85. Đôi câu ba điều

– Họ Bùi tên Tiềm.

Bùi Tiềm tuy ngạc nhiên nhưng vẫn lặp lại một lần nữa. Tiềm tức chỉ rồng phục, mai sau thế nào cũng có ngày sẽ lại bay lên chín tầng trời, đây coi như kỳ vọng gởi gắm vào y.

Bùi Tiềm – Bồi Tiền.

Tiễn Khuyết nghe tu sĩ nọ báo lại tên tuổi xong thì tức đến nỗi chỉ muốn lấy bàn tính đập chết mình luôn cho rồi. Tội vạ gì mà tự nhiên lại đi mở miệng mời chào người ta nhập bọn thế này ? Dương tông của bốn tông lớn bắc vực bộ ngon lắm hả ?

Ai lại đặt cái tên ác nhơn như vậy không biết nữa ?

Tiễn Khuyết cả đời chẳng có hoài bão gì cao xa, chỉ thích mua mua bán bán kiếm tiền mà thôi. Tiền là cái mạng của gã, nửa viên linh thạch cũng tuyệt không rớt đi đâu được. Rốt cục đang lăng xăng làm ăn thì tự nhiên có đứa “Bồi Tiền” này ngáng ngang đường.

Trời ơi, sao mà xui xẻo vậy nè !

Mặt Tiễn Khuyết xém nữa đổ chàm, cơn tức cứ nghẹn ngang cần cổ, mãi chẳng nói được nên lời.

Kiến Sầu cũng coi như biết sơ sơ tánh Tiễn Khuyết, nghe xong thầm lặp lại tên của Bùi Tiền trong bụng mà cũng có cảm giác khó tả.

Thương thay Tiễn Khuyết !

Bởi nàng trầm tính nên chẳng lộ vẻ nhưng nam tu tên Tần Lãng đứng ở bên cạnh thì không khỏi phì cười.

Bùi Tiềm liền nhìn sang hắn ngay. Tần Lãng ngượng ngùng đằng hắng, đoạn chắp tay đáp :

– Bùi đạo hữu xin chớ trách, bởi nhẩm cái tên nên thấy thú vị thôi.

Ha ha !

Thú vị !

Thú vị cái con khỉ !

Tiễn Khuyết kim toán bàn cười khẩy trong bụng nhưng thoắt cái sắc mặt đã trở lại như thường. Đoạn gã chậm rãi đáp lại Bùi Tiềm :

– Ta họ Tiễn tên Khuyết, ngoại hiệu ở tây hải là kim toán bàn.

Nói xong liền im.

Kiến Sầu nghe xong, nghĩ nghĩ một chút thì nhận ra hàm ý bên trong, tức muốn nói : Hai ta bát tự khắc nhau, ngươi cút đâu cút lẹ đi.

Nào ngờ…

Chẳng biết là vì nghe không hiểu hay làm bộ không hiểu, cái gã Bùi Tiềm Dương tông kia thế vậy mà lại cau cau đầu mày, vừa nghe Tiễn Khuyết xưng tên họ xong thì liền chắp tay thủ lễ :

– Hóa ra là Tiễn đạo hữu. Cữu ngưỡng ! Cữu ngưỡng !

Ngay lúc đó, Tiễn Khuyết thực chỉ muốn hộc máu miệng, mặt mày trướng đỏ rồi chẳng mấy chốc lại trở nên tái nhợt.

Ngó tới ngó lui, người qua kẻ lại quanh đây đều là tu sĩ trúc cơ hết, tự chính bản thân mình cao lắm cũng chỉ cuối trúc cơ, trong khi người trước mặt thì đã lên kim đan, thực đúng là vượt trội hiếm có, hơn nữa lại còn từ danh môn chánh phái mà ra nữa. Cái tên nghe có hơi xui xẻo một chút nhưng dù sao đi chung thám hiểm động Hắc Phong thì vẫn là người lý tưởng nhất.

Thôi, thôi kệ !

Bùi Tiềm – Bồi Tiền, y mất tiền thì liên quan quái gì tới lão tử chứ ?

Tiễn Khuyết tự an ủi mình không thôi. Gã vuốt ngực, lầm rà lầm rầm :

– Thiên linh linh địa linh linh, phù hộ Tiễn mỗ chuyến này bình bình an an, phát tài phát lộc…

Ai nấy đứng nghe mà hết biết nói gì.

Bọn họ đi động Hắc Phong thảy đều có mục đích. Có người đáp cầu dắt mối, cùng đồng hành với nhau thì dĩ nhiên là chuyện tốt. Nhưng cái vị “Tiễn Khuyết kim toán bàn” này coi bộ kỳ quặc tào lao quá đi.

Tiễn Khuyết xì xà xì xào niệm xong thì nhìn sang Bùi Tiềm, bặm môi cắn răng nói :

– Thôi, mấy ngày rày Tiễn gia gia ta cũng may mắn. Khắc bát tự thì ăn nhằm gì, làm sao mà đè sập được số đỏ của ta chứ ! Khỏi nói nhiều, chọn ngày không bằng gặp ngày, chúng ta tranh thủ đi động Hắc Phong luôn !

Nói đoạn liền vung tay phóng ra một chuỗi linh thạch.

– Bánh ít trao đi, bánh quy đưa lại, Tiễn mỗ buôn bán xưa nay luôn lấy chữ tín làm đầu. Các vị cùng đi với ta tìm thôn phong thạch thì chỗ linh thạch này, năm viên mỗi người đây coi như là tiền cọc, đồng thời cũng là thành ý của ta. Xin các vị nhận cho.

Năm viên linh thạch sáng trắng dìu dịu lơ lửng trước mặt Kiến Sầu.

Nàng chẳng có khái niệm gì về linh thạch nhưng ở cái đất Thập Cửu Châu này linh thạch lại là tiền tệ thông dụng, có thể làm được rất nhiều chuyện, giống như tiền đồng với vàng bạc ở cô đảo nhân gian. Tất cả chỗ này… vậy mà lại là số tiền đầu tiên nàng kiếm được kể từ khi bước vào con đường tu hành đây sao ?

Vừa thấy năm viên linh thạch, Kiến Sầu không khỏi nheo mắt nhìn rồi giơ tay chụp gọn ngay tắp lự, chẳng chút khách sáo. Cầm linh thạch trong tay, mặt mày hớn hở vui vẻ, nàng cười đáp :

– Tiễn đạo hữu khách khí quá !

– …

Chính nàng là người nhanh tay lẹ chân nhất !

Tiễn Khuyết nhìn khuôn mặt tươi rói của Kiến Sầu mà thực chỉ muốn lột bộ quần áo trên người nữ tu này xuống cho rồi, để xem xem cái thứ tơ âm dương này rốt cục là đồ thiệt hay giả ! Chứ làm sao có năm viên linh thạch lẻ tẻ thôi mà coi như báu lắm không bằng !

Những người khác cũng không phải là không có mắt nhìn bởi bộ quần áo của nàng màu sắc tươi quá, đẹp quá nên cả con người cũng sáng bừng lên theo. Nhìn mặt cái vị đạo hữu “Vô Sầu” này bọn họ thực giống như thấy bốn chữ “Tiền ta không thiếu” viết rõ chình ình bên trên vậy.

Thế nhưng…

Thực tế thường làm người ta vỡ mộng.

Bùi Tiềm giơ tay chụp lấy năm viên linh thạch, thái độ trông ra thờ ơ thực sự. Y bình thản bảo :

– Nghe nói gió trong động Hắc Phong có lúc có thời, mỗi tháng sẽ có một khoảng thời gian mạnh cực kỳ, thổi đâu rữa đó. Nhiều người xui xẻo, vì thiếu hiểu biết mà chết bất đắc kỳ tử ở trỏng…

– Chính xác !

Tiễn Khuyết nôn nóng hợp nhóm chính là vì lý do này.

– Trước khi tới trấn Phi Thiên, Tiễn mỗ đã tìm hiểu qua. Ba ngày nữa sẽ là thời kỳ nguy hiểm nhất trong động. Tiễn mỗ chỉ lấy thôn phong thạch và cũng chỉ vào một trăm thước thôi. Theo kinh nghiệm của nhiều người đi trước mà tính thì tối đa chừng hai canh giờ là đủ. Song vì chỗ này vẫn còn cách động Hắc Phong một đoạn đường nữa nên xin phiền chư vị tranh thủ xuất phát cho sớm.

Quả nhiên là đi chung có nhiều cái lợi. Nếu Kiến Sầu chỉ có một thân một mình thì sẽ không biết nhiều điều về động Hắc Phong như vậy. Xem ra, trong ba trăm năm Phù Đạo sơn nhân vắng bóng, động Hắc Phong đã trở thành thánh địa từ hồi nào không hay. Người đi lượm được bảo bối, hơn nữa bên trong cũng sinh ra thứ gì đó rất đặc biệt mà chỉ động Hắc Phong mới có, thế nên tu sĩ cứ tới lui nườm nượp, nhờ vậy mới có nhiều tin tức để tham khảo như thế này.

Đối với Kiến Sầu mà nói, đây là chuyện tốt nhưng đồng thời cũng lại có chỗ bất lợi cho nàng. Nàng đi là để luyện thể chứ có phải để tìm bảo bối đâu. Ở đây đông đúc, khó tránh được con mắt tọc mạch của người ta. Vậy thôi đi chung với bọn họ cũng được, nhưng bất quá thì cũng chỉ tới cùng một nơi mà thôi, chờ đến lúc tách ra, nàng sẽ tìm lúc ít người nhất mà hành động một mình, tránh gây ngạc nhiên thái quá.

Chủ ý đã định, Kiến Sầu cũng bắt đầu bình tâm trở lại. Nhìn nhóm bốn người tham gia với mình, nàng cười cười hỏi :

– Vậy chúng ta đi ngay bây giờ chứ ?

Tiễn Khuyết gật đầu cái rụp rồi nhìn mọi người :

– Các vị thấy sao ?

Đã ăn cơm chúa thì múa tối ngày, ai nấy dĩ nhiên đều gật đầu, chẳng ý kiến ý cò gì. Cho nên việc cứ vậy mà định, tất cả đều lên đường ngay lập tức.

Lúc nãy tán chuyện với mọi người, Tiễn Khuyết kim toán bàn có từng mở miệng nhắc đích danh Kiến Sầu, đại sư tỷ Nhai Sơn, nên nàng chẳng dám lấy quỷ phủ ra, vả lại dọc đường nàng đều luôn ngự Lý Ngoại kính mà đi nên xài cũng đã quen tay, vì vậy bây giờ lên đường nữa thì cũng lật tay lấy Lý Ngoại kính ra.

Hào quang lưu ly dìu dịu sáng lên khiến Bùi Tiềm đứng cách Kiến Sầu không xa để ý ngay lập tức :

– Pháp bảo của Vô Sầu tiên tử hình như có lai lịch lắm thì phải.

Lai lịch ?

Kiến Sầu nghĩ nghĩ : Đây là quà gặp mặt chưởng môn Trịnh Yêu tặng cho đệ tử mới nhập môn mà, còn về lai lịch…

Mặt mày tự nhiên, nàng cười cười đáp :

– Ừ thì coi cũng đẹp thôi mà !

Tiễn Khuyết nghe xong thực chỉ muốn chửi đổng.

Đúng là hết sức nói !

Đồ của thứ cô chiêu này toàn khảm linh thạch không đó !

Những người khác thấy Lý Ngoại kính của Kiến Sầu bất phàm thì trong bụng cũng đoán được chút chút thân phận của nàng, tuy nhiên thoắt sau, chẳng ai còn tập trung để ý đến nàng nữa. Đó chỉ bởi là vì…

Cái gã Bùi Tiềm có cái tên cực kỳ xui xẻo kia đã vung tay lên. Lập tức một thanh trường đao đỏ rực liền bay ra, hào quang chói lọi, thân đao họa tiết khắc chạm đường nào đường nấy đều tinh xảo tinh mỹ đến nỗi ai nấy đều cầm lòng chẳng đặng mà thầm tính tính xem phải tốn bao nhiêu tiền.

Tiễn Khuyết rành hàng càng nhìn càng phát điên : Bồi tiền cái mả cha mày ! Thứ này mà thường bồi cái gì, dê mập cho mình tùng xẻo thì có !

Tu sĩ của một trong bốn tông lớn của bắc vực đúng là có khác, không ra tay thì thôi chứ đã ra tay là lác mắt người ta hết à !

Cứ nhìn thân đao đỏ lòe lòe thế kia thì rõ là làm bằng tinh chất đá xích kim mà ra, mà các đường họa tiết khắc bên trên cũng sặc mùi mực bạch vân ! Mực bạch vân lận đó ! Một thỏi cũng phải trên trăm viên linh thạch chứ chẳng chơi đâu !

Nhìn thanh đại đao này mà thấy mùi tiền thốc thẳng vào mặt !

Tiền không đó nha !

Bây giờ Tiễn Khuyết chẳng dám chê lỗ chê xui gì người ta nữa mà chỉ muốn nhào lên liếm liếm mấy cái cho đã ghiền !

Trong bụng thầm gẩy bàn tính lách ca lách cách : Một con dê mập, hai con dê ù…

Soạt soạt soạt soạt !

Dao liếc cho bén !

Ôi, dê cưng của Tiễn gia gia ta không đó !

– Đúng là tu sĩ tông lớn bắc vực có khác, xuất thủ bất phàm, Tiễn mỗ bội phục, bội phục !

Tiễn Khuyết thèm đến nỗi nước miếng chảy thành sông mà cứ phải ừng ực nuốt ngược vô bụng, nhưng bề ngoài thì vẫn trưng cái bản mặt nghiêm trang ngưỡng mộ ra.

– Chuyến này có đạo hữu hộ tống thì còn gì bằng !

Trong lúc bọn họ đối đáp thì Tần Lãng với Chu Khinh Vân cũng đưa mắt nhìn nhau rồi lấy pháp bảo ra, thảy đều là kiếm thường.

Tu sĩ Thập Cửu Châu đa phần xài kiếm, cả hai lấy kiếm ra thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Kiến Sầu ngó kỹ, thấy hai cây kiếm đều vàng sậm, nhưng cây lớn cây nhỏ, tựa hồ như là đồ luyện chế riêng.

Chu Khinh Vân thấy Kiến Sầu nhìn nhìn thì ngước mắt thân thiện nhoẻn cười chứ không nói tiếng nào.

Đúng là đạo lữ rồi !

Kiến Sầu gật đầu đáp lễ mà trong lòng bồi hồi khôn tả.

Dạo đó nàng vừa gặp Phù Đạo sơn nhân thì bái sư luôn. Đấu bàn vạn tượng của nàng được một trượng, vậy cũng coi như thiên phú tuyệt luân. Thực rõ là hoàn toàn chẳng cần đến thể thiên hư thì tự bản thân nàng cũng đã rất có khiếu tu luyện.

Thế nhưng Tạ Bất Thần lại thẳng tay giết vợ chứng đạo chứ chẳng nghĩ rằng còn có thể có cách giải quyết khác…

Rốt cục nàng là cái gì chứ ?

Hay đạo lữ khác với thế tục, chẳng có chút ràng buộc gì ?

Ngay khi vừa thu mắt lại, Kiến Sầu chợt nhìn thấy ánh mắt tình tứ của Tần Lãng với Chu Khinh Vân dành cho nhau, tuy ngoài mặt không hề có cử chỉ gì là âu yếm nhưng trông thì lại rất quyến luyến khắng khít. Mặc dù tu vi đều mới cuối trúc cơ song hai người bọn họ lại tâm đầu ý hợp vô cùng. Phù Đạo sơn nhân có nói đạo lữ chẳng qua là để bổ khuyết cái người kia cần mà thôi, nhưng xem ra không chỉ có thế.

– Vù !

Tiễn Khuyết quẳng chiếc bàn tính vàng trong tay lên không, cái thân cũng rướn bay theo rồi đạp thẳng xuống mặt bàn tính bay vút đi.

Món pháp bảo vàng chóe phô trương ấy cứ thế dẫn đầu, trực chỉ hướng tây mà tiến.

Kiến Sầu nhìn nhìn chiếc bàn tính vàng của Tiễn Khuyết rồi ngó thanh đao bự chảng lấp lánh sáng lòa của Bùi Tiềm, xong thì cúi đầu ngắm chiếc gương Lý Ngoại kính dìu dịu ánh hào quang lưu ly của mình, trong khoảnh khắc chợt cảm có cảm giác như nhìn thấy cả một bầy quạ bay đen kịt bầu trời trên đầu.

Thôi đi ! Mau lên đường thì hơn !

Kiến Sầu rót linh lực vào rồi bay vù đi.

Cứ thế, người nọ nối người kia vọt khỏi bóng cây liễu già của trấn Phi Thiên phóng vút lên trời, nhắm hướng động Hắc Phong núi Thải Dược.

⚛ ⚛ ⚛

Núi Thải Dược

Qua khỏi Bạch Nguyệt cốc hơn trăm dặm về phía tây thì gặp một dãy núi cao cao. Bấy giờ đêm đã khuya, tinh tú lác đác vài vì, vầng trăng như chiếc bánh bị ai ngoạm mất một miếng lơ lửng giữa từng không nhưng sáng trong vằng vạc, ánh nguyệt tựa ngàn vạn cuộn tơ bạch xõa tung xuống trần, dịu dàng mơn trớn ngọn Thải Dược hình dáng hệt như một ông già địu gùi trên lưng.

Đêm hôm khuya khoắt như thế này vậy mà lại gặp không ít bóng người chập chờn lay động khắp chốn trên núi.

– Phía trước là mỏm Xá Thân, chúng ta cứ đáp xuống dưới đó thôi.

Tiễn Khuyết tinh mắt, thoáng chốc đã thấy ngay mỏm đó nọ là nơi có đông người nhất.

Trên vách núi cao cao nơi đó tự nhiên có một mỏm đá bằng nhô ra, nằm vắt vẻo giữa lưng chừng không ở độ cao ngàn trượng, phía dưới mây khói mịt mù xám xám đen đen nguyên cả một vùng. Nhiều người tụ năm tụm ba đứng trên nhưng cũng có một số đang chuẩn bị nhảy xuống dưới.

Động Hắc Phong chính ở ngay phía dưới này.

Lúc Kiến Sầu đáp xuống thì có một đám người đang đứng trò chuyện không xa, từ đó vẳng lại giọng một nam tu nghe ra có vẻ bực bội bất bình, dường như chẳng tán thành chuyện đi xuống dưới động gì cho cam.

– Tôn sư đệ khi khổng khi không bỏ mạng, các người chẳng những bình chân như vại mà giờ lại còn một hai đòi đi động Hắc Phong. Nội trong ba ngày này nếu không ra được là sẽ trúng mùa gió chướng cực mạnh, thế nào rồi cũng táng mạng ở trỏng cho coi.

Đứng trước mặt y là hai nữ tu : Một người mập mập mặt tròn, cầm trường kiếm, còn người kia thì vóc dáng thanh mảnh, ngang lưng giắt roi mềm. Nữ tu sử roi nghe nam tu nọ nói một tràng xong thì hơi bất bình, đáp :

– Tôn sư đệ chết vô duyên vô cớ, chúng tôi sao lại không đau lòng cho được ? Nhưng Hứa sư tỷ đã có lệnh, tháng này nhất định phải mang nến đông phong về bằng được. Thời gian chẳng đợi ai, còn làm sao khác được ? Thương sư đệ, ngươi huyên thuyên như vậy thì về tới môn thế nào cũng sẽ chịu thiệt cho coi. Đừng có ở đó mà nói càn.

– Hứa sư tỷ, Hứa sư tỷ… Nó thì là cái thá gì chứ ? Không có nó, phái Tiễn Chúc ta có khi —

– Thương sư đệ !

Nữ tu sử roi đột nhiên lớn tiếng ngắt lời nam tu họ Thương kia.

Nam tu nọ tuổi còn khá trẻ, có lẽ là đệ tử mới nhập môn sau này, sắc mặt hết xanh lại đỏ, hai tay nắm chặt, nhìn tựa như nhẫn nhịn cực điểm.

Đám Kiến Sầu đúng lúc đó đáp xuống. Ba người phái Tiễn Chúc đứng đằng kia lập tức đưa mắt nhìn qua.

Tuy thoáng qua ngắn ngủi nhưng Kiến Sầu cũng nghe được một số điều quan trọng : Phái Tiễn Chúc, Hứa sư tỷ, khi khổng khi không bỏ mạng…

Chạy trời không khỏi nắng, chẳng phải oan gia chẳng đụng nhau.

Kiến Sầu cau cau mày, chỉ hơi liếc mắt nhìn là đã thấy phù hiệu phái Tiễn Chúc trên người ba người nọ nên nàng làm thinh.

Tiễn Khuyết cũng thính tai nghe hết được những gì vừa nói ban nãy. Gã nghĩ ngợi một hồi rồi nói với người trong nhóm :

– Xin các vị chờ một chút !

Nói xong liền đi lại gần đám tu sĩ phái Tiễn Chúc.

Bọn họ thảy đều nhìn chằm chằm những người mới đáp xuống tựa hồ như dè chừng, nhất là khi thấy bên kia tới những năm người, vả lại trong số đó còn có tu sĩ kim đan oai phong lẫm liệt.

Tiễn Khuyết mập mạp ôm bàn tính vàng tiến lại, mặt mày xởi lởi niềm nở :

– Các vị đạo hữu phái Tiễn Chúc, hân hạnh, hân hạnh ! Tiên tử đây có phải là Triệu Vân Tấn Triệu đạo hữu danh tiếng lẫy lừng đó chăng ?

Nghe vậy nữ tu giắt roi liền cau mày.

Thị đúng là người của phái Tiễn Chúc và cũng đúng là có chút ít tiếng tăm trong hàng tu sĩ non trẻ của môn phái ở trung vực, tuy nhiên kẻ trước mặt vừa mở miệng là có thể nói đúng chóc thân phận thị thì chắc chắn phải người hiểu rộng biết nhiều.

– Xin hỏi tôn giá là ai ?

– À…

Tiễn Khuyết liền lắc lia lắc lịa chiếc bàn tính vàng, cười đáp :

– Bỉ nhân là Tiễn Khuyết, Kim toán bàn Tiễn Khuyết, trước từng có buôn bán qua với phái Tiễn Chúc rồi. Mới nãy vừa đáp xuống, Tiễn mỗ nghe nói các vị hình như muốn tìm nến đông phong, chẳng hay…

– Không có !

Chẳng chờ Tiễn Khuyết nói dứt câu, hiểu ra ý định của người mới tới, Triệu Vân Tấn đã lạnh lùng chặn họng gã ngay.

Cái bản mặt đang niềm nở thân thiện của Tiễn Khuyết chớp mắt liền cứng đờ.

Câu tục ngữ “Giơ tay chẳng nỡ đánh người cười” cũng rất thông dụng ở thế giới tu chân mà.

Cái ả nữ tu phái Tiễn Chúc này thực ra là đang nổi cơn tam bành, bởi vậy nên ngó Tiễn Khuyết mới không bằng nửa con mắt, thành thử cũng chẳng buồn dông dài với gã câu nào cho mất công.

A a…

Thậm chí đến tu sĩ Dương tông bắc vực mà tao cũng còn tiếp chuyện được thì con đĩ mẹ mày là cái thá gì mà đòi lên mặt làm cao với tao ?

Tiễn Khuyết lúc này đã bắt đầu thầm thóa mạ trong bụng. Gã cũng chẳng có cách nào, chỉ biết rồi đây sẽ chơi tụi bây một vố cho chết, cái gì dỏm nhất thì sẽ bán cho đám Tiễn Chúc các ngươi, bắt mua bằng giá cắt cổ cho biết mùi.

Nhưng dĩ nhiên ngoài mặt Tiễn Khuyết vẫn híp mắt cười :

– À, vậy thì thôi.

Triệu Vân Tấn hất cái cằm nhọn nhọn lên rồi quay ngoắt đi, chẳng buồn liếc mắt nhìn Tiễn Khuyết thêm một cái nào nữa. Thấy tu sĩ trên mỏm Xá Thân đã thưa dần, kẻ bỏ đi người thì nhảy xuống dưới, thị bèn nói với nam tu họ Thương và nữ tu mập đứng bên cạnh :

– Chúng ta cũng đi thôi !

– Dạ, sư tỷ !

Nữ tu mập mập liếc nhìn Tiễn Khuyết vẫn còn đứng trơ ra đó, đáy mắt thoáng ánh lên khinh miệt, đến lúc phóng xuống dưới vách đá thì nhỏ giọng lầm bầm :

– Vừa mở miệng đã bô bô thân phận của sư tỷ ta ra, tưởng đâu thần thánh nơi nào chứ ai dè cũng chỉ là thứ tép riu có dính dáng chút chút với phái Tiễn Chúc ta mà thôi…

Tiếng nói càng lúc càng nhỏ dần rồi mất hút theo bóng người dưới vách núi, còn lại có mỗi Thương Liễu Phàm là đứng chơ vơ nơi đó.

Kiến Sầu không khỏi tò mò đưa mắt nhìn thì thấy nắm tay y cứ hết xiết xiết rồi lại thả thả tự hồ như tự đấu tranh kịch liệt với mình, mãi rồi mới ngó xuống mây khói mênh mông phía dưới, nhấc chân định nhảy theo.

– Khoan đã !

Có tiếng ai khẽ kêu, nghe dịu dàng lạ lùng, ngỡ đâu như ánh nguyệt bàng bạc quyện trong gió đêm.

Thương Liễu Phàm khựng bước, ngạc nhiên ngoái đầu nhìn lại, bấy giờ mới thấy trong số những tu sĩ vừa đáp xuống ban nãy hóa ra lại có một nữ tử mặc áo lam xanh biếc, dáng người duyên dáng, mi mục thanh tú, miệng cười cười nhìn y.

Y sững người.

Kiến Sầu bước một bước tiến tới, nói :

– Đúng là gọi đạo hữu đó. Có phải sư đệ của đạo hữu cũng bị kẻ ác giấu mặt giết chết trong trấn Phi Thiên này phải không ?

– …

Tự nhiên khi không lại hỏi như vậy…

Tuy không hiểu tại sao nhưng vì đồng môn vô duyên vô cớ bỏ mạng, niềm đau nỗi giận tích tắc lại sôi trào trong người, hai mắt rơm rớm đỏ, Thương Liễu Phàm liền nghiến răng đáp :

– Là Tôn sư đệ trong môn của tại hạ, mới vừa bắt đầu tu đạo cách đây không lâu, tu vi chỉ tới bậc trung trúc cơ, sáng hôm nay nghỉ chân ở trấn Phi Thiên này thì gặp nạn.

– Trên đường tới trấn Phi Thiên, ta tình cờ gặp được dược nữ Lục Hương Lãnh của Bạch Nguyệt cốc. Dược nữ có nói đã báo gấp chuyện này cho Nhai Sơn, chẳng bao lâu nữa sẽ có tu sĩ của họ tới đó tra xét ngọn nguồn. Nếu đạo hữu thực bất bình cho sư đệ thì bây giờ hãy quay lại, làm cho ra lẽ, không chừng lại gặp được người ta cũng nên.

Kiến Sầu cười cười, điềm tĩnh nói cho y những gì mình biết.

Đồng thời, những người đứng cạnh nàng sắc mặt cũng không khỏi trở nên lạ lẫm hẳn lên.

Trên đường đi tình cờ gặp dược nữ Lục Hương Lãnh Bạch Nguyệt cốc…

Giọng điệu thì bình bình thản nhiên, giống như gặp một người tầm thường vô danh nào đó vậy. Hơn nữa…

Nhằm lúc cái vị “Thương sư đệ” đó đang chuẩn bị xuống động Hắc Phong với sư tỷ đồng môn của y mà cô lại gọi người ta đứng lại là sao ? Tiễn Khuyết đứng phía trước tất nhiên phải ngạc nhiên đưa mắt ngó Kiến Sầu.

Nàng coi như chẳng thấy, chỉ vẫn thản nhiên như không nhìn Thương Liễu Phàm.

Thương Liễu Phàm nghe nàng nói xong, hai mắt sáng lên lạ lùng, thần sắc khấp khởi nôn nao. Tuy nhiên ngay sau đó y liền nghĩ gần đây phái Tiễn Chúc của mình với Nhai Sơn xích mích với nhau, mới đây đại sư tỷ Nhai Sơn lại còn tặng lễ cho Hứa sư tỷ của y làm xào xáo cả phái từ trên xuống dưới, thậm chí đến cả chưởng môn Chúc Tâm cũng điên máu mất mấy ngày, thề một sống một còn, chẳng đội trời chung với Nhai Sơn. Bây giờ Tôn sư đệ gặp nạn, nếu mình trông vào Nhai Sơn thì không biết họ có xả giận xuống đầu mình không đây ?

Y dùng dằng nghĩ tới nghĩ lui, mọi thứ gần như đều lộ hết ra mặt.

Tuy không để ý theo dõi tình hình sau ngày tặng lễ nhưng Kiến Sầu cũng hiểu Thương Liễu Phàm đang ngại chuyện gì, hơn nữa thấy dưới vách núi giờ vẫn còn yên tĩnh thì bình thản nói tiếp :

– Chuyện ở trấn Phi Thiên liên quan đến an nguy của tu sĩ trung vực, đâu phải chỉ có mỗi phái Tiễn Chúc là chịu nạn thôi đâu. Nhai Sơn lại là cây cao bóng cả của trung vực, hơn nữa Phù Đạo sơn nhân còn là trưởng lão chấp pháp công bằng chánh trực, sao có thể vì chút xích mích riêng với Tiễn Chúc mà tư tâm trái đạo cho được ? Đạo hữu cớ chi phải lo ?

Đúng rồi !

Lo ngại làm chi ?

Nhai Sơn dù có muốn sỉ nhục ai cũng chẳng lén lén lút lút, cứ đường hoàng chánh chánh mà cho Hứa Lam Nhi một vố như vừa rồi. Lúc đó cả phái từ trên xuống dưới đều trông như nhục nhã nhưng cũng có một số kha khá khen thầm trong bụng chứ bộ.

Nhai Sơn !

Chỉ có Nhai Sơn mới như vậy thôi.

Bị Kiến Sầu làm cho một tràng, Thương Liễu Phàm chỉ thoắt sau đã hạ quyết tâm. Ánh mắt kiên định hẳn lên, y ôm quyền thủ lễ đáp :

– Đa tạ đại sư tỷ vạch đường chỉ lối. Vậy ta sẽ vì Tôn sư đệ mà làm cho ra lẽ !

Nói xong thì hào quang dưới chân bừng sáng, ánh lam vút thẳng trời mây, cả người chớp mắt đã biến mất dạng !

Còn lại rẻo đất trống hươ trống hoác, tựa như chưa hề có ai đặt chân tới đó bao giờ.

Kiến Sầu thong thả rời mắt khỏi chân trời bàng bạc mảnh trăng cao cao, đến lúc quay lại mới thấy bốn người kia đều ngó mình trân trân. Tiễn Khuyết ôm bàn tính nhìn nàng như nhìn một con quái thú —

Hai ba câu của cái vị đồng bạn “Vô Sầu” này sao mà giống bùa mê thuốc lú quá vậy !

Sao mà giống bùa mê thuốc lú quá vậy !

– Nếu ta nhớ không lầm thì… người đó phải đi thám hiểm động Hắc Phong với Triệu Vân Tấn mà…

Tiễn Khuyết ngơ ngẩn như vừa tỉnh giấc chiêm bao.

Kiến Sầu cười hiền, gật gật đầu, sau khi nghe Tiễn Khuyết nói xong thì nghĩ nghĩ giây lát rồi lại gật gật đầu, đáp :

– Hình như là vậy !

One thought on “85. Đôi câu ba điều

  1. Haxdar says:

    Dịch giả ơi em đọc truyện dịch của mình rất cuốn mà em thấy có phần bị khoá đều là những phần em chưa được đọc, nếu được, dịch giả có thể chia sẻ mật khẩu để em tiếp tục theo dõi không? Em xin cam kết không chia sẻ lại hay sử dụng sai mục đích. Cảm ơn bạn rất rất nhiều!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *