426. Tiểu sư muội

Từ xưa đến nay chữ “tâm” là cái dễ lắt léo nhất.

Huống chi cảnh giới của nàng đã cao đến mức này.

Lấy minh tâm kiến tánh làm đạo, càng hiểu rõ bản tâm bao nhiêu thì khảo nghiệm trên bước đường tu luyện sẽ càng nhiều và càng hung hiểm bấy nhiêu. Nhiều khi gặp cơ duyên, giống như trận biện luận vừa rồi, thì thường thường sẽ dẫn tới đốn ngộ mà người người đều truy cầu.

Thông thường đây chẳng qua chỉ là ý niệm tự nhiên chợt có ngày được thông suốt. Nhưng trong thế giới tu hành, đốn ngộ lại có ý nghĩa rất đặc biệt. Tỷ như gặp được cơ duyên, người tu sĩ sẽ chìm đắm vào một cảnh giới tư duy đặc biệt, rồi sau đó sẽ ngộ ra được một điều gì đó. Quá trình này có khi dài khi ngắn. Ngắn thì khỏi nói, chỉ trong tích tắc, trong một sát na, hay năm ba nhịp thở là xong. Dài thì khá phức tạp. Có tu sĩ phải mất hết dăm ba ngày, dăm ba tháng, dăm ba năm, thậm chí cả năm ba chục năm, năm ba trăm năm cũng không chừng !

Trong tâm niệm của người đốn ngộ thì đây chẳng qua chỉ một khoảng thời gian suy tưởng ngắn ngủi, thế nhưng ở cõi phàm trần thì lại là năm tháng mải miết trôi nhanh, thương hải biến vi tang điền. Hồng nhan hóa bạch cốt, tóc xanh trở trắng phau. Một lần tâm niệm có khi tiêu hao hết cả tuổi thọ của tu sĩ, thân gửi vào cát bụi.

Như Kiến Sầu vừa rồi tuy không coi là đốn ngộ nhưng tinh thần nàng đúng là chìm đắm vào một tình trạng tư duy đặc biệt, cố tìm hiểu mà không được nên càng lúc càng lún sâu. Trong quá trình này, càng đơn độc cố chấp thì sẽ càng khó khăn, nguy hiểm. Nếu nghĩ thông tự mình thoát khỏi thì chẳng nói làm gì. Nhưng nếu không thông, không rút ra được thì sợ rằng mấy trăm ngàn năm sau hậu thế sẽ thấy được một bộ xương khô dưới tòa lầu này thôi.

Một cơn gió thổi tới, người nàng vẫn còn chưa hết lạnh. Ánh mắt còn chưa tan hết kinh sợ thoáng lướt một vòng trên các mảnh bình vỡ nằm lăn lóc trên đất, rồi lại lần theo dòng rượu chảy, nhưng đến khi nhìn lên thì tâm tình rốt cục cũng khá hơn, ít ra là sắc mặt đã bình tĩnh lại thấy rõ; cuối cùng thì ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đăm đăm bất động của Khúc Chính Phong. Đến lúc thấy nàng rốt cục cũng định thần lại, Khúc Chính Phong mới cười lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi, dáng dấp lạnh lẽo tựa như khoác sương trên người.

Bí cảnh

Xin điểm chỉ quyết trên giao diện để hóa giải chướng nhãn pháp !

5 phản hồi

  1. Anna says:

    Xin chào tỷ tỷ sweetzarbie! thank_you! Mình muốn hỏi một chút về pass của đảo được không? Trước đó pass cũ mình nhập nhưng lại không được nên mong tỷ tỷ có thể lại một lần nữa truyền cho ta bí kíp bất truyền lần nữa nhé! Thanks tỷ tỷ nhiều! <3

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.