Trên đỉnh Tuyết Vực, nơi thánh điện đổ nát hoang tàn.
Trận giao tranh khiến cả Thập Cửu Châu thế nào cũng phải kinh sợ rốt cục lại có thêm một kẻ tham chiến mới. Nữ tử hóa nước thánh hồ thành lụa rũ tha thướt trên vai ấy đột … Đọc tiếp
Trên đỉnh Tuyết Vực, nơi thánh điện đổ nát hoang tàn.
Trận giao tranh khiến cả Thập Cửu Châu thế nào cũng phải kinh sợ rốt cục lại có thêm một kẻ tham chiến mới. Nữ tử hóa nước thánh hồ thành lụa rũ tha thướt trên vai ấy đột … Đọc tiếp
Chẳng ai biết tên hay lai lịch của nàng ta. Nhưng ngay khi nàng ta với tay về phía hạt cải tu di thì vừa nhìn rõ khuôn mặt ấy, đông đảo người chứng kiến đều cảm thấy cục diện trước mắt quỷ dị đến khó nói nên lời !… Đọc tiếp
Bị vùi sâu dưới lớp băng, Tạ Bất Thần chỉ nghe thấy giọng nàng xa xăm tựa như từ cuối chân trời vọng lại nhưng ý tứ thì lại cực kỳ rõ ràng.
Nghe thì điên cuồng mà thực ra lại rất tỉnh táo !
Lời nói quả đúng là … Đọc tiếp
Một người thì cố ý gài bẫy, không muốn ngày sau về đến Trung Vực lại mang tiếng gây sự giết người, vì vậy mới tự hớ hênh dụ cho địch thủ ra tay. Người kia thì sát tâm không đổi, cứ thấy đối phương sơ suất là động thủ, … Đọc tiếp
“Kết trận lại !”
Chẳng cần tới Tông Tán đang bị thương phải nhắc, ngay khi Ương Kim vừa cất tiếng, một thượng sư khác đã khàn giọng gào lên.
Đang lúc nguy cấp, tu sĩ thánh điện ứng phó cũng nhanh. Lệnh vừa truyền xong, những người vừa bị … Đọc tiếp
Chuyện gì…
Chuyện gì vậy ?
Tuy đi nhiều biết rộng nhưng cục diện lớn đến như thế này thì đây là lần đầu tiên Kiến Sầu mới thấy. Đó là chưa kể đến việc họ chưa nói tiếng nào thì đã tấn công ngay rồi, hơn nữa còn gọi … Đọc tiếp
Cứu không được đâu…
Bốn tiếng ấy cực kỳ rõ ràng, nghe phảng phất một chút gì đó vừa thương hại vừa giễu cợt. Nhưng đồng thời tự tâm nàng cũng vang vọng lên tiếng chuông chùa quyện lẫn với câu kệ nghe được lúc luyện thành tầng thứ nhất … Đọc tiếp
Có người sống cả đời mà đến lúc chết không biết tại sao mình chết.
Hoằng Nhẫn chính là người như vậy. Trong vòng ba nhịp thở, từ lúc nhận ra cái nàng “Kháp Quả Tô Ba” này không phải tay vừa cho đến lúc nguyên anh bị nghiền nát, … Đọc tiếp
Kiến Sầu không nói chuyện với Tạ Bất Thần vì dù sao đây cũng là nơi đông người giữa ban ngày ban mặt, hơn nữa bọn họ cũng chẳng có chuyện gì để nói.
Nàng cũng thấy mình không cần phải hỏi Tạ Bất Thần xem có phải là y … Đọc tiếp
Nữ tử huyền bí ấy đứng một mình dưới trăng hồi lâu rồi quay người đến ngồi cạnh bờ hồ.
Mà không, thật ra bây giờ chẳng còn “bờ” gì cả. Nước hồ đã được nàng choàng hết lên vai, cái còn lại chỉ là một cái hố khổng lồ, … Đọc tiếp