Ngoài hố đá, sông rạch trên bình nguyên đan xen chằng chịt như một tấm mạng nhện khổng lồ.
Vào lúc này, linh khí không biết cơ man nào là luồng thấy rõ được cả bằng mắt thường đang bị một nguồn lực hút lấy, ào ào cuốn về phía … Đọc tiếp
Ngoài hố đá, sông rạch trên bình nguyên đan xen chằng chịt như một tấm mạng nhện khổng lồ.
Vào lúc này, linh khí không biết cơ man nào là luồng thấy rõ được cả bằng mắt thường đang bị một nguồn lực hút lấy, ào ào cuốn về phía … Đọc tiếp
Trong cái hố khổng lồ, cả một khoảng xung quanh chiếc muôi toàn là mặt đá nhẵn thín, tuyệt không hề có cỏ cây gì.
Cốt ngọc Đế Giang thình thình bỗng mọc ra hai chân thực đúng là chuyện quá sức tưởng tượng của Kiến Sầu. Nàng thấy hai … Đọc tiếp
Ngon thay…
Rốt cục thì Kiến Sầu cũng biết được cái muôi đó là của ai.
“Khuấy muôi nấu thiên địa”, câu chữ hệt như vậy còn gì !
Nàng ngửa đầu dõi mắt trông lên, hào quang xanh lục hun hút tầng mây.
Chiếc lá xanh nọ chầm chậm … Đọc tiếp
Nửa người Kiến Sầu giống như được lôi từ trong vũng máu ra, đầm đìa bê bết, trông kinh dị vô cùng.
Gió quất vào mặt nàng như xẻo thịt cắt da, Kiến Sầu đã nghĩ tới chuyện cái ả Cố Thanh Mi này chắc phải giấu sát chiêu gì … Đọc tiếp
– Bộ tưởng bám theo ta là lấy được cốt ngọc Đế Giang sao ? Mơ đi ! Trừ phi các ngươi nhanh hơn ta còn không thì đừng hòng !
Trên đĩa đá vọng ra giọng nói khinh miệt đến gần như thách thức của Cố Thanh Mi.
Kiến … Đọc tiếp
Giọng điệu ngang tàng quá ta !
Khuấy muôi nấu thiên địa ?
Ngay cái đầu lưỡi này mà cũng có nhiều chuyện để nói vậy sao ?
Kiến Sầu nhìn năm chữ trên cán muôi mà bất giác bập bập đầu ngón gõ lên, kế lại rót linh lực … Đọc tiếp
Đã gặp rồi ư ?
Đúng là có từng gặp qua thật !
Kiến Sầu im lặng nhìn y.
Năm xưa, khi Tạ phủ còn chưa đổ, nàng có mang đồ tới nhà họ, nhưng vì vừa mắt bà Tạ nên mới ở lại trong đình đá sao chép kinh … Đọc tiếp
Y là ai ?
Người mặc quan phục, uy nghiêm lẫm liệt đằng đằng.
Tay áo dài rộng rũ xuống nên thần thái toát ra lại càng thêm sâu sắc thâm trầm.
Mi mục tuấn tú, mắt nhìn lãnh đạm, mục quang nặng tính quan sát săm soi khôn tả, … Đọc tiếp
Núi đồi hây hẩy gió, sông sâu lấp lánh trăng.
Bọn họ là gió, là trăng còn Kiến Sầu thì chính là núi non sông nước vậy.
Hễ không nghe thấy thì tức là không nghe thấy, còn nghe thấy rồi thì cũng làm như điếc vậy.
Thích thì chờ, … Đọc tiếp
Hai chén băng đằng ngọc thấm lạ thay đều hiện ra trước mặt Kiến Sầu.
Nhất thời nàng không khỏi lấy làm ngạc nhiên, mắt mải nhìn xuống thứ nước đựng trong hai cái chén óng ánh trong suốt mà trí óc vẫn còn quanh quẩn hồi tưởng về những … Đọc tiếp