428. Hiểu mình

Phải rồi ! Nàng có hiểu mình không ?

Trước khi Khúc Chính Phong đặt ra câu hỏi này, Kiến Sầu vẫn cho là mình biết mình rất rõ : Ở tây hải Thiền Tông, nhờ có quá khứ hóa yêu mà nàng gặp được kỳ duyên, ngộ ra đạo … Đọc tiếp

427. Nâng chén

Có lẽ lúc Kiến Sầu mới được Phù Đạo sơn nhân dẫn vào Nhai Sơn, không ít người đã cho rằng cái nàng “đại sư tỷ” từ trên trời rớt xuống này khá ly kỳ, danh chẳng xứng với thực. Hình như dạo ấy Khúc Chính Phong cũng là một … Đọc tiếp

426. Tiểu sư muội

Từ xưa đến nay chữ “tâm” là cái dễ lắt léo nhất.

Huống chi cảnh giới của nàng đã cao đến mức này.

Lấy minh tâm kiến tánh làm đạo, càng hiểu rõ bản tâm bao nhiêu thì khảo nghiệm trên bước đường tu luyện sẽ càng nhiều và càng … Đọc tiếp

425. Tư biện và ma chướng

“…”

Kiến Sầu không tài nào phản biện hay trả lời lại hắn.

Tình cảnh này cũng giống như năm xưa bên mé nước cạnh mỏm đá trên đảo Đăng Thiên nàng đã từng nghe hắn lý luận, từng nhờ đó mà thấy được một khoảng trời mới mở rộng … Đọc tiếp

424. Mạnh được yếu thua

Nếu lúc trước bầu không khí tại đương trường khá bình lặng, ai nấy đều nín thở lắng nghe thì bây giờ, sau khi Hoành Hư chân nhân dứt lời, khung cảnh trở nên tịch mịch đến nỗi ngay cả một làn gió thổi qua cũng nghe thấy được.

Kiến … Đọc tiếp

423. Đối chất

Không dám nghe sao ?

Có gì mà không dám nghe ?

Tuy không nói rõ nhưng sắc mặt nghiêm túc, tuyệt không có ý gì là bỡn cợt, hơn nữa còn nghe ra chiều kinh tâm động phách !

Đám đông xung quanh liền im lặng.

Lục Tùng vốn … Đọc tiếp

422. Yêu tính

Đến đây Kiến Sầu chẳng còn biết nói gì nữa. Thật ra nếu nghe câu này từ miệng người nào khác thì nàng chắc chắn sẽ nghĩ đến chiều hướng khác, nhưng bây giờ người đứng trước mặt nàng lại là Phó Triêu Sinh, bạn một đời chí giao với … Đọc tiếp

421. Sinh thức bất tử ly

Rốt cục từ Lạn Kha lâu làm sao dẫn được Phó Triêu Sinh yên lành trở về Kiến Sầu chẳng muốn nhớ lại nữa, chỉ biết khi hắn nói ra câu đó thì đã đặt dấu chấm hết cho cuộc luận đạo trong lâu rồi.

Sau một hồi sững sờ, … Đọc tiếp

420. Đại yêu lý luận

Ái chà, khiếp thật !

Nhiều người sợ hết hồn. Ngay cả Nhai Sơn người một nhà với nhau cũng không khỏi phải hít hà sâu một hơi khí lạnh. Khiếp là vì Kiến Sầu vừa mới nghe không lọt tai đã trở mặt, nói đánh liền đánh ngay; sợ … Đọc tiếp

419. Thịnh nộ

Nói đánh là đánh, không chút chần chừ !

Thật ra Lục Tùng không chắc lắm. Y chẳng biết con yêu trước mặt lai lịch như thế nào, tại sao nó trà trộn vào Tinh Hải, tu vi thực lực đến đâu thì lại càng mù tịt nhưng đại yêu … Đọc tiếp