– Kiến… Sầu ?
Mãi đến khi hai cái chữ đó đóng sâu vào mắt, rồi từ đầu lưỡi cuộn một vòng bật thốt lên tiếng, Ứng Hủy mới hồi thần lại : Cái vị Kiến Sầu này chính là Kiến Sầu trên thập tử lệnh kia.
Khuyên quân tiếc lấy mạng ! Đúng là khẩu khí lớn thực !
Giết người rồi còn dám gióng trống khua chiêng để tên mình lại, phải nói là gan cùng mình !
Ứng Hủy cứ tưởng như gã nhớ lộn cái gì : Ở thượng khư, làm sao lại có địa tiên nào mạnh miệng càn rỡ thế này ? Bọn họ có ai có thể giết chết người tu vi cao hơn mình nhiều như vậy ư ?