486. Dốc sức xuất kích

“Điện hạ, làm sao bây giờ ?”

Sau quỷ môn quan, trong đại điện thênh thang lạnh lẽo tọa lạc ở vùng đóng quân dưới lòng đất, quỷ tướng tên nào tên nấy đều cúi gằm mặt, chẳng mấy ai dám ngẩng đầu lên nhìn Thái Sơn vương mặt mũi … Đọc tiếp

485. Sói tới rồi

“Ngươi nói xem, trận chiến này thua hay thắng đây ?”

“Mẹ kiếp, ai mà biết được ?”

“Ái chà, ước gì vận khí tốt tốt một chút.”

“Ừ, mà nghe nói hồi trước ở vọng đài quỷ bên đó người ta đồn nhiều lắm, nói tu sĩ Thập Cửu … Đọc tiếp

484. Man thiên quá hải

Trước đó không lâu, Tạ Bất Thần đã phụng mật lệnh của Hoành Hư chân nhân đi quỷ môn quan tìm vọng đài, bây giờ an toàn trở về, lông tóc chẳng hao tổn cọng nào thì phải nói đây đúng thật là kỳ tích.

Nhìn y với Lục Hương … Đọc tiếp

483. Ta muốn xuất quan

Đâu phải chỉ là “cũng thú vị” thôi đâu ?

Tính nết của vị phán quan đại nhân này quả thực cũng khiến Kiến Sầu phải phì cười, song trong bụng không biết sao lại tự nhiên cảm thấy thật hoang đường. Trương Thang kẻ này quá khôn, đặt cược … Đọc tiếp

482. Trương Thang đi rồi

Cực Vực, Bát phương thành.

Trong số bảy mươi hai thành trên toàn Cực Vực thì Bát phương thành là tòa thành được xây dựng một cách chỉn chu nhất, uy nghiêm nhất. Từ xa nhìn lại, trông chẳng khác gì một cái đài cao tám cạnh sừng sững chót … Đọc tiếp

481. Tính cách ác quan

Gã phán quan của Sở Giang vương đi bẩm báo xong thì quay lại nói với Trương Thang : “Phiền Trương đại nhân đợi lâu, mời vào !”

Trương Thang cũng vừa mới tới, hoàn toàn không phải đợi lâu la gì.

Tuy đã nhận được tin nhắn từ quỷ … Đọc tiếp

480. Trương Thang tới rồi

Diêm vương của diêm vương !

Giọng nói không lớn, khẩu khí chẳng nhỏ !

Nếu là trước kia, e rằng Sở Giang vương đã há miệng cười lạnh, chẳng coi ra gì, nhưng bây giờ trong bụng không biết sao lại dậy nên một nỗi hốt hoảng cay đắng … Đọc tiếp

479. Sở Giang vương

Sáng sớm ngày hôm sau yết kiến Sở Giang vương.

Hai người Kiến Sầu và Khúc Chính Phong vẫn hóa thành Liên Chiếu – Tiêu Mưu tháp tùng trưởng lão Khổng Ẩn tộc Vô Thường đứng chờ ngoài đại điện.

Tuyết Âm không có mặt. Theo lời Khổng trưởng lão … Đọc tiếp

478. Dọ thám vọng đài

Hắn thừa… thừa nhận à ?

Lúc nãy hỏi vậy là gần như hoàn toàn trong vô thức, Tuyết Âm chẳng hề nghĩ sẽ có câu trả lời nữa là một câu xác nhận.

Ngay tức khắc, thị liền ngẩn người.

Song chỉ thoắt sau đã có người cười mỉm, … Đọc tiếp

477. Tình “Tiêu Mưu”

Yêu.

Thích.

Hai chữ này đều liên quan đến “Tình”. Nhưng không biết tự lúc nào chẳng hiểu tại sao nó lại bị con người ta chia năm xẻ bảy thành đủ thứ loại. Chữ sau dường như không sâu đậm thắm thiết như chữ đầu, còn chữ đầu thì … Đọc tiếp