380. Nhai Sơn không đường về
Quyển 11 : Tuyết Vực Phật Quốc

Trong tiểu hội Tả Tam Thiên, Kiến Sầu lấy được mắt Trụ cá thờn bơn.

Phó Triêu Sinh lúc đó có mắt Vũ, sau này biết nàng giữ con mắt kia mới bèn đi Côn Ngô, nấu canh cho nàng ăn trên sông rồi hỏi mượn. Lúc ở Cực Vực, hắn có trả lại nhưng Kiến Sầu bảo thôi cứ giữ lấy vì hai con mắt này không phải ai cũng dùng được.

Nói cho ngay Kiến Sầu tu vi lúc đó chưa cao, khả năng vận dụng không có, đó là còn chưa kể đến việc có thể thấy được bao nhiêu còn tùy vào tu vi nữa. Bởi vậy, mắt cá thờn bơn thật ra chẳng có ích gì nhiều cho nàng, trong khi đó Phó Triêu Sinh lại cần nó hơn. Thế nên nàng mới không nhận lại mắt Trụ của mình.

Nhưng bây giờ nàng muốn lấy lại. Đón ý thì rõ nàng muốn biết hôm đó đã xảy ra chuyện gì, kẻ giết người là ai, và đồng thời cũng là để nhìn lại…

Những đệ tử Nhai Sơn tội nghiệp ngày ấy.

Lời ngỏ vừa dứt, Phó Triêu Sinh hiểu ý, đáp : “Mắt Trụ vốn là của bạn, mắt Vũ ta cũng có mang theo. Nhưng với tu vi hiện giờ, vận dụng chúng hơi khó, có lẽ sẽ không được suôn sẻ cho lắm…”

Đơn giản là cố xài thì thân thể sẽ bị thương tổn một chút mà thôi.

Kiến Sầu lắc đầu tỏ vẻ không sao, đáp : “Ta có bạn thân là đại yêu tung hoành thiên địa, dù có gặp rủi ro đi nữa thì cũng sẽ không đến nỗi nào đúng không ? Xin cứ cho mượn hai mắt vậy.”

Dựa vào thái độ thì biết nàng đã quyết ý muốn xem sự việc xảy ra khi đó.

Kỳ thật, lúc phát hiện thấy xác các tu sĩ Nhai Sơn, Phó Triêu Sinh sau đó có nhìn qua mắt Vũ và mắt Trụ. Dĩ nhiên hắn cũng có thể kể lại cho Kiến Sầu nghe nhưng lại không làm vậy bởi hắn biết nàng muốn tận mắt nhìn thấy.

Thật ra Phó Triêu Sinh không quan tâm lắm đến sự sống và cái chết của con người. Dù sao thì khác loài nên không cảm thấy xót xa gì mấy, trừ phi Kiến Sầu một ngày nào đó gặp nạn có lẽ hắn mới thấy đau thương.

Bây giờ chỉ có thể im lặng lấy hai mắt ra mà thôi.

Hay nói cho đúng hơn, đây là hai viên châu.

Cả hai nằm gọn trong lòng bàn tay Phó Triêu Sinh nhưng trông vô cùng mờ tối, tựa hồ như bị một lớp vỏ dày đặc màu xám tro phủ kín, chẳng ánh chút hào quang. Vậy mà thật ra cái thì có thể nhìn thấu thời gian, cái thì có thể băng xuyên không gian.

“Xin bạn cũ tập trung ngưng thần.”

Trước khi vào việc, Phó Triêu Sinh nhắc nàng.

Kiến Sầu gật gật đầu, lặng người tĩnh tâm, khiến linh đài trống rỗng, toàn bộ ý thức đều tập trung lên hai mắt cá.

Bí cảnh

Xin điểm chỉ quyết trên giao diện để hóa giải chướng nhãn pháp !

7 thoughts on “ 380. Nhai Sơn không đường về
Quyển 11 : Tuyết Vực Phật Quốc

  1. Pumpkin Pie says:

    Mỗi lần đọc chương này đều xót xa, đọc bản convert đã buồn, Sweet dịch tốt thế này đọc còn buồn hơn. Tui vừa khâm phục vừa bực tác giả, không ghi rõ ra sự đau thương nhưng luôn làm người đọc phải xót xa, mà sao sự đau thương ấy luôn nhằm vào những con người tài hoa trong truyện vậy.
    Dư Tri Phi là một nhân vật tuy chỉ xuất hiện 1 chút nhưng lại khiến người khác tiếc nuối vô cùng. Tui còn mong chờ Kiến Sầu sẽ cùng 7 anh em hồ lô xông pha Cực Vực luôn ấy ⊙︿⊙

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *