Hỏi như vậy thì coi như hết đường.
Phó Triêu Sinh chỉ còn cách đáp “Phải”, quyết định thay vận mệnh cho Côn, thành thử sau đó cây trâm đáng thương kia chẳng còn cơ hội “trở mình” được nữa.
Tả Lưu cũng thôi. Trước hai vị đại lão cứ … Đọc tiếp
Hỏi như vậy thì coi như hết đường.
Phó Triêu Sinh chỉ còn cách đáp “Phải”, quyết định thay vận mệnh cho Côn, thành thử sau đó cây trâm đáng thương kia chẳng còn cơ hội “trở mình” được nữa.
Tả Lưu cũng thôi. Trước hai vị đại lão cứ … Đọc tiếp
Trên dãy hành lang khúc khuỷu quoanh co, Tả Lưu nghe mà cái hiểu cái không bèn hỏi : “Cho nên một không gian riêng, đất trời riêng chỉ cần tu sĩ có thể có được thì là Giới rồi, tức coi như đã bước vào hữu giới rồi đúng … Đọc tiếp
Chuyện có liên quan đến Ngự Sơn Hành và ngọn nguồn bên trong lẽ ra Huyền Nguyệt tiên cơ không biết mới phải. Bởi dù sao ngay sau trận âm dương giới bà ta đã bắt đầu bế quan, chẳng có thời gian tới lui nơi này nơi kia nữa. … Đọc tiếp
Đúng là cái kiểu nghe không lọt tai là bạt kiếm !
Cả quảng trường truyền tống trận thênh thang của thành Toái Tiên nhất thời im lặng như tờ. Chuyện xảy ra đột ngột không ai hiểu được lý do và càng chẳng biết tại sao Phù Đạo sơn … Đọc tiếp
Vậy chắc là Lục Diệp lão tổ rồi !
Kiến Sầu nhớ nàng rất ít khi nghe sư phụ gọi ai là “lão yêu bà”, chỉ trừ có người này mà thôi. Hơn nữa, từ vị trí đặt tượng cho đến thần thái còn phù hợp với một số điểm … Đọc tiếp
Cái thằng Khúc điên bụng dạ đen tối kia mà lại cho ngươi mượn Cửu khúc hà đồ á ?
Ngươi tưởng ngươi là ai chứ ?
Nếu như sau khi có được, ai cũng chịu cho mượn thì từ hàng trăm hàng ngàn năm qua làm gì còn chuyện … Đọc tiếp
Từ trước đến nay cốt ngọc và tiểu chồn đều chơi cùng nhau. Nói đúng ra thì cốt ngọc lúc nào cũng bị tiểu chồn bắt nạt, lúc ngủ lúc khóc hay có khi vừa khóc vừa ngủ. Vừa nãy ở trên tay Phó Triêu Sinh, trông nó rất vênh … Đọc tiếp
Từ ba tiếng “Khúc sư đệ” dang dở đến “kiếm hoàng Khúc Chính Phong”, Trịnh Yêu vẫn nói vô cùng trôi chảy tự nhiên như bất kỳ người nào xa lạ khác trên Thập Cửu Châu, nghe không có gì đặc biệt.
Nhưng thực ra cả Kiến Sầu và Phù … Đọc tiếp
Ngay lúc đó, trong đầu nàng có đến cả ngàn vạn câu hỏi, nhưng rốt cục vẫn là —
Sao hắn lại ở đây ?
Hắn tới đây làm gì?
Sư phụ bây giờ thế nào ?
Hai mươi năm qua có xảy ra chuyện gì lớn mà mình không … Đọc tiếp
“Thật là mở mang tầm mắt…”
Thấy Kiến Sầu đến gần, Nhất Trần đang ngẩn người bấy lâu rốt cục cũng phải định thần lại, nhưng trong giọng nói thì lại khó giấu được thán phục.
“Kiến Sầu thí chủ, tâm cảnh thành công rồi.”
Lúc này Nhất Trần cảm … Đọc tiếp