Thù hận giữa Tân Mật Tuyết Vực và Nhai Sơn Trung Vực vốn đã có từ rất lâu.
Ngay từ mười một giáp trước, sau một tràng gió tanh mưa máu quét sạch Thập Cửu Châu, lúc trận chiến âm dương giới kết thúc thì cũng là lúc thù kia … Đọc tiếp
Thù hận giữa Tân Mật Tuyết Vực và Nhai Sơn Trung Vực vốn đã có từ rất lâu.
Ngay từ mười một giáp trước, sau một tràng gió tanh mưa máu quét sạch Thập Cửu Châu, lúc trận chiến âm dương giới kết thúc thì cũng là lúc thù kia … Đọc tiếp
Cách đây hai mươi năm, mười mấy sinh mạng trẻ tuổi đã ngã xuống, máu đỏ nóng hổi loang lỗ trên miền đất Tuyết Vực cao rộng này. Hai mươi năm sau, vào một đêm trăng tỏ như đêm nay, đồng môn của họ đã nhằm về phía miền đất … Đọc tiếp
Nói cho ngay Liễu Không vốn chẳng thấy Kiến Sầu là người tính tình kiêu căng ngạo mạn nhưng nhìn thần thái khi nàng nói câu đó thì rõ ràng là chẳng coi pháp vương Bảo Bình ra gì. Hay nói một cách khác, nàng tin tưởng bản thân một … Đọc tiếp
Tuyết Lãng thiền sư hơi bất ngờ, còn chưa kịp có ý kiến gì thì Khúc Chính Phong đã biến mất, chẳng còn thấy bóng dáng đâu. Chẳng nói với tán tu Minh Nhật Tinh Hải lấy một câu, chẳng nhìn đến nhóm đồng môn Nhai Sơn cũ ở sau … Đọc tiếp
Cánh phong lôi Đế Giang là đạo ấn có uy lực lớn nhất trên người Kiến Sầu, lại thêm kết hợp với đạo ấn thuận gió nên tốc độ cực nhanh, không ai nhìn ra nổi tung tích của nàng. In trong đáy mắt pháp vương Bảo Bình chỉ là … Đọc tiếp
Pháp vương Bảo Bình đúng là phản ứng không kịp. Lão phát hiện thấy bờ hồ dường như có dị động nhưng suốt từ điện thánh giả tới đây lại tuyệt không thấy điều gì khác thường, tới cả một bóng người cũng lại càng chẳng có. Nhưng linh tính … Đọc tiếp
Tương lai vạn mảnh… ?
Nghe vậy, Kiến Sầu hơi cau mày nhưng ánh mắt lại chẳng lộ vẻ ngạc nhiên mà mang hơi hướm điềm tĩnh ra chiều “quả nhiên như vậy”. Dáng áo màu nguyệt bạch của nàng đầm đậm loang loáng bóng họa tiết vân lôi xanh … Đọc tiếp
Giọng nói tuy không phải quen thuộc gì nhưng rõ ràng là nàng đã từng nghe qua.
Người cũng không phải là quen lắm nhưng chắc chắn là nàng đã từng gặp.
Lúc nghe thấy giọng nói ấy đột ngột vang lên ven hồ, Kiến Sầu không khỏi giật mình … Đọc tiếp
Thánh tử Tịch Gia không phải là người.
Câu nói của Tuyết Lãng thiền sư nghe nhẹ nhàng như vậy nhưng ý tứ hàm chứa bên trong lại khá kinh hồn. Ngay như Khúc Chính Phong tinh thần đã có chuẩn bị nhưng khi nghe xong đôi con ngươi không … Đọc tiếp
“Thánh tử…”
Dưới bóng đổ âm u cạnh phiến rừng khô xác, Khúc Chính Phong đứng chắp hai tay sau lưng, dõi mắt trông theo bóng ba người Kiến Sầu, Liễu Không và Ương Kim biến mất ở ba hướng phía thánh sơn mà cái nhìn ánh vẻ suy tư. … Đọc tiếp