Nửa người Kiến Sầu giống như được lôi từ trong vũng máu ra, đầm đìa bê bết, trông kinh dị vô cùng.
Gió quất vào mặt nàng như xẻo thịt cắt da, Kiến Sầu đã nghĩ tới chuyện cái ả Cố Thanh Mi này chắc phải giấu sát chiêu gì đó nên nàng mới cố ý đứng ở một vùng gần gần hai người kia thử xem sao, nhưng không ngờ vậy mà lại bị trận bàn đập trúng. May mà nàng đã chuẩn bị từ trước, phản xạ cực nhanh, hơn nữa lúc đó cũng chỉ ở mé mé phần rìa nên không nằm gọn trong tầm ảnh hưởng của trận pháp, chứ nếu không thì cầm bằng chịu chung số phận như hai người kia.
Tuy nhiên, dù đã lách tránh rất nhanh, nhưng dưới bóng trận pháp uy lực khổng lồ như vậy, nàng cũng phải nghiến răng nghiến lợi chống chọi với sức ép cực mạnh mới rút được nửa thân ra, cảm giác đó thực không khác gì như luyện thể lại một lần nữa.
Nhưng…
Chẳng hề gì !
Cơ thể mà nàng có được hiện giờ phải nói là cứng chắc mạnh mẽ nhất trong toàn giới tu sĩ trúc cơ !
Vừa giật mình khỏi trận pháp xong, tựa như chẳng nhìn thấy máu đỏ nhầy nhụa cả nửa thân người, Kiến Sầu liền lập tức đạp quỷ phủ phóng vút tới ngọn núi trước mặt chẳng chút chần chờ !
Sức bật nhanh nhẹn hung hãn đó khiến con chồn nhỏ ngồi trên vai nàng phải hết hồn một phen. Chớp mắt sau, nó liền khoái chí tru lên như điên :
– Uuuu… Uuuu… Uuuu…
Nghe hệt như đang ra oai.
Kiến Sầu phải im lặng nhưng con chồn nhỏ này thì không thành vấn đề.
Tiếng kêu vừa rồi rõ là gào toáng chiến thắng cho thiên hạ ai nấy đều biết đây mà !
Con chồn nhỏ ôm cái muôi, khoan khoái liếm thêm một cái nữa, hai mắt long lanh sáng rực chăm chăm dõi nhìn về phía trước !
– Chiii… Chiii… Chiii…
Đúng là chỗ đó rồi !
Đi tiếp, đi tiếp đi !
Chủ nhân !
Chiii… Chiii… Chiii… Ở đó toàn đồ ngon không đó !
Tựa như nghe ra con chồn nhỏ háo hức mong chờ, Kiến Sầu bật cười, cố nuốt lại mùi máu đang từ cổ họng bốc lên.
Nàng đã thảm như vậy thì hai người kia chắc cũng chẳng khá hơn.
Lại còn vị thầy chùa tội nghiệp kia nữa !
Cuồng phong vẫn quất sàn sạt vào mặt Kiến Sầu, nhưng xương cốt trong người nàng tự chữa liên tục, sức hồi phục có thể nói là nhanh đến kinh hồn. Trong tích tắc vừa lách thoát khỏi rìa trận pháp, nàng đã rút quỷ phủ ra, khiến đấu bàn dưới chân xuất hiện ngay lập tức !
Đấu bàn xoay tròn !
Tất nhiên dù nó hoàn toàn không lớn như trận pháp đáng sợ trên mặt đất nhưng chỉ với bấy nhiêu thôi cũng đủ để khiến trận pháp phải chia bớt một phần năng lượng mà nó đang hấp thụ. Hơn nữa, Kiến Sầu lại đang ở ngay bên cạnh lốc xoáy linh khí do trận pháp cuốn từ khắp nơi về nên linh khí nàng hút được thậm chí còn nhiều hơn bình thường một phần.
Với một phần đó, lúc nàng giơ quỷ phủ lên, sức liền như dời đá lấp biển !
Kiến Sầu vung cao quỷ phủ !
Chiếc rìu lăng không vụt cong một đường kinh hồn tuyệt diễm. Xa xa đen kịt bóng rìu, văng vẳng trong không trung cùng nó là tiếng sói tru quỷ gào vọng lên từ tận sâu dưới lòng địa ngục, trông nanh ác hung tợn nhưng đồng thời cũng toát ra một nguồn sức mạnh tinh thuần có sức chấn nhiếp lòng người cực lớn.
Vù !
Bóng rìu hiện ra !
Vù !
Bóng rìu biến mất rồi xuất hiện lại trong không trung, cách mặt đất chỉ có mười trượng !
Vù !
Lúc biến mất rồi xuất hiện lại lần thứ hai thì nó đã đập thẳng xuống mặt đất !
Ầm !
Ngay lúc bóng rìu chạm đất, trận pháp lập tức bùng lên ánh sáng chói lọi. Ánh sáng đó chính là lớp hào quang phòng ngừa người khác phá trận.
Lách tách… Lạch tạch…
Từ viên lôi linh thạch ở ngay giữa trận, chớp điện nhì nhằng nhoáng lên rồi lan rộng ra đến hào quang bao ngoài trận pháp, giống như để chống không cho vật lạ xâm nhập.
Theo những gì Kiến Sầu đã từng đọc được trong tàng kinh các của Nhai Sơn thì trận pháp như vậy đúng là kiệt tác. Thao tác không chỉ đơn giản mà còn có thể thiết lập được trên trận bàn, hơn nữa trong chớp mắt lại còn có thể tập trung trong mình một nguồn năng lượng khổng lồ, lớn đến quá sức tưởng tượng. Đó là còn chưa kể đến thủ đoạn mượn sức đất để ép người khác. Linh lực càng lớn thì sức đất mượn được càng lớn. Thậm chí… lại còn dùng thêm cả viên lôi linh thạch kia để hỗ trợ với phòng hộ nữa. Nếu thực tự chính nàng cầm quỷ phủ xả xuống thì bây giờ chắc chắn đã bị điện giật khắp người, không chết cũng trọng thương.
Mưu mẹo thâm sâu quá !
Người Côn Ngô quả đúng là giỏi mánh mung !
Tuy nhiên…
Vẫn vô dụng thôi.
Va chạm do quỷ phủ gây ra đã khiến trận pháp kích hoạt phòng hộ, thế nhưng ngay bản thân quỷ phủ thì lại chẳng bị trận pháp tấn công. Cái dở của trận pháp làm vội làm vàng nằm chính ở chỗ này…
Ầm !
Bóng rìu hung hãn đập rầm xuống mặt đất.
Hố sập ! Hình trạng khổng lồ y hệt như đầu rìu !
Chớp mắt, chỉ thấy bùn đất đo đỏ tựa muôn vàn cột thác bắn phụt lên dưới lưỡi rìu !
Bị quỷ phủ đập xuống, hai viên linh thạch nằm sâu dưới đất liền lệch khỏi vị trí ban đầu. Một viên ầm ầm nổ vụn, còn viên kia thì văng ra ngoài, thoát khỏi vùng trận pháp đã được thiết lập ban đầu !
Một khi mặt đất với lớp phòng hộ không đủ vững chắc thì phá trận là chuyện đơn giản vô cùng.
Chỉ nhoáng sau, Kiến Sầu liền thấy lớp hào quang bảo vệ quanh trận pháp đột nhiên mờ đi hết ba phần mười !
– A a a a a…
Từ đĩa đá lại vẳng ra tiếng ai đó thét dài một tràng, nghe vừa thảm thiết vừa phẫn nộ cùng cực.
Hình như đó là Mạnh Tây Châu thì phải. Chỉ có điều sức ép quá lớn, hơn nữa lại vì đau đớn tột độ nên giọng hắn khản đặc hẳn đi, nghe như muốn đứt hơi tới nơi, khốn khổ khôn xiết…
Trừ đường rìu vừa rồi ra thì sau đó Kiến Sầu gần như không dừng lại nữa. Nàng thậm chí còn chẳng liếc nhìn xuống bên dưới mà cứ tiếp tục vụt đi. Cốt ngọc Đế Giang đã ở ngay phía trước, trận pháp phá sơ đã giảm bớt áp lực cho hai người ở bên trong rồi, như vậy nàng cũng đã làm hết sức trong khả năng của mình, nếu còn mất thời gian ở chỗ này thêm nữa thì có khi lại lỡ mất thời cơ lấy cốt ngọc Đế Giang. Còn chuyện hai người bọn họ có thể chờ được đến lúc nàng quay lại cứu hay không thì chỉ có nước trông chờ vận số mà thôi.
Kiến Sầu tự thấy mình hành xử không thẹn với tâm ――
Cho nên cứ một mực thẳng tiến. Đi thôi !
– Khốn kiếp…
Từ đĩa đá vọng ra tiếng chửi hằn hằn học học của Cố Thanh Mi. Kiến Sầu nghe thấy cũng chẳng buồn để ý, thậm chí còn tranh thủ mình đang ở cách rìa trận pháp không xa mà hấp thu năng lượng nhanh hơn, vận tốc nhờ đó cũng tăng thêm một phần.
Nàng băng băng phóng đi !
Cố Thanh Mi ngây người một hồi mới định thần lại kịp, ngay sau đó liền vội vàng đạp kiếm bay lên, đồng thời lại cảm biết được trận pháp bên dưới đã bị hư mất một chút thì càng căm tức không thôi !
Không thể nào !
Hắn làm thế quái nào mà phá được vậy chứ ?
Người có thể vào nổi Sát Hồng tiểu giới chắc chắn chỉ có tu sĩ dưới kim đan. Trong số đó, kẻ đứng đầu bảng, tài nghệ siêu quần, lợi hại nhất lúc trước cũng chỉ có Chu Thừa Giang. Chính mình cũng đã từng đấu tay đôi với hắn một trận nên biết kẻ nọ hẳn không đến nỗi mạnh bằng mới phải ! Huống chi, Chu Thừa Giang về sau lại thua dưới tay Tạ Bất Thần. Thực lực của Chu Thừa Giang ra sao, Cố Thanh cũng biết kha khá. Trong giới tu sĩ trúc cơ, chẳng biết từ lúc nào mà lại có kẻ đáng gờm như vậy ta ?
Tự tâm Cố Thanh Mi không biết sao bỗng chợt thấy sợ hãi.
Cho dù vì lý do gì mà trận pháp lại không vây hãm được kẻ nọ thì mục tiêu của hắn vẫn là cốt ngọc Đế Giang. Đây là chuyện đã rõ như ban ngày. Kết cục của mấy người dưới trận ra sao Cố Thanh Mi chẳng buồn quan tâm. Ả chỉ một lòng muốn đi lấy cốt ngọc Đế Giang mà thôi !
Tuyệt đối, tuyệt đối không thể để người khác cướp đi được !
– Sư muội, muội sao vậy ?
Dường như lâu quá không nghe thấy động tĩnh của Cố Thanh Mi ở phía bên kia, Tạ Bất Thần ở đầu Côn Ngô bên này rốt cục đành phải lên tiếng hỏi qua linh châu truyền tin.
Cố Thanh Mi hiện giờ đang nghiến răng nghiến lợi, dốc toàn lực điều khiển trường kiếm dưới chân, cả người hóa thành một đạo hào quang băng băng lao vút về cùng một phía như vạch sáng xanh lục trên đĩa đá !
Để rồi xem, rốt cục là ai tới trước !
Ngay lúc này, Cố Thanh Mi chẳng còn đầu óc đâu mà tán gẫu. Ả căng mắt nhìn chằm chằm về phía trước, tựa hồ như nhìn cái người bị quy tắc của Sát Hồng tiểu giới tàng hình nọ ở chính nơi đó vậy. Vừa nhìn ả vừa truyền âm qua linh châu :
– Thanh Mi nhất định sẽ mang cốt ngọc Đế Giang về cho sư huynh !
Dứt lời, ả nhìn xuống chiếc lục lạc cổ xưa nho nhỏ bạc bạc đeo trên cổ tay trái của mình, kế liền khẽ lắc một cái.
– Leng keng… Leng keng…
Tiếng chuông trong trẻo tức thì vang lên, thần sắc trong mắt Cố Thanh Mi cũng giá lạnh đến cực điểm.
Khóe môi ả nhếch lên cười cười, trong khoảnh khắc trông ra hốt nhiên hăm hở lạ thường.
Ai dám cản đường ả chứ ?
Bản lãnh có giỏi hơn nữa là ngon ư ?
Côn Ngô từ trăm ngàn năm nay căn cơ thâm hậu. Ả chính xuất thân từ đó, trên người pháp khí đặc biệt có đầy, chỉ cần lấy hết ra là đủ để đập chết bọn họ rồi !
Tiếng chuông rung lập tức truyền qua đĩa đá, vang lên phía bên kia.
Kiến Sầu đang mải miết lao đi thì bất chợt nghe thấy. Tận sâu thẳm trong trí “Booong” lên một tiếng, tựa như có thứ gì đó bén nhọn đâm vào. Chớp mắt, quỷ phủ dưới chân mất thăng bằng, cả người thiếu chút nữa thì té nhào. Ảo ảnh hằng hà sa số nổi lên trong óc, khiến nàng hoảng hốt chơi vơi tựa như lạc trong mây mù.
Con chồn nhỏ ôm cái muôi bám chặt lấy cổ Kiến Sầu để khỏi té, nhưng ngay lúc đó liền hung dữ liếc nhìn về phía chiếc đĩa đá đang phát ra tiếng chuông. Hai mắt vốn đen nhánh là vậy mà tích tắc đã đỏ ké như máu !
Nó lúc này hệt như một con sư tử nổi giận, miệng ngoác lớn hết cỡ, bên trong dằng dặc hai hàng răng trắng hếu nhọn hoắt. Cứ thế, nó ngồi trên vai Kiến Sầu, há cái miệng đỏ lòm như vậy ra, rống lên một tiếng kinh thiên động địa !
– Uuuu Uuuuu ――
Tiếng gầm vang dội long trời lở đất !
Linh khí mà trận pháp hội tụ về từ toàn Sát Hồng tiểu giới tựa hồ như bị tiếng rống khủng khiếp của nó đánh tan trong chớp mắt !
Cây cối hằng hà sa số xung quanh bị chấn đến nỗi văng bật khắp nơi !
Ào ào ào !
Cỏ rạp, cây đổ, đất cát bắn tung !
Mặt đất tức thì tơi bời một màu nâu đen xấu xí.
Tiếng gầm đó vừa tựa như của chúa tể rừng xanh vừa tựa như của thần thú thượng cổ đang nổi trận lôi đình, bật cho một tiếng trời rung đất chuyển.
Thậm chí đến cả chiếc đĩa đá vẫn đang lơ lửng trên không cũng tựa như bị sốc. Hào quang phát ra vốn rộng một xích thì giờ co lại mỏng lét, nhìn không khác gì một lớp màng dính chặt lên bề mặt đĩa đá.
Một lần gầm lên, uy lực kinh khủng là vậy !
– Aaaaa !
Từ đĩa đá vọng ra tiếng người hét thảm.
Cố Thanh Mi vốn vẫn còn đang lắc lắc chiếc lục lạc trên cổ tay hốt nhiên bỗng chợt cảm thấy tiếng gầm từ trên đĩa đá vọng ra giống như dộng thẳng một đòn vào ngực. Nhất thời, đầu óc lập tức mơ mơ hồ hồ, trong người ập tới cảm giác choáng váng buồn nôn không sao chịu nổi, hơn nữa tự tâm lại còn sợ hãi dâng trào !
Rốt cục nó là cái gì vậy ?
Người nọ mang cái quái gì bên người hắn vậy ?!
Thứ gì mà lại có thể có sức rống một tiếng như thế kia ?
Cố Thanh Mi chỉ thấy đầu óc mình giống như bị tiếng rống đó chấn cho nổ tung. Ả giơ hai tay ôm đầu, cuối cùng chịu hết xiết đành phải há miệng gào thảm. Phi kiếm dưới chân lập tức mất khống chế, không sao có thể tiếp tục bay về phía trước được nữa, đã vậy lại còn rớt tuột khỏi không trung !
Cố Thanh Mi đang vun vút lao đi giữa trời lập tức té nhào, cắm thẳng đầu xuống đất !
⚛ ⚛ ⚛
Trong trận địa phược
Mạnh Tây Châu sắp chết tới nơi rồi. Dưới sức ép kinh khủng như thế này, nếu nói chẳng ngoa thì toàn bộ sức mạnh cả đời vốn đã bị hắn quên bẵng từ lúc bú sữa mẹ nay mới dồn tụ hết về.
Tiên sư cha nó !
Con nữ tu Côn Ngô này hạ thủ ác quá ác !
Không làm thì thôi chứ ra tay rồi là lấy mạng người ta !
Đủ cay, đủ độc !
Sau này, ngàn vạn lần đừng để hắn bắt gặp, nếu không hắn sẽ dần ả một trận cho chết là cái chắc !
Mạnh Tây Châu vừa thầm chửi huyên thuyên mấy câu hão huyền trong bụng để tự khích lệ bản thân vừa vận lực lên ngón tay. Vì sức ép quá lớn, xương ngón tay hắn bỗng gẫy luôn cái “Bốp”, thòi hẳn ra ngoài da. Đầu xương trắng hếu, máu thịt bầy nhầy, nhìn thật chẳng khác gì hoa nở trên bạch cốt. Có điều, bước chân vào con đường tu đạo chừng ấy năm mà Mạnh Tây Châu đã bao giờ chứng kiến thấy được cảnh tượng như vậy trên người mình đâu !
Xui thiệt !
Còn xui hơn cả lần dộng tay xuống băng trước đó nữa !
Sức ép của trận pháp vẫn tăng liên tục, Mạnh Tây Châu hai mắt tối sầm, chỉ còn một chút xíu nữa thôi là không sao chống đỡ được nữa. Nhưng đúng lúc đó mặt đất cách chỗ hắn không xa bỗng nhiên dội ầm một tiếng dữ dội.
Phía trước tức thời liền sụp thành hố sâu hoắm, hình dạng hệt như đầu rìu khổng lồ !
Ngay lúc đó, hai viên linh thạch mấu chốt trong trận cũng văng ra !
Má ơi !
Nó giống cái rìu !
Chớp mắt, điểm quan trọng mà Mạnh Tây Châu quan tâm lại chẳng phải “sức ép rốt cục cũng nhẹ bớt mẹ nó đi rồi” mà là ――
Quả nhiên đàn ông đàn ang có khác !
Trận pháp không bị phá hoàn toàn, nhưng thiếu mất hai viên linh thạch thì cả hệ thống cũng lung lay. Mạnh Tây Châu bỗng chợt rống to !
– Hự !
Thân người hắn hốt nhiên bật lên !
Mạnh Tây Châu vậy mà hơi co gối lên được, trường côn đỡ người, trông ra chiều như sắp sửa đứng thẳng lên tới nơi.
Leng keng… Leng keng…
Tiếng chuông chói tai dồn dập vang lên một tràng. Mạnh Tây Châu chửi thầm trong bụng “Tiên sư cha tám đời nhà mày Cố Thanh Mi”, vừa xong câu đó thì trí óc lơ mơ váng vất, sức ép ngàn vạn cân đã đè sập xuống đầu !
Rầm !
Cả người Mạnh Tây Châu lại đổ phịch xuống đất, thậm chí đến cả nhúc nhích đầu ngón tay hắn cũng chẳng đủ sức làm nổi.
– Uuuu… Uuuu…
Trên đĩa đá rốt cục cũng vọng ra tiếng rống to.
Còn về Liễu Không thì lại càng thê thảm hơn nhiều.
Khuôn mặt thầy tuy không thuộc dạng tuấn tú gì cho lắm nhưng lại có cái thần mà chỉ có tăng nhân trẻ tuổi mới có. Nhưng hiện giờ thì toàn bộ khuôn mặt ấy đã ụp sâu dưới bùn. Không chỉ mặt mà cả người cũng lún hẳn theo chẳng kém, giống như bị thứ gì đó ấn chặt xuống vậy.
Sức ép của trận pháp tuy đã giảm nhưng thương thế trên người Liễu Không rất nặng. Đã vậy lại còn thêm tiếng chuông rung, tinh thần đâm ra bải hoải rã rời, không sao còn sức chống chọi lại được nữa. Cả người thầy thoắt cái bị sức đất hút xuống, trông chừng như sắp sửa bị kéo tuột vào lòng đất tới nơi !
Đúng ngay lúc đó, trên đĩa đá bỗng chợt rền vang tiếng sư tử rống !
Ầm ――
Liễu Không bỗng chợt cảm thấy linh đài sáng ngời, đầu óc như vang vọng Phật âm. Tiếng rống đó thực chẳng khác gì một đòn cảnh tỉnh tinh thần Liễu Không đang cơn mê loạn, khiến thầy lập tức cảm thấy linh đài nở rộ ngàn vạn đóa phật liên !
Hai cánh tay vô lực đang quắp lại bên người rốt cục cũng bắt đầu động đậy, rồi lại tiếp tục nhúc nha nhúc nhích không ngừng.
Gắng thêm chút nữa !
Chống tay xuống đất !
Liễu Không nghiến răng nghiến lợi ráng hết sức mình, máu với bùn đất tuy bê bết khuôn mặt nhưng lại không sao che được phật tính thiện lương sáng ngời nơi đáy mắt !
Cả người lẩy bà lẩy bẩy, nghiêng nghiêng ngả ngả !
Thế nhưng Liễu Không vậy mà lại đứng thẳng lên được !
Tăng y lem luốc bẩn thỉu, duy chỉ có đôi mắt là dõi nhìn về phía trước !
⚛ ⚛ ⚛
Trong hư không phía trước
Nhờ có tiếng gầm của con chồn nhỏ mà Kiến Sầu không bị rớt khỏi không trung. Tuy chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra cho lắm nhưng ngay trong tích tắc đó nàng vậy mà bình tĩnh lạ thường, tay lại giơ lên bắt quyết ngay lập tức.
Sức chấn quá lớn nên con chồn đã tuột khỏi vai Kiến Sầu. Mà ngay khi quỷ phủ trờ tới dưới chân, vừa lướt gió ngự lên được, nàng liền giơ tay bắt một cái vào hư không. Con chồn nhỏ đang sắp sửa té rớt tức thì liền bị nàng chụp được. Sau đó cả người lẫn chồn lại một lần nữa ngự quỷ phủ xé mây, bay vút lên cao !
Ngọn núi hình thù quái lạ nọ rốt cục cũng hiển hiện hoàn toàn trước mắt Kiến Sầu.
Từ lưng chừng núi trở xuống có rất nhiều hang động. Tất cả đều đục thẳng trên vách đá, bên trong dường như chi chi chít chít ken đặc thứ gì đó. Kiến Sầu trong lúc lơ đãng nhìn sơ qua còn thấy có cả đầu lâu người lủng lẳng cao cao…
Từ giữa trở lên thì hình dạng ngọn núi hệt như một cái nồi khổng lồ. Ngó từ trên cao xuống sẽ thấy mặt trên lõm xuống một khoảng tròn tròn sâu rộng, bên trong cây cối rậm rạp mọc đầy. Toàn cảnh.. trông hệt như một cái nồi bị bỏ không từ rất lâu.
Nhưng cái nồi lớn đến như vậy thì đây là lần đầu tiên Kiến Sầu mới thấy.
Nàng định thần xong, chợt cảm thấy xù xù mềm mại nơi tay bèn cúi đầu xuống nhìn.
Hai mắt con chồn nhỏ ban nãy đỏ ké vì tức giận giờ đã trở lại long lanh đen láy như cũ, hơn nữa còn rụt rụt rè rè nhìn nàng ra chiều tội nghiệp vô cùng, chân nhỏ một cái quắp lấy cái muôi hình thù như lưỡi người, chân kia thì giơ lên che miệng, làm như sợ mình sẽ lại lỡ miệng ngoác to lần nữa.
– Chi…
Lần sau không dám toác hoác cái miệng như vậy nữa đâu, mất hình tượng hết !
Kiến Sầu im lặng nhìn con chồn nhỏ một hồi thật lâu, nhất là miệng của nó…
Bây giờ nàng đã biết nó õng ẹo giả nai với mình chứ miệng mà há ra một cái thì bên trong chẳng khác gì như có quái thú nhảy xổ ra !
Thôi, chờ sau này xong xuôi mọi chuyện rồi “tra hỏi” cho kỹ cũng được.
Kiến Sầu thở dài, bình tĩnh lại rồi làm ra vẻ thản nhiên để nó phóng lên vai mình.
Con chồn nhỏ ôm cái muôi che che miệng, hai mắt chớp lên chớp xuống tựa hồ như thấy lạ.
Ủa, chủ nhân vậy mà chẳng tra hỏi gì hết ta.
Thế thì tốt quá !
Không chút chần chừ, nó liền thè lưỡi liếm rẹt một cái lên cổ Kiến Sầu !
Chớp mắt, cảm giác da áp da mềm mềm, dinh dính trơn trơn xâm chiếm toàn bộ cần cổ nàng !
Kiến Sầu đờ người ra.
Nàng quay đầu sang, nghiến răng nhìn trân trân vào cặp mắt trong sáng ngây thơ của con chồn nhỏ, đang định giơ tay bốc nó liệng xuống cho rồi thì không ngờ con chồn lại dường như biết tai vạ sắp ập xuống đầu nên vội vàng kêu “Uuu” một tiếng, kế liền đứng thẳng chân trên vai nàng, giơ giơ cái chân nhỏ chỉ về phía trước :
– Chiii… Chi… Chi…
Kiến Sầu ngạc nhiên quay đầu lại.
Nàng rốt cục đã ngự quỷ phủ bay đến đỉnh núi, song dường như vì đã sấn qua ranh giới định sẵn, đụng phải thứ gì đó nên cách phía trước không xa tự nhiên bỗng chợt nhô lên một cột sáng to lớn, cao đến chọc trời !
Sắc lục óng ánh, vừa xanh biếc như màu lá sen vừa lại dìu dịu ấm áp như ngọc quý.
Trên đỉnh cột bồng bềnh một vùng hình dạng như chiếc lá, trông giống hệt cái mà Kiến Sầu đã từng thấy trên sát bàn lúc trước.
Hàng hàng chữ chữ cổ xưa hiện trên thân cột giữa tiếng cảm thán nghe mênh mang xa xăm như từ thưở hồng hoang vọng về :
– Quấy muôi nấu thiên địa, bắc nồi luộc trường giang !
– Đế Giang ninh bên trong, vạn quỷ thiêu ở dưới !
– Ôi chao ! Ngon thay ! Ngon thay !