Hết nước nói !
Chẳng ai còn nói được câu nào nữa !
Tiễn Khuyết tưởng như thấy rõ muôn vàn con chữ chi chi chít chít trên khuôn mặt có thể nói là tú lệ trước mắt, nhưng dù nhìn thế nào đi nữa, đọc xuôi hay đọc ngược thì cũng chỉ có mỗi một chữ một mà thôi —
Vô sỉ !
Trước mánh lới lường gạt chẳng chút áy náy của thị vừa rồi, Tiễn Khuyết chỉ thấy cái ý định muốn gài phái Tiễn Chúc lọt tròng ban nãy của mình thực chẳng ra sao. Thị ta đường đường chánh chánh mà chơi thẳng phái Tiễn Khuyết một vố mới ghê !
Trúng phải thứ cậu ấm cô chiêu rồi !
Cô chiêu thứ thiệt đây !
Con mắt kính nể nhìn Kiến Sầu của Tiễn Khuyết lại càng cao thêm một bực nữa. Kẻ có thể quang minh chánh đại, chẳng chút e dè gạt phái Tiễn Chúc như vậy thì bản thân phải có bản lãnh siêu phàm, không thì cũng phải có ô dù khủng khiếp sau lưng.
Cô ả trước mặt mình chắc chắn là thuộc loại sau !
Tiễn Khuyết trố mắt nhìn Kiến Sầu một hồi lâu, mãi sau mới đưa tay quẹt ngang mồ hôi lạnh trên trán, day day ngực rồi thốt :
– Ái chà, đạo hữu à, cô với phái Tiễn Chúc có thâm thù đại hận gì thì phải ?
Thực ra Tiễn Khuyết chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi. Nào ngờ Kiến Sầu nghe xong lại đáp ra chiều cực kỳ hiển nhiên :
– Không lẽ Tiễn đạo hữu ủng hộ phái Tiễn Chúc sao ? Bọn họ nói năng ngông cuồng, đã coi trời bằng vung như vậy thì tu sĩ chánh nghĩa chúng ta dĩ nhiên phải thế thiên hành đạo chứ !
Ý bên trong vừa đơn giản vừa cực rõ : Ta đây xả giận cho đạo hữu đó nha !
Tiễn Khuyết sợ muốn sụm bà chè, thiếu điều té quỵ. Mặt đổ chàm hết nửa, gã nói như mếu :
– Tiên tử ơi là tiên tử, cô làm ta hết hồn, chuyện mất mạng chứ có chơi đâu !
Sao ở đời lại có thứ người kỳ cục như vậy không biết !
Còn nói xả giận cho mình nữa hả ?
Thị chẳng điên thì bụng cũng một bồ dao găm !
Tiễn Khuyết lại càng chắc mẩm mười mươi người trước mặt đúng là hạng cô chiêu thực sự.
Dĩ nhiên Kiến Sầu nàng chỉ giỡn chơi cho vui nhưng nói nào ngay thì bên trong cũng có vài phần lý do : Dù sao lúc ở Sát Hồng tiểu giới, Tiễn Khuyết đã từng lấy cái câu “Không phục thì nín đi” mà bụp Cố Thanh Mi một vố, nghe sướng con ráy vô cùng. Bởi vậy nàng biết trừ cái tật tham tiền ra thì bụng dạ Tiễn Khuyết cũng không có gì xấu. Kẻ này đã từng tham gia Sát Hồng tiểu giới với nàng, tuy lúc đó không biết thân phận nhau nhưng nàng cũng có chút thiện cảm.
Về phần hai nữ tu phái Tiễn Chúc kia, Kiến Sầu tình thực chẳng oán chẳng thù, song nghe bọn họ nhắc tới “Hứa sư tỷ”, nàng tự nhiên liền nghĩ tới Hứa Lam Nhi, lại thấy hai ả coi người như rác nên vừa gặp dịp thì liền uốn ba tấc lưỡi, gạt cho tu sĩ họ Thương nọ ra rìa ngay. Nàng nghĩ chẳng qua cũng chỉ thiếu mất một người gần tròn trúc cơ mà thôi, đâu gây ảnh hưởng gì lớn tới ả kia, nhiều thứ có chăng sẽ hơi… trầy trật chút xíu là cùng.
Ôi, đời mà…
Tránh sao gian nan muôn vẻ, cho hai ả kia ăn thiệt một chút cũng tốt.
Nàng thấy mình thực đúng là thiện lương, biết nghĩ cho người khác.
Thấy Kiến Sầu hài lòng, thỏa mãn ra mặt, ai nấy đều không khỏi lạnh mình.
Cô nương này sao xanh vỏ đen lòng ghê !
Người như nàng, thậm chí đến kẻ thuộc phái lớn của Dương tông bắc vực như Bùi Tiềm mà cũng chỉ lần đầu mới thấy.
Cái vị nữ tu tự xưng là “Vô Sầu” trước mặt này mới đầu thâm tàng bất lộ, trông dường như chẳng có gì đặc biệt, thế nhưng nhìn kỹ cung cách thì mới thấy dường như chẳng phải người từ phái thường mà ra : Ăn nói cực kỳ bặt thiệp, ung dung nhã nhặn, tuyệt chẳng hề lộ chút gì là lọc lừa; thậm chí khi nhắc tới dược nữ của Bạch Nguyệt cốc, giọng điệu cũng vẫn thản nhiên như không; mà lúc nói đến Nhai Sơn thì tự nhiên điềm đạm vô cùng chứ hoàn toàn không nghe ra hơi ngưỡng mộ nể vì như nhiều tu sĩ bình thường hay có.
Phải biết rằng…
Ngay như chính Bùi Tiềm lúc ở bắc vực, nghe nhắc tới Nhai Sơn mà cũng bất giác thấy kính phục trong dạ.
Nữ tu trước mặt này…
Rốt cục lai lịch thế nào đây ?
Bùi Tiềm nhìn Kiến Sầu đăm đăm, ánh mắt càng lúc càng hiếu kỳ.
Cái nhìn lộ liễu như vậy dĩ nhiên Kiến Sầu phải nhận ra. Vừa ngoái đầu lại, mắt đụng mắt, nàng liền lập tức cau mày. Bị bắt gặp, Bùi Tiềm không hề ngượng ngùng, chỉ cười xòa, lên tiếng nói :
– Vừa rồi Vô Sầu đạo hữu đã giúp người đó một chuyện lớn, hành xử quang minh chánh đại như vậy thực đúng là tấm gương cho bọn ta noi theo.
– …
Nguyên đám á khẩu, chẳng nói nên lời.
Tần Lãng với Chu Khinh Vân không khỏi đưa mắt nhìn nhau, bụng dạ chung một ý tưởng : Chết, đạp phải tàu giặc rồi !
Nhưng bấy nhiêu đó chỉ thoáng qua rồi thôi.
Tiễn Khuyến chẳng còn đầu óc đâu mà nghĩ ngợi tới mấy chuyện này nữa. Gã dõi mắt nhìn ra chân trời xa xa, nơi Thương Liễu Phàm đã biệt dạng, rồi thở dài bảo :
– Đâu có chuyện gì đâu, mà ta thì cũng chẳng hề chứng kiến thấy gì hết. Thôi, đi đi, chúng ta xuống dưới mỏm Xá Thân này đi. Tiễn mỗ cũng có biết tình hình chút chút dưới đó, tới cửa động rồi lại nói tiếp.
Nói xong liền dẫn đầu nhảy xuống.
Kiến Sầu gạt kẻ nọ xong thì cũng chẳng nhiều lời, liền tiếp bước theo sau.
Năm người cứ thế nhắm theo chiều gió, nối nhau nhảy khỏi mỏm Xá Thân cao cao.
Chân trời xa thẳm, trăng tỏ vắt vẻo từng không. Ánh nguyệt nghiêng nghiêng soi mình trên vách núi. Ngự khí hạ xuống một quãng còn thấy được chất đá bên dưới, thế nhưng qua quá nửa đoạn đường thì chung quanh đã hoàn toàn chìm trong bóng tối mênh mông. Hào quang của pháp bảo chỉ chiếu nổi được vài thước trước họ.
Kiến Sầu bay xuống mà cứ thấy vách núi trước mặt tựa như một con thú hoang khổng lồ đang phục mình rình rập. Dưới ánh hào quang pháp bảo loe lóe chập chờn, cái bóng tranh tối tranh sáng của nó cũng tự nhiên trở nên nanh ác hung hiểm vô cùng.
Càng đi sâu xuống gió rít bên tai càng sắc, đến lúc đặt chân xuống nền đất cứng thì gió dữ thốc thẳng vào mặt, chẳng khác gì đứng trong tâm lốc cạnh bờ biển, bão tố mênh mông cuồng dại.
Phóng mắt nhìn thử, chung quanh vậy mà lại sáng ánh pháp khí khá nhiều, tựa hồ như có không ít người bám trụ ngoài cửa động nơi đây.
Xéo xéo phía trước không xa mờ mờ đường nét một cửa động tròn khổng lồ, cao chừng mười trượng, bên trong tối thui, hơn nữa lại còn có gió dữ thổi thốc ra liên tục. Tiếng gió rít mà mấy người Kiến Sầu nghe thấy dọc đường có lẽ đều do từ đây mà ra cả.
Quả đúng là xứng danh động Hắc Phong, một nơi luyện thể lý tưởng.
Cho dù chưa vào trong, chỉ đứng ở ngoài nhưng Kiến Sầu đã cảm thấy được gió đen mạnh đến mức nào. Động trông chẳng ra dạng gì, gồ ghề lõm lõm nhưng lại hơi bóng bóng, nhìn kỹ mới thấy vách đá bên trong xước vạch li ti, do bị gió đen lâu ngày xâm thực mà thành.
Tiễn Khuyết nói :
– Động Hắc Phong mỗi năm mỗi lớn thêm ra, nhưng đá ở trong cứng chắc vô cùng. Mấy năm trước có nhiều người mang đá trong động về để luyện khí song toàn thất bại hết, nghe nói một chút linh tính cũng chẳng có, đã vậy còn làm hư mất linh tính của nguyên liệu khác nữa. Uổng quá…
Nhờ có gió đen, động càng lúc càng lớn là chuyện rất thường tình. Vật có thể không bị gió đen xâm thực dĩ nhiên phải là thứ tốt. Đá thôn phong mà Tiễn Khuyết muốn lấy cũng là loại quý còn tồn tại được dưới sức gió khắc nghiệt như vậy. Tự thân không trơ với gió đen, không bị nó ăn mòn thì hẳn phải là vật kỳ lạ trên Thập Cửu Châu. Cách đây ít lâu, có tu sĩ nguyên anh nổi danh đánh tiếng muốn có, ra giá rất cao nên Tiễn Khuyết dĩ nhiên không sao thờ ơ cho nổi.
Kiến Sầu thôi không nhìn cửa động Hắc Phong mà đưa mắt ngó tu sĩ đang ở quanh quanh gần đó. Tiễn Khuyết giải thích :
– Đây không chỉ có tu sĩ sửa soạn vào động thôi đâu mà còn có cả kẻ chờ người ra nữa đó.
– Chờ người ra hả ?
Kiến Sấy lấy làm khó hiểu.
Tiễn Khuyết cười hề hề. Gã lén liếc mắt nhìn Bùi Tiềm rồi nói :
– Chờ người ta ra đặng cướp đó !
Kiến Sầu thoắt cái đã hiểu.
Ai cũng đồn động Hắc Phong có bảo bối. Cho dù không thì cũng có nguyên vật liệu hiếm lạ, có thể xem như là hàng tốt ở đất Thập Cửu Châu này. Bởi vậy nên dĩ nhiên sẽ có kẻ gian manh không cần phải lao tâm khổ tứ mà ôm cây đợi thỏ rình ở bên ngoài, thấy ai đi ra, nhắm có cơ thắng là sẽ đi theo cướp đồ.
Cái gã Tiễn Khuyết này thực ra cũng có bản lãnh lắm. Tuy nhiên gã cũng phải tìm thêm bốn người để cùng đi với mình, có lẽ là để đề phòng trường hợp như vậy. Thế nhưng vừa rồi liếc mắt nhìn Bùi Tiềm, gã hình như có ý gì đó thì phải.
Kiến Sầu biết Bùi Tiềm là người có tu vi cao nhất trong đám, nếu chung cuộc Tiễn Khuyết lấy được đồ tốt thì có khi nào Bùi Tiềm thấy tài tối mắt, ra tay đâm sau lưng hay không ?
Vừa nghĩ tới đây nàng liền ngộ ra ngay. Nếu Tiễn Khuyết không ăn chắc thì đời nào lại dám để Bùi Tiềm nhập bọn. Bên tám lạng người nửa cân, đâu có ai là đèn cạn dầu !
Kiến Sầu bất giác thở dài cảm khái.
Không chừng người ngoài nhìn vào, thấy nàng khó nhằn cũng nên.
Tiễn Khuyết gẩy tới gẩy lui bàn tính trong bụng chắc thấy vị tiên tử “Vô Sầu” này với Bùi Tiềm không phải một phe với nhau, hơn nữa dù gì trong tay gã cũng có nhiều đòn sát thủ nên chẳng sợ gì bọn họ trở quẻ lúc chót.
Nghĩ vậy, Tiễn Khuyết liền ngồi luôn xuống tại chỗ, móc từ trong ngực ra một tấm bản đồ rồi trải rộng trước mặt, tay giơ một viên minh châu lớn thật lớn để rọi sáng.
– Xin các vị xem, đây là bản đồ động Hắc Phong Tiễn mỗ lấy được từ tay Trí Lâm Tẩu. Chút nữa chúng ta sẽ kết trận pháp nhập động…
Trí Lâm Tẩu giống như tàng thư các của Thập Cửu Châu, thu thập nắm giữ đủ mọi loại tin tức, nhất là về địa đồ. Lão thích du ngoạn khắp Thập Cửu Châu, tên thực không ai biết, chỉ biết ai nấy đều gọi là “Trí Lâm Tẩu*”. Lão có mở một cái tiệm nhỏ kế bên Vọng Giang lâu, cho mấy người đồ đệ quản lý, bản đồ đủ loại bày bán rất nhiều nhưng chính lão thì lại không ngồi ở đó.
* Tẩu ở đây có nghĩa là ông già
Trừ những gì thuộc về bí mật trọng đại của môn phái lớn còn thì địa đồ mua từ chỗ của lão gần như hoàn toàn đầy đủ thông tin. Tấm địa đồ của Tiễn Khuyết vốn gốc do ở lão mà ra nên mọi thứ về động Hắc Phong đều có.
Kiến Sầu liền bước lại, cúi đầu xem.
Nghe nói có người từng vào được sâu nhất là năm trăm thước, thế nhưng tấm địa đồ này thế mà lại vẽ tới những một ngàn ba trăm thước !
Đây là ngọn núi rêu phong có hình dáng như một ông già mang gùi hái thuốc, còn động Hắc Phong thì ở ngay dưới mỏm Xá Thân chênh vênh này.
Động Hắc Phong hình dạng như cái phễu, thoai thoải trườn sâu xuống dưới đáy ngọn Thải Dược. Miệng động rất rộng, nhưng càng vào sâu bên trong thì càng hẹp lại. Nhìn kích thước ghi trên địa đồ, Kiến Sầu thấy đường vào được một trượng, sau đó thì hẹp đến nỗi chỉ một người là có thể đi lọt.
Đoạn đường ban đầu được chú thích “Gió rất mạnh”.
Sau một trăm thước thì thấy vẽ con dao sắc với dòng chữ : Qua trăm thước, gió như róc da. Được năm trăm thước lại ký hiệu ngọn lửa đỏ, ghi : Qua năm trăm thước, gió như nung da đốt thịt. Tới chín trăm thước họa một bông hoa tuyết : Qua chín trăm thước, gió buốt lạnh muốn đông máu. Đến một ngàn ba trăm thước thì thành bộ xương khô, cạnh bên chú thích : Có người bạn đã từng tới đây, nhưng chỉ quanh quẩn một chỗ, gió ăn tận xương không sao tiến thêm được nữa, bất đắc dĩ phải quay lại. Tiếc thay, tiếc thay !
Kiến Sầu nhìn mới thấy phép luyện thể “Nhân khí” của mình người bình thường khó lòng mà chịu nổi. Gió rát, nóng như thiêu, lạnh như băng… đến cuối thì ăn mòn hết máu thịt, quả đúng là rợn người.
Bị gió đen khắc xương tức ở mỗi đầu khớp xương sẽ ngang dọc chằng chịt dấu khứa. Nếu sau một ngàn ba trăm thước, gió ăn hết máu thịt thì hợp với điều kiện luyện thể khắc nghiệt của tầng thứ năm “Hắc phong khắc cốt” trong “Nhân khí”.
Vậy thì hết một ngàn ba trăm thước đó sẽ gặp cái gì nữa ?
Chắc lẽ sẽ khủng khiếp hơn chăng ?
Bốn chữ “Tiếc thay, tiếc thay” cuối cùng mà Trí Lâm Tẩu chú thích làm Kiến Sầu bồi hồi vô hạn nhưng đồng thời cũng khiến nàng tò mò thắc mắc : Người bạn đó của Trí Lâm Tẩu nếu đã có thể vào được tới một ngàn ba trăm thước thì hẳn chẳng phải kẻ thường.
Ai nấy nhìn tấm địa đồ mà thầm kinh hãi nhưng lại hiểu thêm được bản lãnh của Tiễn Khuyết. Tu sĩ ở ngoài động đông là vậy song chẳng biết có mấy người nắm được một bản địa đồ chi tiết tường tận như thế này.
Tiễn Khuyết sợ trễ nãi, gió trở mạnh sẽ không lấy được đá thôn phong nên chẳng cà kê dê ngỗng, lập tức nói ngay cho mọi người biết vào rồi sẽ phải làm gì, cả kết trận pháp ra sao cũng đề cập luôn. Lại có trận pháp cách âm bao phủ bên ngoài nên không sợ người khác nghe lén.
Ai nấy đều kinh nghiệm đầy mình, khả năng hiểu biết lý luận cũng hơn xa người thường, trận pháp lại đơn giản nên bọn họ chỉ nghe qua một chút đã thông, kế thì thống nhất với nhau một số chuyện nhỏ : Tỷ như Tiễn Khuyết đã lấy đủ đá thôn phong rồi, những việc khác sẽ tùy từng người quyết định, dù ai gặp được kỳ ngộ gì đi nữa cũng chẳng liên quan gì đến gã, tất cả không được ra tay đâm lén sau lưng nhau. Nói cách khác, năm người kết nhóm, nếu có thể đi vào được sâu hơn chừng nào thì đều sẽ càng có lợi chừng nấy, không cần phải so bì làm gì.
Thỏa thuận như vậy vừa khéo rất hợp ý Kiến Sầu. Nàng cảm thấy trong nhóm người này sẽ khó mà xảy ra mấy cái chuyện giết người cướp của được. Trước hết, tự bản thân nàng không phải là kẻ như vậy, đến đây hoàn toàn chẳng vì tài bảo; thứ nữa Bùi Tiềm, người có tu vi cao nhất đám, lại xuất thân danh môn bắc vực, hắn sẽ không hạ phẩm giá bản thân mà cướp giựt với những người khác đâu. Bởi vậy nhóm năm người hiện tại có thể coi như rất an toàn.
Giao kèo sắp xếp mọi chuyện xong, Tiễn Khuyết liền dỡ bỏ trận pháp cách âm, đi thẳng tới trước cửa động chực tiến vào, ai hay sau lưng gã hốt nhiên bỗng có tiếng gọi to :
– Tiễn Khuyết đạo hữu, xin chờ chút.
Ai nấy đều sửng sốt.
Tiễn Khuyết quay đầu lại nhìn.
Kiến Sầu nghe tiếng cảm thấy quen quen, trong bụng ngờ ngợ đoán đoán, vừa ngoái lại nhìn thì thấy đúng là hai nữ tu phái Tiễn Chúc ban nãy, người ốm ốm cao cao kia đích thị Triệu Vân Tấn chẳng sai.
Trông cả hai giống như vừa mới từ ở trên xuống nhưng thực ra lúc nãy đã đi trước đám năm người Tiễn Khuyết rồi. Bởi vậy lý do duy nhất chỉ có thể là bọn họ đã bay ngược lên rồi xuống lại lần nữa.
Mấy người Bùi Tiềm không khỏi quay đầu nhìn Kiến Sầu. Người phái Tiễn Chúc hỏi gì đã quá rõ, bọn họ chỉ thực muốn biết “Vô Sầu” đồng hành với mình có chột dạ hay không.
Nào ngờ, không nhìn thì thôi chứ nhìn rồi thì hết hồn hết vía.
Kiến Sầu đứng sau lưng bọn họ mặt mày thế mà lại tỏ ra rất thân thiện với hai ả phái Tiễn Chúc, tuyệt chẳng hề có gì là bối rối hay lúng túng !
Tiễn Khuyết đứng nhìn Triệu Vân Tấn tiến về phía mình. Xung quanh có khá nhiều người cũng để ý tới chuyện xảy ra. Thảy đều đổ dồn mắt nhìn. Nhận ra người phái Tiễn Chúc, có người còn lớn tiếng kêu.
Triệu Vân Tấn đứng lại trước Tiễn Khuyết vài bước. Thị nhìn gã một lần từ trên xuống dưới nhưng ánh mắt lần này lại không có ý khinh miệt như lúc nãy mà lộ vẻ miễn cưỡng, cực chẳng đã phải nói chuyện với gã.
Tiễn Khuyết tuy hồi hộp nhưng mặt mũi vẫn tỉnh như không, hỏi :
– Triệu tiên tử, phải chăng cô đổi ý, muốn đi cùng với năm người chúng tôi sao ?
Đi cùng cái gì ?
Đôi mắt Triệu Vân Tấn rốt cục cũng thoáng ánh lên khinh miệt. Người đứng sau lưng Tiễn Khuyết có những ai thị cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn, cho dù trong số đó có cả tu sĩ kim đan thì cũng thuộc hạng vô danh tiểu tốt, thậm chí còn chẳng môn chẳng phái nữa là, làm quái gì phải để ý cho mệt.
– Tiễn đạo hữu lầm rồi. Hai người chúng tôi chẳng phải muốn nhập bọn cùng mà chỉ là muốn hỏi tin về sư đệ họ Thương của bổn phái. Lúc nãy, trên mỏm Xá Thân, hắn không có xuống theo. Hai người chúng tôi chờ hoài không thấy, truyền tin cũng chẳng trả lời, bởi vậy mới lên lại xem sao, ngờ đâu lên tới thì vắng tanh vắng ngắt. Lúc chúng tôi đi, các vị còn đứng gần đó, vậy chẳng hay có biết hắn đi đâu không ?
Sắc mặt Tiễn Khuyết rốt cục liền lạ lùng hẳn lên. Ngoài Kiến Sầu, ba người khác đứng phía sau cũng kín đáo trề môi.
Chết chưa !
Người ta ba người kết nhóm đi thám hiểm động Hắc Phong, dè đâu Thương Liễu Phàm lại bị Kiến Sầu bá láp bá xàm mấy câu gạt đi mất. Hỏi tin hỏi tức cái gì ? Tụi tao còn lâu mới nói !
Dù sao thì ấn tượng với phái Tiễn Chúc cũng chẳng tốt nên ai nấy đều đồng lòng lấy mắt ngó chơi. Biết chuyện sẽ rất tiếu lâm, cứ vậy mà nhìn chẳng phải sướng hay sao ?
Việc chẳng liên quan gì tới mình nên cả đám đều bình tâm tĩnh trí.
Kiến Sầu là người mau mắn nhất, bởi nếu ai nấy đều im hết thì khó tránh nghi ngờ. Nàng liền chen ngang một câu :
– Cái vị Thương sư đệ đó không nói cho hai cô biết ư ? Hình như y quay lại trấn Phi Thiên, đi tra chuyện về Tôn sư đệ gì đó mà.
– Ủa, về trấn Phi Thiên hả ?
Sao kỳ vậy ?
Triệu Vân Tấn sắc mặt đại biến, tức đến thiếu điều muốn nghiến răng nghiến lợi.
Thương Liễu Phàm lúc nào cũng lo lắng chuyện của Tôn sư đệ mà bọn họ thì phải tranh thủ thời gian mang nến đông phong về. Nến đông phong là một loại tinh thạch hình thành trong động Hắc Phong, dài khoảng một ngón tay, đầu chóp sắc đỏ như lửa, nghe nói vào động hơn năm trăm thước mới gặp. Để lấy được nến đông phong, sư phụ bọn họ đã phải nghiên cứu lập ra trận pháp riêng chỉ để có thể vào sâu tới đó. Nhưng bây giờ thiếu mất Thương Liễu Phàm, còn lại có mỗi hai người lèo lái trận pháp thì đúng là mệt cầm canh.
Cục diện thế này thì làm sao mang nến đông phong về đây ?
Việc nhỏ không nhịn ắt hư chuyện lớn. Triệu Vân Tấn không tin Thương Liễu Phàm tự ý bỏ đi mà nghĩ y gặp nạn sao đó, lại bởi lúc trước hơi có lấn cấn với Tiễn Khuyết nên nghi ngờ gã ngay.
Kiến Sầu đành bước ra phân trần, mặt mày thản nhiên như không :
– Vậy là hai vị tiên tử không biết rồi. Ban nãy trên mỏm Xá Thân có mấy tu sĩ đi ngang qua, lúc nhắc tới chuyện Nhai Sơn phái người đi tra xét chuyện tu sĩ bị giết thì vừa hay Thương sư đệ nghe thấy. Chúng tôi thấy y cản người ta lại hỏi han, xong rồi cứ lẩm bà lẩm bẩm “Nhai Sơn” “Nhai Sơn” gì đó. Y đứng thừ ra một hồi, mãi sau thì nhắm hướng trấn Phi Thiên bay đi. Nhưng y có đi trấn Phi Thiên hay không thì không chắc, chúng tôi chỉ đoán vậy thôi.
Nhai Sơn ?
Triệu Vân Tấn nghe mà đầu mày cau tít lại. Thị nhìn nữ tu trước mặt nói năng đâu ra đó, tuyệt không hề lộn xộn chút nào, hơn nữa lý do lý trấu lại rất rõ ràng, thực có vẻ như không phải đặt điều dựng chuyện.
Vả lại…
Đây cũng rất có thể là nguyên nhân lớn nhất khiến Thương Liễu Phàm bỏ đi.
Mẹ kiếp…
Chịu hết xiết, Triệu Vân Tấn thầm chửi trong bụng, bộ mặt xinh đẹp sa sầm, trông rõ ra là đang suy xét mọi chuyện từ đầu tới cuối. Hơn nữa bây giờ thiếu mất Thương Liễu Phàm, mà hắn đi đâu thì Kiến Sầu cũng đã nói rõ, phái Tiễn Chúc chỉ còn lại hai người, rốt cục có nên vào động hay không đây ?
Ài, sao mà khó nghĩ quá !
Kiến Sầu chắp hai tay sau lưng, ngón tay cái bất giác giật giật.
Đám Bùi Tiềm ba người đứng phía sau nhìn nàng mà thiếu điều ớn lạnh.
Cái vị “Vô Sầu” đạo hữu này chẳng những chẳng hề mắc cỡ mà còn cực kỳ đắc ý nữa là đằng khác ! Gạt người mặt mũi tỉnh queo, cười nói cứ tự nhiên như không !
Tu sĩ đi ngang qua cái gì, nàng ta rành rành ra đó chứ ai ! Người kia đâu có chần chừ lâu lắm mới đi, tại vì nàng ta chọt một câu trúng tim nên Thương Liễu Phàm lập tức dứt áo đi liền đó mà ! Từ đầu tới đuôi đều do nàng ta hết, thế nhưng bây giờ lại trưng cái bản mặt đạo mạo nghiêm túc ra thế này…
Thiệt đúng là phục sát đất !
Thậm chí ngay cả Bùi Tiềm cũng không khỏi lẩm bẩm nho nhỏ đủ để riêng cho một mình hắn nghe :
– Đất Tả Tam Thiên trung vực quả đúng nhân tài lớp lớp…
Tần Lãng với Chu Khinh Vân sắc mặt cũng ngơ ngơ khôn tả.
Chỉ có Tiễn Khuyết đứng ở phía trước, mặt đối mặt với Triệu Vân Tấn, là lâng lâng như bay bổng tận chín tầng trời. Phê quá, đã quá !
Xém chút nữa là gã đã phải ẩu đả với người ta rồi, nào ngờ cái vị “Vô Sầu” này tự nhiên lại lột lưỡi nói một tràng, trơ trơ phủi sạch sành sanh mọi nghi ngờ bên mình mà chẳng hề mắc cỡ chút nào !
Coi mặt mày của hai con mắm Tiễn Chúc kìa…
Thiệt tình nó đã… đã quá trời quá đất !
Tiễn Khuyết nhướng mí mắt, tay lắc chiếc bàn tính vàng một cái rồi vừa cười vừa dòm dòm Triệu Vân Tấn, thủng thà thủng thẳng đáp :
– Nhị vị tiên tử à, Thương đạo hữu đúng là có vẻ canh cánh không yên chuyện kia. Mà gần đây trấn Phi Thiên quả thực cũng chẳng yên bình gì, phái Tiễn Chúc quý vị thế mà lại xui xẻo trúng chuyện như thế này thực quá sức tưởng tượng của Tiễn mỗ. Bây giờ Thương đạo hữu đi đâu đã rõ ràng, đâu liên quan gì tới chúng tôi, chúng tôi còn phải tranh thủ thời gian đi động, không bồi tiếp hai vị lâu được, cáo từ !
Ngoài mặt kêu tiên này tử nọ vậy thôi chứ trong bụng tao chửi mắm thúi đó, bây ngon thì quoánh tao đi !
Tiễn Khuyết khoái chí thầm nhiếc rồi quay lưng đi.
Kiến Sầu nhìn Triệu Vân Tấn cau tít đầu mày xong thì cũng xoay lưng trở bước đi theo Tiễn Khuyết vào động.
Đến chỗ hai người phái Tiễn Chúc không thấy được, Tiễn Khuyết nhẹ nhàng bật ngón cái, đánh mắt ra ý khen Kiến Sầu “Siêu nha, ta phục cô sát đất rồi đó !”.
Kiến Sầu thấy vậy thì cười.
Ánh mắt đám Bùi Tiềm nhìn Kiến Sầu cũng thay đổi hoàn toàn.
Tội nghiệp cho hai cô ả phái Tiễn Chúc kia…
Khi khổng khi không bị gài cho một vố, nhìn sắc mặt thì hình như hoàn toàn chẳng có ấn tượng gì với vị “Vô Sầu” này, nào biết đâu người ta ác ngầm bên trong với mình.
Đâm ra mới nói, vậy thì rốt cục “Vô Sầu” là ai, có phải có thù oán xích mích gì với phái Tiễn Chúc chăng ?
Ngoài miệng lại kêu là để xả giận cho Tiễn Khuyết hả ?
Có họa là quỷ mới tin !
Kiến Sầu thủng thẳng đi trước, nghênh mặt đón gió rát, khóe môi hếch lên cười.
⚛ ⚛ ⚛
Ngoài động Hắc Phong
Nữ tu mập mập nọ cũng cảm thấy tiến thoái lưỡng nan. Thị thấp thỏm mở miệng hỏi :
– Triệu sư tỷ, giờ chỉ còn lại hai người chúng ta. Tôn sư đệ chết rồi, Thương sư đệ thì bỏ đi. Giờ còn đi động nữa không ?
– Dĩ nhiên phải đi rồi !
Đi không được cũng phải bò vào trỏng !
Triệu Vân Tấn nhìn theo đám người mất hút dần dần xa xa mà tức tối nghiến răng trèo trẹo. Thị tuy vậy cũng cảm thấy có nhiều điều lấn cấn nhưng lại không biết nó vô lý chỗ nào, cái cảm giác mơ hồ kỳ lạ đó khiến thị bực bội đến nỗi nói không nên lời.
Triệu Vân Tấn đi tới đi lui mấy bước rồi quay đầu, đanh giọng lệnh :
– Truyền tin cho Thương sư đệ lần nữa đi !
– Dạ !
Nữ tu mập mập liền vội vàng lấy ngọc giản ra truyền tin cho Thương Liễu Phàm.
– Thương sư đệ, Thương sư đệ, giờ tới cửa động động Hắc Phong rồi, đệ ở đâu, tới mau đi !
Thương Liễu Phàm lúc trước cứ biệt vô âm tín nhưng giờ giống như gặp thời hoặc cũng có khi hắn đã tới nơi rồi nên mới rảnh đáp lại. Hai người phái Tiễn Chúc ở bên này vậy mà lại nhận được tin ngay.
– Sư tỷ à, Liễu Phàm đã quay trở lại trấn Phi Thiên rồi.
– Hả ?
Té ra là thiệt !
Triệu Vân Tấn liền giựt lấy ngọc giản, gắt :
– Ai cho ngươi tự ý đi về đó ? Chuyện của Hứa sư tỷ còn làm chưa xong, ngươi sao dám tự tung tự tác, chừng nào về ——
– Tôn sư đệ thiệt mạng rồi, mạng hắn còn không bằng nến đông phong hả ?
Từ trong ngọc giản truyền tin vọng ra một tiếng hét đầy tức giận.
Triệu Vân Tấn sững người.
Sau đó, kết nối cũng cắt đứt.
Thương Liễu Phàm ở bên kia đã hủy ngọc giản truyền tin rồi.
Triệu Vân Tấn run run đầu ngón đay, mặt mày cũng nhăn lại :
– Được, được, giỏi lắm…
Nữ tu dáng người tròn trịa nọ sợ run. Thị lại gần hỏi :
– Sư… sư tỷ… tụi… tụi mình… giờ làm sao đây ?
– Làm sao hả ?
Triệu Vân Tấn dõi mắt nhìn động Hắc Phong phía trước, cất ngọc giản đi rồi hốt nhiên bật cười :
– Thông minh chừng đó mà lại để cho người ta gạt !
Ban đầu thị đã cảm thấy có gì đó kỳ kỳ, bây giờ thì rốt cục cũng nhìn ra được rồi.
Triệu Vân Tấn đáp ngay :
– Vô luôn đi !
Nữ tu mập mập ngạc nhiên há hốc miệng, hoàn toàn chẳng hiểu tại sao Triệu Vân Tấn lại như vậy.
⚛ ⚛ ⚛
Vừa vào trong động, không gian liền tối sầm. Trên đầu dưới đất đều là bóng tối mịt mùng, chỉ có thể sáng được nhờ vào một viên minh châu mà thôi.
Năm người đang chuẩn bị kết trận.
Tiễn Khuyết chợt hỏi :
– Các vị, các vị nghĩ coi hai cái con mắc dịch đó thiếu mất sư đệ thì có vào đây không ?
Ai nấy nhất thời liền giương mắt nhìn nhau, duy chỉ có Kiến Sầu là thản nhiên cười đáp :
– Dĩ nhiên là có chứ !
Mọi người tròn mắt nhìn nàng. Tiễn Khuyết hết hồn la :
– Ăn nói xui xẻo gì đâu không !
Đây đâu phải là trù ẻo đâu.
Kiến Sầu lắc đầu, giải thích :
– Phái Tiễn Chúc hành sự có phần không từ thủ đoạn, miễn sao đạt được mục đích, bởi vậy nên cho dù nhân số không đủ thì tụi nó thế nào cũng vẫn sẽ đi tiếp vào động. Với lại khoảng cách giữa mỏm Xá thân chúng ta đứng ban nãy với vách đá cực ngắn, nếu có ai đi ngang qua thì chỉ có lên hoặc xuống mà thôi. Nhưng trên thực tế, trong chút xíu thời gian đó lại không có ai lên xuống hết, còn hai nữ tu phái Tiễn Chúc kia thì vẫn luôn đứng ở dưới. Chỉ cần hơi để tâm một chút, nghĩ kỹ lại, tụi nó sẽ thấy ngay sơ hở trong lời ta. Cho nên…
Kiến Sầu chớp mắt, điềm tĩnh tiếp :
– Hai đứa nó chắc chắn sẽ vô đây.
– …
Xung quanh im lặng như tờ.
Thảy đều chẳng biết nói gì.
Bùi Tiềm không khỏi cau mày nghĩ ngợi. Thực ra bọn họ chẳng ai để ý khía cạnh này, trong khi đó cái vị “Vô Sầu” bá láp bá xàm này lại biết rất rõ mình sơ hở chỗ nào. Cô ta có thể không rành về địch thủ lắm nhưng bản thân mình ra sao thì biết rất rõ.
Thực đúng là người có mắt quan sát tinh tường, tâm tư nhạy bén tỉ mỉ…
Tiễn Khuyết sợ tới thiếu điều muốn đập đầu xuống đất :
– Tụi nó vô rồi chắc trả thù quá, vậy thì làm sao ?
– Tiễn đạo hữu không phải lo !
Ánh mắt trong trẻo sáng ngời, Kiến Sầu cau mày bấm quyết một cái. Trận pháp thuộc về phần phụ trách của nàng ở bên cạnh liền lập tức sáng lên.
– Tụi nó chỉ có hai người, tu vi cũng chẳng cao siêu gì, nếu đã mong ngóng mà không thấy Thương sư đệ tới thì chắc là vai trò của hắn khá quan trọng. Thiếu một người, sức cũng yếu đi một phần. Vậy thì bì sao được với năm người chúng ta ? Cho dù vào đây, hai đứa đó cũng ở phía sau, không làm nên cơm cháo gì đâu.
– Ừ, cũng có lý ha !
Tiễn Khuyết nghe vậy thì sáng mắt lên.
Kiến Sầu còn chưa nói hết.
– Với lại Tiễn đạo hữu ngó tụi nó cũng xốn con mắt. Chúng ta đã đi trước thì sao không tranh thủ bày bố trận pháp gì đó ngáng đường tụi nó, cho ở phía sau té dập mặt chơi, vậy có phải là đơn giản không ? Chừng khi nào quay lại còn tiện tay còn bắn lén được thêm một vố nữa…
– …
Hay…
Thâm thiệt ! Hiểm thiệt !
Tiễn Khuyết thực chỉ muốn vỗ bàn tán thưởng !
Bùi Tiềm không khỏi liếc mắt nhìn thêm Kiến Sầu lần nữa : cái khuôn mặt này, cặp mắt này trông thì cực kỳ xinh xắn nhưng miệng nói mà nghe phát lạnh sống lưng, chẳng biết thâm thù đại hận thế nào mới thành nên nỗi ?
Hai người Tần Lãng với Chu Khinh Vân thì vẫn chỉ có duy nhất một ý nghĩ trong đầu : Trúng phải cướp biển rồi, toàn thứ dữ không ! Chết rồi, giờ không biết xuống tàu có còn kịp không đây ?
Bọn họ vừa chớm nghĩ tới thì hào quang mông lung quanh thân Kiến Sầu đã sáng lên cực điểm, đến nỗi làm lóa mất dáng người nhỏ nhắn bên trong.
– Các vị đạo hữu, chúng ta đi mau đi thôi.
Mấy năm rồi mình mới quay lại đọc truyện, có bạn nào có thể dẫn giúp mình đường link qua chương 87 k ạ, mình xin cảm ơn rất nhiều