Phong tín, lôi tín hết đường này tới đường khác từ rặng mây buổi hoàng hôn phóng xuống giếng Quy Hạc. Phương Tiểu Tà nửa nằm nửa ngồi cạnh bên, ném đan dược trữ trong lòng bàn tay cho con ngỗng trắng lớn đang bơi trong giếng. Cốt ngọc đứng cạnh con mắt to tướng tròn vo thô lố nhìn. Còn tiểu chồn thì vênh váo cong người nằm sấp bên chân Phương Tiểu Tà, làm bộ như chỉ có ta mới đúng là lão đại Nhai Sơn không bằng.
Đệ tử đi ngang qua nhìn thấy cũng chẳng cho là chuyện gì kỳ quái.