên vai vừa nhớ tới những gì Lục Hương Lãnh dặn chừng mình ban nãy rồi chợt hỏi :
– Trấn Phi Thiên cũng là nơi tu sĩ tụ hội, kẻ chỉ giết người dưới kim đan kia tu vi chẳc chẳng cao thâm gì, vậy sao không ai ra mặt dẹp chuyện bất bình ?
– Chẳng giấu gì cô…
Lục Hương Lãnh húng hắng ho khan mấy tiếng rồi gượng cười đáp :
– Trấn Phi Thiên khá gần Bạch Nguyệt cốc, người của Bạch Nguyệt cốc ta vốn phải có trách nhiệm truy tìm hung thủ nhưng rủi thay người đầu tiên chết ở đó lại chính là nữ đệ tử trong môn. Nếu tại hạ chẳng bị trúng độc bò cạp thì đã tra xét chuyện này, chỉ tiếc là giờ lực lại bất tòng tâm.
Hóa ra là vậy.
Xem ra môn phái trong tu giới cũng có thế lực trong một phạm vi nào đó, vùng nào nằm trong tầm ảnh hưởng của Bạch Nguyệt cốc đều được bọn họ bảo hộ hết.
Kiến Sầu lại học thêm được một sàng khôn.
Thấy Kiến Sầu rũ mi trầm ngâm, Lục Hương Lãnh lại cho là nàng lo lắng về tình hình ở trấn Phi Thiên nên không khỏi buột miệng trấn an :
– Ở đó hiện giờ tuy nguy hiểm nhưng đạo hữu đừng lo quá. Cách đây ít lâu, Bạch Nguyệt cốc chúng tôi đã báo gấp cho Nhai Sơn biết rồi. Nhai Sơn cách trấn Phi Thiên chưa tới một trăm dặm, chẳng bao lâu nữa sẽ tới mau thôi. Kẻ ác dù có hung tàn đến đâu cũng chẳng dám chọi lại Nhai Sơn đâu.
Lúc Lục Hương Lãnh nhắc tới Nhai Sơn, ánh mắt nghiêm trang kính trọng lạ thường, tuyệt không hề vẩn một chút gì gọi là hời hợt. Mà Kiến Sầu đột nhiên nghe thấy hai tiếng Nhai Sơn thì đáy lòng bỗng chợt cảm thấy lạ lùng khôn tả. Có lẽ tại vì trong mắt người đời, Nhai Sơn là cây cao bóng cả che chắn cho bọn họ chăng ? Chỉ nhắc tới tên thôi nhưng nàng lại mơ hồ cảm thấy được không biết bao nhiêu là vinh quang hào hùng chất ngất dưới hai con chữ đơn giản ấy.
Kiến Sầu hơi hạ mắt, chắp tay đáp ngay :
– Cho dù trấn Phi Thiên có thế nào đi nữa thì chuyến này tôi vẫn phải tới đó. Xin đa tạ Lục đạo hữu đã chỉ điểm cho. Ngày sau có dịp gặp lại sẽ đáp lại thịnh tình tặng chén hôm nay.
Thấy Kiến Sầu sắp bỏ đi, Lục Hương Lãnh hơi sững người :
– Nhưng tôi còn chưa biết đạo hữu tên gì, sư môn ở đâu…
Đa số chúng nữ tu Bạch Nguyệt cốc đứng phía sau nghe vậy cũng không khỏi đưa mắt nhìn nhau. Lục sư tỷ sao tự nhiên lại đối đãi trịnh trọng với một người qua đường bình thường như vậy ?
Kiến Sầu giơ tay lên. Lý Ngoại kính trong tay áo liền bay ra, tỏa ánh lưu ly dìu dịu sáng ngời. Nàng đứng ngay lên mặt kính đã biến lớn, đoạn ngoái đầu nhìn Lục Hương Lãnh, cười đáp :
– Nhọc tâm tên tuổi, sư môn làm chi ? Tôi chẳng qua chỉ là hạng vô danh tiểu tốt mà thôi.
Nói xong, Kiến Sầu cũng chẳng buồn giải thích thêm, toàn thân hóa ngay thành một đạo hào quang bay vút đi.
Cạnh bờ đầm trên núi Bạch Thạch, Lục Hương Lãnh ngửng đầu dõi mắt trông theo. Mãi cho đến lúc ánh hào quang đã tắt hẳn, Phùng Ly mới buột miệng hỏi :
– Sư tỷ… người này có gì bất thường sao ?
– Bất thường thì không. Khụ…
Mày liễu chau lại, hắc khí lại gợn lên, nổi khói mờ đen khuôn mặt trắng nõn của Lục Hương Lãnh :
– Tỷ hơi đoán ra lai lịch người ta, nhưng biết đâu có khi lầm cũng nên.
Người nọ đứng trên gương mà đi chứ chẳng phải là thanh quỷ phủ hung tợn như trong lời đồn, vả lại cũng đâu có ai bảo đại sư tỷ Nhai Sơn còn có thú cưng là một con chồn nhỏ đâu.
Lục Hương Lãnh khẽ lắc lắc đầu, xua đi ý nghĩ trong óc lúc trước. Nói cho cùng thì bèo nước gặp nhau thế thôi, cô thấy người nọ dường như bất phàm, chuyện chỉ dừng lại có vậy chứ cô cũng chẳng suy nghĩ sâu xa gì hơn.
Một luồng sáng tím mờ mờ phảng phất bay lên, hắc khí trên mặt Lục Hương Lãnh rốt cục cũng tiêu tan, nhưng dù hắc khí đã tan thì sắc mặt nàng lại càng tái hơn trước.
– Tỷ muội mình đi thôi —
Lục Hương Lãnh đang nói thì đột nhiên bặt tiếng, ho sù sụ rồi thổ huyết. Máu phun xuống sắc áo màu nguyệt bạch đỏ tía, trông quỷ dị vô cùng. Chúng nữ tu chung quanh giật mình sợ hãi, la to :
– Lục sư tỷ !
Phùng Ly vội vàng đỡ lấy Lục Hương Lãnh, thấy sư tỷ mình lảo đảo rũ rượi thì ứa nước mắt, khóc bảo :
– Lục sư tỷ, đừng nói nữa, tỷ muội ta đi về ngay đây. Biết đâu sư tôn có cách giải độc bò cạp được…
Sư tôn thì có cách gì chứ ?
Bạch Nguyệt cốc nào có phải môn phái tinh thông y dược độc lý cho cam. Lục Hương Lãnh tự bản thân cũng biết rất rõ cả môn phái chỉ có mình là rành rẽ mặt này, sư tôn tu vi tuy cao nhưng đối với độc bò cạp thì chỉ có thể bó tay mà thôi.
– Thôi, trời kêu ai nấy dạ, các em khóc cái gì ? Băng đằng ngọc thấm đã tuyệt bóng từ mấy trăm năm nay rồi, biết tìm đâu ra. Như cao xanh chẳng đoái chẳng hoài thì sống cũng được mà chết cũng xong, cứ thuận theo lẽ trời đi. Lên đường thôi !
Lục Hương Lãnh nói xong thì cười cười, cúi đầu nhìn vệt máu thấm trên vạt áo mà tự nhiên bỗng cảm thấy lòng mình bắt đầu dửng dưng hẳn đi.
– Nhưng…
Vậy sao được ?
Phùng Ly ngơ ngẩn nhìn Lục Hương Lãnh :
– Tiểu hội Tả Tam Thiên hai năm sắp tới, sư tỷ không muốn đi dự nữa sao ?
Lục Hương Lãnh chỉ im lặng đi tiếp về phía trước.
Phía tây núi Bạch Thạch, nơi ngược hướng mặt trời lặn
Kiến Sầu thong dong đứng trên Lý Ngoại kính bay đi, bên tai cứ nghe mãi con chồn nhỏ liếm sồn sột chiếc chén ngọc thì không khỏi buột miệng hỏi :
– Tiểu chồn à, không biết độc bò cạp trên người người nọ có chữa được không ?
Chất độc đó cực mạnh, Kiến Sầu cũng biết đại khái nó có ảnh hưởng rất lớn tới chuyện tu hành. Nàng nhìn không thấu tu vi Lục Hương Lãnh thì tức là tu vi người ta cao hơn nàng, tuy nhiên theo tình hình quan sát được thì chẳng cao bao nhiêu, hẳn là chỉ quanh quanh trong kim đan thôi. Nếu độc bò cạp gây ảnh hưởng thì tương lai ra sao lại rất khó nói.
Con chồn nhỏ chẳng hiểu gì mấy hoặc có khi chẳng thèm để lọt tai câu nào. Nó ư ử mấy tiếng cho qua rồi lại cúi đầu liếm tiếp chiếc chén ngọc.
Kiến Sầu ngoảnh đầu lại ngó, bấy giờ mới chợt thấy so với thời cổ, văn nhân nhã sĩ tấu đàn trâu nghe thì bây giờ chuyện mình tâm sự với cái con chồn này thực cũng hao hơi tổn sức, khùng khùng chẳng kém. Nàng thở dài rồi chẳng buồn nói nữa, cứ vậy mà tiếp tục hành trình.
Kiến Sầu càng đi thì tà dương đỏ ối cũng càng lúc càng trầm mình, chìm sâu vào đại địa mênh mông phía tây. Núi non quanh co chập chùng, bóng đêm sắp sửa phủ trọn cả miền đất phía dưới. Đến khi băng qua được dãy núi cuối cùng, nhờ vào tia sáng le lói duy nhất còn sót lại của buổi hoàng hôn, nàng mới thấy được một thị trấn không nhỏ ở bên kia sườn núi.
Trên đại địa Thập Cửu Châu, trung vực là vùng có nhiều môn phái nhất.
Ở nơi đồng bằng với núi đồi đan xen đó sản sinh rất ít phái lớn, nhưng các phái nhỏ thì lại khá nhiều. Cũng bởi người đông hỗn tạp, thế lực các vùng chồng chéo nên lại càng có không ít đệ tử trong môn hạ sơn rèn giũa bản thân. Dần dần, một số nơi mới hình thành nên thị trấn giông giống như ở thế giới phàm nhân thế này.
Thập Cửu Châu rất đông tu sĩ nhưng không phải ai cũng có thể tu luyện tấn tới luôn luôn. Có người cả đời vẫn mãi ở cảnh giới luyện khí hay trúc cơ và dĩ nhiên cũng có kẻ chẳng có chút tu vi nào. Những người như thế thường ở tập trung trong thị trấn, buôn bán vặt vãnh chút chút cho giới tu sĩ cao hơn để nuôi thân.
Trấn Phi Thiên chính là một địa điểm như vậy : Lưng dựa vào núi non chập trùng, xung quanh là bình nguyên mênh mông, sản vật phong phú đa đạng, lại thêm có Bạch Nguyệt cốc ở gần, có chuyện gì cũng sẽ có người bảo vệ, trái phải còn có năm môn phái hàng đầu của Tả Tam Thiên trung vực, bởi vậy nên hiếm có ai dám chọc tới uy quyền của Bạch Nguyệt cốc, nhờ thế trấn Phi Thiên mấy năm nay lúc nào cũng luôn sầm uất thịnh vượng cực kỳ.
Mãi cho đến khi… xuất hiện “hung thủ” giết chết không ít tu sĩ dưới kim đan trong thời gian gần đây.
Ngay khi thu Lý Ngoại kính lại, bước vào trấn Phi Thiên, Kiến Sầu đã nghe thấy mấy người tu sĩ dừng bước nghỉ chân trong lương đình chuyện trò :
– Nghe nói tu sĩ Bạch Nguyệt cốc cũng chẳng có cách gì bắt kẻ thủ ác kia, giờ thì đã xin Nhai Sơn ra mặt rồi.
– Giết gà há phải xài dao mổ trâu, mấy cái chuyện tạp nhạp này mà cũng phiền tới Nhai Sơn nữa ư ?
– Ài, ai mà biết !
– Không lẽ sắp tới tiểu hội Tả Tam Thiên nên thứ yêu thứ ma gì cũng thò mặt ra sao ta ?
– Khó nói lắm. Đó mới chỉ là một chuyện thôi. Với lại sáng hôm nay, còn có người thấy Lục cô nương của Bạch Nguyệt cốc xuống núi Thải Dược kìa.
– Phải dược nữ Lục Hương Lãnh không ?
– Đúng rồi đa. Không biết có tìm được cái gì hay trên núi Thải Dược không.
– Tiểu hội Tả Tam Thiên sắp tới, Bạch Nguyệt cốc chắc nổi danh như cồn quá. Lục Hương Lãnh cũng là tu sĩ sáng giá, có triển vọng đăng quang Nhất Nhân đài đó nha !
…
Đài Nhất Nhân Côn Ngô, Tả Tam Thiên trung vực.
Lục Hương Lãnh Bạch Nguyệt cốc là ứng cử viên sáng giá, có thể đăng quang Nhất Nhân đài ư ?
Kiến Sầu lững thững đi trên hè đường mà lòng man mác bồi hồi. Tiếng cười nói xôn xao khiến nàng có cảm giác như lạc xuống phàm trần tục thế, thoáng chốc tưởng đâu như quay về lại cô đảo nhân gian năm xưa, song ngửng đầu nhìn lên thì lại thấy đủ thứ biển hiệu rao bán toàn các loại linh khí, tiên dược, linh thảo, rõ là khác hẳn với thế giới phàm trần.
Nàng chợt định thần lại rồi bật cười, cười một thoáng vẩn vơ, đầu óc ngơ ngẩn kỳ quặc của mình, và cũng trong khoảnh khắc ấy, hốt nhiên bỗng tự hỏi không biết cái tên Khúc Chính Phong đáng ghét và cái gã Tạ Bất Thần đáng hận kia giờ đã bắt đầu đập lộn nhau hay chưa ?
⚛ ⚛ ⚛
Ngoài cửa ẩn giới am Thanh Phong
Trái cầu sáng khổng lồ đã không còn quay nữa. Hai cánh cửa cao ba chục trượng thì nứt ngang nứt dọc, chính giữa còn hằn một đường kiếm sâu hoắm, giống như đường chém của một tu sĩ đại năng trong cơn điên giận, bởi vậy nên mới lằn vết tích khủng khiếp thế này.
Tạ Bất Thần đứng trước cửa, đầu mày hơi cau lại. Trước khi y tới đây, Hoành Hư chân nhân có nói rằng Phù Đạo sơn nhân đã từng chém cho con yêu thú sau cửa một nhát.
Không biết bây giờ tình hình thế nào rồi ?
– Chít chít chít chít…
Từ đầm nước cạnh bình đài trước cửa không xa mấy chợt có một con chuột xám chui ra. Chỗ này hẻo lánh không ai lai vãng nên nó chẳng hề nhận ra có sự hiện diện của con người chút nào, đến khi đâm đầu đụng phải thì sợ đến nỗi lông mao dựng ngược !
Tiếng kêu chít chít thông thường lập tức trở nên chói tai hẳn lên.
– Chít chít chít chít !
Tạ Bất Thần cúi đầu nhìn, thấy vậy thì mỉm cười. Y vậy mà lùi ra sau một bước, giở chân lên, chừa đường chạy cho con chuột xám, để cho nó vừa va phải chân mình chạy lại về phía đầm nước.
– Rào rào rào…
Nước đầm ì oạp vỗ sóng dưới bước chân kinh hoàng của con chuột.
– Côn Ngô vậy mà lại có đệ tử tử tế thế này, thực đúng là hiếm thấy…
Có tiếng người cười đột nhiên vang lên sau lưng Tạ Bất Thần.
Nghe ra ý chế nhạo bên trong, y không khỏi cau mày, quay đầu nhìn lại.
Trường bào trên người đen nhánh, lai áo anh ánh sắc vàng, người tới ngự trên trường kiếm lam thẫm nhẹ nhàng đáp xuống trước hai cánh cửa lớn của ẩn giới.
Đích thị Khúc Chính Phong.
Truyện tống trận ở chỗ này đã bị hư nên hắn buộc lòng phải theo đường tiên mười ba đảo mà tới, bởi dọc đường còn phải xử lý chút chuyện nên đến đây có hơi trễ nãi một chút, đâu ngờ thế mà lại đâm ra xảo diệu, chạm trán với Tạ Bất Thần ở ngoài cửa như vầy.
Thực thú vị ! Nguyên cả một tháng trời trôi qua, từ Nhai Sơn cho tới Côn Ngô, thảy đều chỉ mới tới ngoài cửa ẩn giới mà thôi.
Khúc Chính Phong tò mò tự hỏi không biết Tạ Bất Thần đã làm cái trò gì trong khoảng thời gian này mà Tạ Bất Thần thì cũng thắc mắc giống hệt như Khúc Chính Phong.
Hai người bọn họ chưa hề gặp mặt bao giờ nhưng ai cũng đều biết tiếng nhau. Một đằng là thiên tài trẻ tuổi, danh nổi như cồn của Côn Ngô, còn đằng kia thì từng là đại sư huynh của Nhai Sơn, kẻ dưới xuất khiếu chẳng ai địch lại, hơn nữa còn lẫy lừng với không biết bao nhiêu là chiến tích huy hoàng…
Tạ Bất Thần chắp hai tay sau lưng, tâm lặng như mặt hồ chẳng gợn chút sóng. Y thản nhiên cười đáp :
– Có con chuột thôi mà, hề hấn gì tới ta đâu. Tha được thì tha, hà tất phải kiếm chuyện với một con chuột nhỏ làm gì ?
Khúc Chính Phong nghe xong thì tuyệt không nói thêm một câu nào nữa mà dõi mắt nhìn lên dấu kiếm sâu hoắm lưu lại trên cửa.
Đây đích thị là đường chém của kiếm Vô bằng gỗ. Dù sư tôn của hắn bị tụt tu vi nhưng sức lực thì vẫn khủng khiếp như ngày nào…
Một bước, hai bước.
Khúc Chính Phong bước tới rồi dừng lại cách cửa hai thước. Hắn từ từ giơ tay lên. Sắc lam xanh trong như màu biển tức thời sáng lên, áp dính lên cửa.
– Ầm…
Dưới ảnh hưởng của pháp môn đặc biệt, khối cầu đang im lìm bất động cao cao trên đâu đột nhiên lại bắt đầu quay. Hào quang ngũ sắc cũng dần dần bừng lên, chói lọi rực rỡ…
— Ẩn giới am Thanh Phong đang từ từ mở ra.
⚛ ⚛ ⚛
Trấn Phi Thiên – Thập Cửu Châu
Kiến Sầu vừa nghĩ ngợi vừa tiến về phía trước, thoáng chốc đã đi được rất xa. Hai bên đường thi thoảng lại vẳng lại tiếng người bàn tán rôm rả. Cũng bởi những chuyện xảy ra gần đây trong trấn khá là chấn động nên Kiến Sầu nhờ vậy cũng nắm được nhiều tin tức mà lúc trước nàng không biết.
Bộ mặt của toàn Thập Cửu Châu cũng dần dần nổi lên rõ đường rõ nét trong tâm trí nàng.
Nàng cần tìm chỗ nghỉ chân, sau đó tốt nhất là lấy được một bản đồ chi tiết rồi mới lại đi kiếm động Hắc Phong, nhưng vừa nghĩ tới đây thì chợt nghe sang sảng tiếng người rao :
– Động Hắc Phong, động Hắc Phong ! Ai đi động Hắc Phong không ? Cứ nhóm năm người là đi, lấy được thôn phong thạch thì đổi mười linh thạch, thù lao hậu hĩnh ! Có ai đi chung không ?
Giọng lanh lẹ mau mắn giống hệt kẻ buôn bán ở phàm tục. Hơn nữa… nghe còn hơi quen quen.
– Cách cách, cạch cạch…
Tiếng bàn tính lách ca lách cách nghe rõ mồn một.
Kiến Sầu nghe hướng phóng mắt nhìn ra.
Kẻ đó dáng người mập mạp, mép vểnh hai hàng ria ngắn, tay quơ quơ bàn tính vàng chóe ra vẻ phô trương vô cùng : Thập Cửu Châu vậy mà lại có kẻ xài bàn tính vàng như thế này !
Nam tử đó đang cầm cái bàn tính đó lắc lia lắc lịa. Y đứng dưới một gốc liễu già gân gúc khúc khuỷu, nhắm vào tu sĩ qua qua lại lại trên đường mà gân cổ rao :
– A, đạo hữu ới, đi chung không ? Mười viên linh thạch nha ! Mười viên linh thạch lận đó ! Miễn sao vào được một trăm thước trong động là được, lượm thôn phong thạch rồi ra, không có nguy hiểm chút nào đâu. Tiễn Khuyết kim toán bàn ta già trẻ chẳng gạt, bảo đảm uy tín !
Tiễn Khuyết kim toán bàn !
Kiến Sầu đưa mắt nhìn con chồn nhỏ trên vai mình rồi bỗng chợt bảo :
– Im miệng, không được kêu, nghe chưa ?
– Uuu ?
Hai chân ngăn ngắn ôm lấy cái chén ngọc, con chồn nhỏ ngơ ngác ngẩn ra một hồi rồi cũng hiểu ra. Nó khôn lanh gật gật đầu, giơ chén che miệng lại.
Tốt lắm.
Kiến Sầu hài lòng cười.
Lúc này, Tiễn Khuyết vẫn còn đang đứng ở đằng trước rao ông ổng. Nàng bất giác nhướng mày, chợt cảm thấy Thập Cửu Châu tuy rộng lớn nhưng vậy mà có khi vẫn nhỏ thật nhỏ. Gã kia chẳng phải là người đã gạt Cố Thanh Mi trong Sát Hồng tiểu giới thì còn ai vào đây ?
Kiến Sầu lững thững đi tới.
Tiễn Khuyết giờ đã gào đến thiếu điều muốn rã họng mà khách một người cũng chẳng bắt được ai, bởi vậy nên sốt ruột bực bội vô cùng. Thực ra thì chỉ cần năm người là được, bấy nhiêu đó thôi cũng đủ lập trận pháp để tránh thương tổn cho cơ thể do gió đen gây ra, có thể tàm tạm trụ nổi ở chỗ lượm thôn phong thạch, nhưng hôm nay hình như bị trúng tà hay sao mà chẳng thấy ai có hứng.
Mẹ bà nó, gã mới chân ướt chân ráo tới trấn Phi Thiên lần này là lần đầu, hèn chi cái biển hiệu “kim toán bàn” đem ra xài không xi nhê gì hết.
Tiễn Khuyết buồn bực thất vọng khôn tả.
Gã quẹt mồ hôi trên trán, đang chần chừ không biết có nên tăng giá hay không thì tình cờ ngước mắt lên, chợt thấy một nữ tu xinh đẹp đang tiến lại gần ngay phía trước, vóc người nhỏ nhắn, bộ điệu trông như tò mò quan sát mọi thứ xung quanh, ánh mắt nhìn gã cũng có vẻ hiếu kỳ lạ lẫm, trên vai ngồi chồm chỗm một con chồn dễ thương cực kỳ…
Úi cha, áo quần mặc trên người lại còn làm bằng tơ nhện âm dương nữa chứ !
Tiễn Khuyết thiếu điều muốn vỗ đùi cái đét !
Con dê này mập ghê !
Vừa liếc sơ mắt qua là biết ngay người của phái lớn rồi, tu vi đã chẳng cao thì chớ mà lại còn là hạng cậu ấm cô chiêu ngờ nghệch, ham thích cuộc sống muôn màu muôn vẻ bên ngoài. Dạng này rất dễ dụ, kéo làm mồi để xẻo thịt một vố thì còn gì bằng !
Chỉ mới chớp mắt đó mà bàn tính trong bụng Tiễn Khuyết đã lách cách đánh qua đánh lại rộn ràng.
Thấy con mồi đã tới gần, gã liền mau mắn vung bàn tính lên tiến lên :
– Này tiên tử, động Hắc Phong, động Hắc Phong, đi chung không ?
Tiên… tiên tử ?
Kiến Sầu dừng bước, thấy trước mắt tự nhiên có một khuôn mặt tròn trịa niềm nở tươi cười thò ngang ra cái rẹt thì sững người. Nàng im lặng giơ tay sờ sờ bên má. Trong Sát Hồng tiểu giới, có phải chính y là kẻ đã gân cổ tán dương cái câu “Tiền bối thực đúng là trang hảo hán” kia chăng ?
Về phần Tiễn Khuyết, nhìn thấy cử chỉ của Kiến Sầu, gã thiếu chút nữa thì bò lăn ra cười : Phen này vỗ mông ngựa trúng chóc rồi !
Quả nhiên chính là thứ hàng cậu ấm cô chiêu vừa xuất môn ra !
Ha ha ha ha…
Con dao phay chuyên mần dê mập của Tiễn gia gia ngươi giờ đã thèm máu lắm rồi !