– Hắc hắc…
Tây Môn Lục nhìn Kiến Sầu chằm chằm rồi lại tai quái cười :
– Lấy nhân của ngươi ăn quả của ngươi. Có nhân có quả, có quả có nhân… Kết nhân của chúng, ăn quả của chúng…
Một trái hạnh xanh bất chợt bỗng hiện … Đọc tiếp
– Hắc hắc…
Tây Môn Lục nhìn Kiến Sầu chằm chằm rồi lại tai quái cười :
– Lấy nhân của ngươi ăn quả của ngươi. Có nhân có quả, có quả có nhân… Kết nhân của chúng, ăn quả của chúng…
Một trái hạnh xanh bất chợt bỗng hiện … Đọc tiếp
Xương cốt nứt bể lại dần dần được thanh liên linh hỏa nung chảy rồi lại tụ lại thành hình. Kiến Sầu vốn đau đớn khôn xiết, khó mà chịu đựng được nổi. Thế nhưng…
Khi nghe thấy tiếng rú kinh thiên động địa từ trên đĩa đá vẳng ra, … Đọc tiếp
Cứ bay thẳng lên trên, đến khi thấy vách núi hụt mất thì trước mắt Kiến Sầu liền hiện ra một bình đài khổng lồ, tứ bề mênh mông khoáng đạt nhưng lại chỉ rặt băng với băng.
Kiến Sầu hụp xuống đổi hướng, bay thẳng lên bình đài —… Đọc tiếp
Thật đúng là vạn lần chẳng ngờ tới nổi !
Người các phương khác im lặng, để bầu không khí trên đĩa đá chìm trong tĩnh mịch lạ lùng.
Tiếng kêu kỳ quái phát ra ở phía chính đông rõ là tiếng của một con thú nhỏ. Chẳng ai có … Đọc tiếp
Chỉ có hoa đỏ, không có lá xanh.
Thế giới nơi này đâu đâu cũng rực lên sắc đỏ xán lạn. Những hoa là hoa hằng hà sa số, cánh cánh kỳ lạ theo gió tung lên thiên không, chao bay đầy trời. Cánh nào cánh nấy quanh rìa đều … Đọc tiếp
Mặt trời chói lọi từ sâu dưới đường chân trời Thập Cửu Châu u ám đủng đỉnh nhô lên, xua tan buổi ban mai tranh tối tranh sáng. Núi non quanh đó lại bắt đầu nghiêng bóng phủ trùm cả bãi sông.
Con chồn nhỏ đứng thẳng trên hai chân … Đọc tiếp
Cái gì vậy ?
Kiến Sầu hơi ngạc nhiên.
Trong cái đống con chồn tha về, có lẽ đây là thứ duy nhất có thể đáng giá đôi chút. Dĩ nhiên có khi nó chỉ là một vật hư cũ giống như những thứ khác thôi. Ở đây mồ mả … Đọc tiếp
Trăng soi như lụa tuôn đổ xuống dáng hình nhỏ nhắn của Kiến Sầu, lướt thướt kéo sáng hắt dài sau lưng.
Nàng giơ tay phát chỉ. Tia phong tín đó liền bay tới rồi dừng cách lòng bàn tay nàng hai tấc.
Kiến Sầu nắm tay lại, đầu ngón … Đọc tiếp
– Sư phụ…
Kiến Sầu nghĩ nghĩ rồi quay đầu nhìn thẳng Phù Đạo sơn nhân.
Lão vội vàng đáp ngay :
– Thấy con còn sống đi ra ai cũng mừng đó mà !
– ???
Kiến Sầu bây giờ mới biết hỏi Phù Đạo sơn nhân đúng là … Đọc tiếp
Trong phòng không lạnh mà nóng như lò nung.
Nước trong đỉnh sôi sùng sục, bọt nổi liên miên, Kiến Sầu khi trầm ngập người xuống liền cảm thấy mình như sắp bị luộc chín tới nơi.
Nóng quá cũng sẽ gây nên cảm giác đau đớn không sao tả … Đọc tiếp