360. Ngày ấy bây giờ
Quyển 11 : Tuyết Vực Phật Quốc

Không gian tĩnh mịch như tờ một hồi lâu.

Từ lão tổ, Phù Đạo sơn nhân đến Kiến Sầu, tất cả đều im lặng, chẳng ai lên tiếng nói câu nào.

Đối với lão tổ và Phù Đạo sơn nhân mà nói thì đây đã là chuyện xưa của Nhai Sơn, nhiều năm như vậy nhưng ký ức không phai mờ, chẳng ngày nào dám quên. Hôm nay nhắc lại chuyện cũ, trong lòng không khỏi bồi hồi đau xót.

Nhưng đối với Kiến Sầu thì đây lại là lần đầu tiên nghe thấy bí mật này. Dù lúc trước nàng cũng đã từng lờ mờ đoán được phần nào ân oán giữa Nhai Sơn, Côn Ngô, Phật môn và Cực Vực, nhưng đến khi sự thật tàn khốc phũ phàng bày ra trước mặt thì cổ họng vẫn như nghẹn lại.

Lời lão tổ nghe rất nhẹ nhàng, giọng điệu thậm chí còn thoáng chút tiếu ý, mà dĩ nhiên bên trong lại hàm chứa một “sự thật” tuy chưa bị bóc trần nhưng kinh tâm động phách đến cực điểm !

Kiến Sầu bần thần cả người, mãi một lúc lâu sau mới từ từ tĩnh trí lại, tập hợp các sự việc từ trước đến nay xâu lại thành một chuỗi.

“Chính vì mối ân oán này nên Khúc sư đệ mới thù hận Côn Ngô đến thế, thậm chí một lời không hợp đã ra tay đánh Ngô Đoan Bạch Cốt Long kiếm của Côn Ngô. Con còn nhớ hình như Khúc sư đệ vẫn còn đau buồn cho bạn cũ…”

Chuyện này nàng thấy được khi Khúc Chính Phong đấu với Ngô Đoan ở biển tây hải.

Hơn nữa vì nàng có quỷ phủ trong tay, mà nó lại từng theo chủ cũ tham gia trận chiến Âm Dương giới nên nhờ cảm ứng, nàng thấy được một cảnh năm xưa trên chiến trường Cực Vực : Khi đó, đúng là có một đường kiếm tím thẫm đã nhằm sau lưng của Khúc Chính Phong mà lén xả xuống…

“Theo lời lão tổ, lúc ấy, Côn Ngô, Nhai Sơn và Phật môn chia ra ba mũi tấn công. Côn Ngô phái Thân Cửu Hàn Tử Thần Kiếm đi thông báo. Cái người mà Khúc Chính Phong đã phải đối mặt giao chiến hẳn là y.”

Suy luận này dựa trên các thông tin sẵn có, Kiến Sầu ráp lại thấy chúng ăn khớp với nhau.

Quả nhiên nàng vừa dứt lời, Phù Đạo sơn nhân liền gật gật đầu nhưng sau đó dường như nhớ Khúc Chính Phong nên thần sắc hơi có chút ngẩn ngơ hoài niệm. Lão vội vàng ngoạm một miếng đùi gà để khỏa lấp, rồi còn cười cười bảo : “Đúng vậy, ai biểu hai thằng ngốc này xui xẻo làm chi ?”

“Ái chà…”

Lão tổ thấy bộ dạng của Phù Đạo như vậy thì không khỏi thở dài, định khuyên người đệ tử này đừng đa tâm, nhưng không biết tại sao trong đầu lại chợt nhớ đến Khúc Chính Phong lúc quyết định đột phá nguyên anh mà vung kiếm phản lại, nhớ thần thái và giọng điệu những lời hắn nói khi đứng trước mặt mình…

“Năm đó, Thân Cửu Hàn cũng khá được sư tôn coi trọng. Y là sư đệ của Hoành Hư, hai người có tiếng là “Côn Ngô song tử”. Thân Cửu Hàn chỉ nói lúc mình tới báo tin cho Khúc Chính Phong thì hai bên một lời không hợp đã sinh ra tranh đấu. Hơn sáu trăm năm sau đó, Thân Cửu Hàn tuyên bố bế quan, Hoành Hư tiếp quản Côn Ngô. Mà nghe nói ngay chính bản thân Thân Cửu Hàn thì không bao giờ rời Côn Ngô một bước.”

Bí cảnh

Xin điểm chỉ quyết trên giao diện để hóa giải chướng nhãn pháp !

5 phản hồi

  1. PumpkinPie says:

    Thật là ra dáng Đại sư tỷ mà.
    Chắc KCP khi trước cũng thế, mở Nhân khí đập nát đệ tử. Sao hai người này lại tương đồng nhau đến thế nha.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *