84. Bùi Tiềm bắc vực

Kiến Sầu làm bộ thích thú ra mặt. Nàng nhìn nhìn Tiễn Khuyết rồi dấn thêm một bước nữa, hỏi :

– Nghe nói động Hắc Phong gần đây sôi động lắm, tại hạ cũng đang muốn đi coi cho xôm tụ, không biết…

– A, vậy thì tốt quá !

Đứng đường rao đại một chút đã trúng mánh dê mập, Tiễn Khuyết mừng đến nỗi mặt mày tươi hơn hớn, coi bộ từ hồi thoát khỏi Sát Hồng tiểu tới giờ thì vận xui đã qua, thời vận phát tài rốt cục cũng tới rồi !

Té ra đây là cậu ấm cô chiêu nhắm đi động Hắc Phong coi một chuyến cho vui, vậy thì còn gì bằng.

Tiễn Khuyết xăn xắn ôm chiếc bàn tính vàng tiến lên, đáp :

– Mấy năm gần đây nghe nói tu sĩ lượm được đồ luôn nhưng thảy đều toàn là ở cửa động, rất ít có ai đơn thương độc mã tiến sâu vào trong. Gió đen mà thổi một cái thì hệt như xẻo da lóc thịt, càng vô sâu càng đáng sợ, người ta bảo từng có kẻ liều mình đi thử, rốt cục máu thịt tiêu hết, chỉ còn lại có bộ xương trắng hếu đứng đó, ghê lắm.

– Dữ vậy sao ?

Kiến Sầu ra vẻ kinh ngạc.

Con chồn nhỏ đang ngồi trên vai Kiến Sầu nghe thấy nàng hỏi thì thiếu điều muốn té lộn cổ xuống đất. Nó nhanh nhảu giơ chiếc chén ngọc lên che mặt, bụng cảm thấy chủ nhân nhà mình giả nai thì thôi ngàn lần vạn lần ngậm miệng lại đi, chớ có mà phá đám !

Bởi vậy Tiễn Khuyết chỉ thấy con chồn nhỏ ngồi trên vai “cô chiêu” này vậy mà chới với suýt té. Gã nhất thời cảm thán : Đúng là thứ được nuông chiều có khác, tới nuôi thú cưng cũng chẳng biết dạy dỗ nó cho tới nơi tới chốn.

Dĩ nhiên nghĩ thì vậy chứ đời nào gã dám nói ra, chỉ tính toán trong bụng sau này sẽ bắt ít thú nhỏ nhỏ, chắc chắn thế nào cũng gạt được linh thạch của mấy cậu ấm cô chiêu thế này.

Gã vung bàn tính lên dõi mắt nhìn ra xa rồi thở dài, làm bộ sành sỏi nói :

– Động Hắc Phong là chỗ ăn người không nhả xương, bởi vậy mới cần tới năm tu sĩ. Nếu kết được Bách Ngự trận thì có thể vô được ít nhất cũng một trăm thước, biết đâu lại được cơ duyên kỳ ngộ gì đó cũng không chừng.

– Một trăm thước á ?

Kiến Sầu đâu biết nhiều về động Hắc Phong, vừa hay biết thêm được ở chỗ Tiễn Khuyết nên hỏi ngay :

– Vậy động Hắc Phong sâu tổng cộng bao nhiêu thước ?

– …

Tiễn Khuyết từ từ thu mắt, chuyển hướng nhìn sang Kiến Sầu. Lúc nghe tới câu hỏi này, không biết tại sao gã cảm thấy mệt đến thở chẳng ra hơi.

– Cho tới nay vẫn chưa có ai biết được động Hắc Phong sâu như thế nào, sâu bao nhiêu thước. Đạo hữu à, bây giờ người ta chỉ đồn là có kẻ vào được trong vòng từ năm trăm thước đổ lại thôi, hơn nữa chắc chắn cũng có nhưng họ không biết. Tiễn mỗ khuyên đạo hữu thế này : Động Hắc Phong nguy hiểm lắm, chẳng nên đi sâu đâu.

Ừ !

Cũng đúng !

Kiến Sầu gật gật đầu nhưng đáy mắt vẫn ánh lên suy tư : Tới một trăm thước là lượm được đá thôn phong, vậy không biết ai mà vào được tới năm trăm thước lận ta ?

Tiễn Khuyết thấy Kiến Sầu không hỏi thêm gì nữa thì liền mau mắn trưng cái bản mặt niềm nở thân thiện ra bảo :

– Nếu tiên tử muốn đi động Hắc Phong coi cho biết thì hợp nhóm với Tiễn mỗ là số dách rồi. Chờ một chút tìm thêm được ba người nữa là lên đường được ngay. Vậy chẳng hay ý tiên tử thế nào ?

Cô chiêu người ta thì thiếu quái gì tiền, bởi vậy Tiễn Khuyết mới không đả động gì tới linh thạch, chỉ nói đi với gã là an toàn nhất, nói xong thì liền tha thiết nhìn Kiến Sầu.

Nàng làm bộ nghĩ ngợi hồi lâu, mãi rồi mới chợt ngẩng đầu lên ra giá :

– Mười viên linh thạch được không ?

– …

Hả ?

Hai mắt trợn tròn, Tiễn Khuyết nghe mà gần như chẳng muốn tin vào tai mình.

Kiến Sầu cười thầm đến đau ruột nhưng ngoài mặt thì nghiêm nghiêm nghị nghị, tuyệt không lộ tẩy, đã vậy lại còn ra vẻ dè dặt thấp thỏm nhìn Tiễn Khuyết :

– Đạo hữu ?

– Ờ…

Gã rốt cục cũng tỉnh hồn lại, khóe miệng bặm bặm trễ trễ không thôi, rồi vừa ráng dằn cơn tiếc của vừa miễn cưỡng cười đáp :

– Có có, mười viên linh thạch, già trẻ nào giờ chẳng gạt !

– Được, vậy ta tham gia.

Kiến Sầu nghe xong tít mắt cười, kế liền bước tới đứng cạnh Tiễn Khuyết.

Trong tích tắc đó, Tiễn Khuyết ria vểnh đứng ôm bàn tính vàng mà hai mắt hốt nhiên bỗng chợt quáng lên như thấy ảo ảnh, thực chẳng khác gì nằm mộng giữa ban ngày…

Bộ đồ trên người của vị “tiên tử” đứng cạnh gã đây giá ít nhất cũng phải một trăm viên linh thạch, mà đó là còn chưa tính đến cả công luyện chế cầu kỳ tinh xảo, đã vậy lại chỉ được cái mã bề ngoài chứ chẳng có chức năng phòng hộ gì đặc biệt.

Đây đích thị là hạng cậu ấm cô chiêu thượng thừa, ai ngờ…

Vậy mà lại còn thèm lượm mấy viên linh thạch lẻ tẻ !

Tự nhiên Tiễn Khuyết chỉ muốn chọc một cái vào hai mắt mình cho rồi : Thời buổi này đến đám nhà giàu mà cũng kẹt sỉ thế này thì mánh mung buôn bán cái gì đây !

Con chồn bưng chén ngọc che mặt mà cái thân cứ rung ra rung rinh không thôi, ra chiều như đang nín cười muốn chết. Còn Kiến Sầu đứng ngay cạnh Tiễn Khuyết, thấy mặt mày gã đơ ra khó tả thì đáy mắt không khỏi ánh lên nụ cười. Nàng hắng giọng, kéo gã trở về với thực tại :

– Đạo hữu, chúng ta còn phải tìm thêm người nữa mà, đúng không ?

– Phải, phải, phải !

Tiễn Khuyết sực tỉnh, bụng bảo dạ mười viên linh thạch đâu đáng gì, lát nữa kiếm lại mấy hồi, nếu tìm được vài người nữa đi chung thì còn lời bộn nữa; nghĩ xong ánh mắt liền sáng rỡ, kế lại ngoác miệng, vung vẩy bàn tính vàng gân cổ rao :

– Đi động Hắc Phong, động Hắc Phong đây ! Cứ đủ năm người là lên đường ngay ! Cần ba vị nữa đồng tâm hiệp lực thám hiểm động Hắc Phong, thù lao xin trả mười viên linh thạch…

Không biết có phải vì đã chiêu mộ được một người hay không mà lần này Tiễn Khuyết rao lên lại rất ăn khách. Một chặp sau liền có hai tu sĩ, một nam một nữ, từ phía trước đi lại, dáng vẻ trông tình tứ vô cùng. Nam thì lịch thiệp nữ thì thanh tú, chỉ có điều trên cổ hình như còn lằn sẹo do đao chém mà thôi. Hai người đều khẳng khái tỏ ý muốn tham gia chứ chẳng chần chừ suy nghĩ lâu la.

Đã có Kiến Sầu với bọn họ đứng cạnh Tiễn Khuyết thì giờ chỉ còn thiếu một người nữa thôi.

Tiễn Khuyết không khỏi hào hứng phấn chấn hẳn lên, cứ nghĩ chút xíu nữa là có thể đi động được rồi nên bụng dạ càng thêm hăng hái, tiếng rao cũng càng sang sảng hơn trước :

– Động Hắc Phong, động Hắc Phong, giờ chỉ còn thiếu một người ! A, đạo hữu à, có đi động Hắc Phong không ?

Lúc này, người đi ngang qua cây liễu già chính đúng một nam tu mặc áo trắng, dáng vẻ hiên ngang, bước chân vững chãi.

Vừa nhìn, Kiến Sầu đã lập tức đoán ra ngay người ta kim đan, tu vi cao hơn hẳn mình.

Kẻ nọ nghe tiếng liền dừng bước, ngoái đầu lại nhìn thì thấy có bốn tu sĩ đứng dưới gốc liễu, trong đó có hai người tu vi cao nhất cũng chỉ mới cuối trúc cơ.

– Động Hắc Phong hả ?

Tiếng hỏi khàn khàn trầm trầm, âm cuối hơi vút lên tựa như có vẻ quan tâm.

Tiễn Khuyết vừa nhìn thấy nam tu kia thì lập tức than thầm : Bà mẹ nó, sao giờ mà trấn Phi Thiên cũng có thứ dữ như vậy chứ ?

Nam tu này mày kiếm mắt sáng, cương nghị chín chắn, khí phái vô cùng, giọng nói trầm trầm âm vang, thoạt trông đã biết ngay là tu vi chẳng thấp. Đặc biệt nhất là lông mày bên phải xam xám muối tiêu, trái phải hai bên hai màu khác nhau rõ rệt. Ngó xuống cổ áo thì thấy có biểu tượng răng nanh, trên điểm một giọt mực đen nhánh !

Thế chẳng phải tu sĩ Dương tông bắc vực thì còn ai vào đây ?

Tiễn Khuyết nhìn ra được thì Kiến Sầu dĩ nhiên cũng chẳng kém.

Với biểu tượng như vậy, người nọ gốc gác ra sao đã rõ rành rành.

Chiếu theo phương hướng thì đại địa Thập Cửu Châu phân ra nam vực, bắc vực, trung vực và cực vực. Trong số này, trung vực là vùng tập trung môn phái nhiều nhất, quy mô tuy thường nhỏ nhưng vậy mà danh nhân thiên tài lại cứ lớp lớp sản sinh không bao giờ ngừng. Xưa nay đây vẫn luôn là vùng đất hội tụ tinh anh tuấn kiệt, dù quy mô có nhỏ nhưng tuyệt chẳng ai dám xem thường.

Trong khi đó, bắc vực thì lại khác hẳn. Toàn bộ bắc vực gần như chỉ có mỗi bốn phái lớn. Thảy đều lừng lẫy như nhau. Đó là Thiền tông tây hải, hai tông Âm – Dương và Mật tông tuyết vực. Trong số này, pháp môn tu luyện của hai tông Âm – Dương bắc vực khác biệt hoàn toàn, vả lại do hiềm khích lâu ngày nên xung đột liên miên, song vì có Thiền tông tây hải với Mật tông tuyết vực nằm chắn ngay giữa nên mỗi bên mỗi đầu, nhờ xa xôi cách trở mà bình an vô sự.

Tả Tam Thiên trung vực thì tự hình thành phái hệ, hơn nữa lại còn có Nhai Sơn với Côn Ngô được nể vì trên toàn Thập Cửu Châu.

Cho tới nay, tu sĩ bắc vực cũng hiếm khi nào bước chân tới trung vực.

Thế mà bây giờ lại thấy tu sĩ Dương tông bắc vực lai vãng thế này…

Trong một thoáng đó, chợt nhớ tới lai lịch của quỷ phủ, Kiến Sầu liền không khỏi nhìn kỹ tu sĩ nọ hơn một chút.

Cả người y toát ra khí thế mạnh mẽ mà thâm trầm, trông nghiêm chính đường đường nhưng lại tuyệt không hề có vẻ gì là sôi nổi bốc đồng, dễ khiến cho người đối diện cảm thấy con người y quang minh chánh đại. Tuy nhiên, càng nhìn Kiến Sầu lại càng nhận ra hàng lông mày y khác biệt như vậy thật đúng là ấn tượng vô cùng. Trái đen, phải trắng thế này có lẽ là theo thuyết tả âm hữu dương, một điểm nhận dạng cực kỳ rõ ở tu sĩ Dương tông.

Tiễn Khuyết sau khi đoán ra được thân phận tu sĩ này thì tròng mắt đảo tới đảo lui. Máu buôn bán trỗi dậy, gã cười đáp :

– Các hạ hình như là người của Dương tông bắc vực đúng không ? Cửu ngưỡng, cửu ngưỡng !

– Nghe nói hai năm nữa trung vực sẽ tổ chức tiểu hội Tả Tam Thiên lớn lắm. Tại hạ mộ danh mà tới, định du ngoạn quanh quanh trung vực trước rồi sau đó sẽ đi Côn Ngô xem hội hè thế nào cho biết.

Tuy tu sĩ bắc vực có thể sẽ phải đối mặt với thái độ thù địch của người ở trung vực, thế nhưng vị tu sĩ xuất thân Dương tông này lại cứ giới thiệu khơi khơi hoàn cảnh của mình như vậy.

Ai nấy nghe xong đều vỡ lẽ. Hóa ra y là vì tiểu hội Tả Tam Thiên trung vực mà tới.

– À, tiểu hội lần này thì nhất định phải xem rồi. Nào là Chu Thừa Giang Long Môn thuộc hàng thượng ngũ ở trung vực ta; nào là tiên tử Cố Thanh Mi Côn Ngô thông minh sắc sảo, rồi còn có cả Tạ Bất Thần danh nổi như cồn, đến nỗi còn bị đồn là con cưng của trời kia nữa; thậm chí đến đại sư tỷ Kiến Sầu Nhai Sơn thân có thiên bàn cũng sẽ tham gia đó nha… Không biết rồi ai sẽ đơn thân độc mã đăng quang Nhất Nhân đài đây ta ? Cha, cứ nghĩ tới là nôn nao hết sức trong bụng à !

Giọng của Tiễn Khuyết nghe ra mong ngóng vô cùng.

Sau đó gã hốt nhiên quay đầu lại hỏi :

– Thế nên đạo hữu đi động Hắc Phong với chúng tôi đi !

Ai nấy đều thả hồn nghe gã huyên thuyên một tràng mà khóe miệng không khỏi cau lại. Thậm chí đến cả tu sĩ Dương tông vừa mới ghé chân lại cũng thoáng ngẩn người ngạc nhiên, sau liền bật cười, chắp tay đáp :

– Vậy xin đồng hành cùng chư vị đạo hữu.

Rốt cục cũng thành công rồi !

Người này ít ra cũng là tu sĩ kim đan đó !

Tiễn Khuyết mừng đến thiếu điều nhảy cẫng lên. Đúng là xui xẻo đã qua, đổi thời đổi vận rồi !

Gã cũng lật đật chắp tay đáp lại :

– Hoan nghênh đạo hữu, hoan nghênh đạo hữu ! Chúng ta như vậy là đã đủ năm người rồi. À, phải rồi, chẳng hay chư vị đạo hữu tên gọi là chi ?

Sực nhớ tới chuyện quan trọng, Tiễn Khuyết vỗ trán, quay ngay ra sau.

Người đầu tiên là Kiến Sầu.

Ngần ngừ một thoáng, nàng liền vọt miệng nói luôn :

– Ta không có họ, cứ gọi Vô Sầu là được.

– Hóa ra là Vô Sầu tiên tử. Cửu ngưỡng, cữu ngưỡng !

Hai tiếng “cữu ngưỡng” đó chẳng qua chỉ là lời khách sáo xã giao. Tiễn Khuyết thuận miệng đáp lại lấy lòng, kế lại đảo đảo con ngươi, chuyển mắt nhìn sang hai tu sĩ một nam một nữ tới sau Kiến Sầu.

Nam tu chắp tay nói :

– Tại hạ Tần Lãng, còn vị này là Chu Khinh Vân, đạo lữ của mỗ.

– Hân hạnh được làm quen với chư vị đạo hữu !

Chu Khinh Vân mỉm cười chắp tay hành lễ.

Tiễn Khuyết gật gật đầu chào lại, sau cùng mới nhìn nam tu Dương tông bắc vực.

– Không biết các hạ…

Người tu sĩ từ bắc vực tới kia xốc tay áo rộng lên, chắp tay cười cười đáp :

– Dương tông bắc vực, họ Bùi tên Tiềm.

– …

Tiễn Khuyết thẫn thờ ngước mắt nhìn. Đầu ngón tay bấu chặt lấy bàn tính vàng, gã đờ giọng hỏi lại :

– Xin lỗi, gió lớn quá nên nghe không rõ lắm, cao danh quý tánh của các hạ là chi* ?

* 裴潜 (Bùi Tiềm) và 赔钱 (bồi tiền, lỗ tiền) trong tiếng Trung âm đọc giống hệt nhau. Ở đây Tiễn Khuyết nghe ra “bồi tiền” tức mất tiền, thua lỗ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *