Không thể nào !
Đó là ý nghĩ đầu tiên của Ương Kim khi vừa nghe Kiến Sầu nói xong. Bởi ở Tuyết Vực, truyền thuyết về thánh hồ và thần minh chỗ nào cũng có thể nghe thấy được. Tưởng đâu đây chỉ là một chuyện trong vô vàn … Đọc tiếp
Không thể nào !
Đó là ý nghĩ đầu tiên của Ương Kim khi vừa nghe Kiến Sầu nói xong. Bởi ở Tuyết Vực, truyền thuyết về thánh hồ và thần minh chỗ nào cũng có thể nghe thấy được. Tưởng đâu đây chỉ là một chuyện trong vô vàn … Đọc tiếp
Năm đó vừa tình cờ lạc bước vào Sát Hồng tiểu giới, Kiến Sầu đã được mở rộng tầm mắt trước bản lãnh của “tiểu tuệ tăng” Thiền Tông tây hải Liễu Không. Cửa người ta không qua được nhưng hắn thì mạc danh kỳ diệu qua cái một, hơn … Đọc tiếp
Thật ra Kiến Sầu cũng thấy hơi lạ. Khúc Chính Phong nói mình chờ ở gần đây nhưng ngọn Thải Dược này đã cách Nhai Sơn gần ba trăm dặm rồi, nếu bây giờ tu vi chưa tới phản hư có khi nàng lại chẳng tìm ra hắn nổi.
Tự … Đọc tiếp
Người đến Minh Nhật Tinh Hải nghị sự đều là những nhân vật đứng đầu môn phái, còn các đệ tử trưởng lão thì đa số đều ở lại nhà. Hơn nữa, hôm qua bàn luận xong, bọn họ quyết định thám thính tình hình Tuyết Vực cho rõ ràng … Đọc tiếp
Có phải trước giờ thấy Kiến Sầu đại sư tỷ Nhai Sơn động thủ ngứa mắt nên Khúc Chính Phong muốn tranh thủ dịp này chăng ?
Hay tại năm đó bị Tân Mật ám toán nên bây giờ hắn muốn quay lại chốn xưa ?
Hay có khi chỉ … Đọc tiếp
Mà thật, Kiến Sầu tưởng mình muốn xỉu tới nơi.
Nhưng xỉu thì giải quyết được gì ?
Việc đến nỗi này không lẽ lại tóm cổ Phó Triêu Sinh lôi về, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra ? Thực tế là thực tế, vẫn phải nhìn … Đọc tiếp
Tuy trong “Tử Thần kiếm Thân tiền bối” có hai tiếng tiền bối nghe qua rất lễ độ, nhưng thật ra cùng với giọng điệu thì lại tuyệt chẳng có vẻ gì là lễ độ.
Thù oán rành rành !
Trước kia Kiến Sầu đúng là không biết. Nhưng năm … Đọc tiếp
Nếu nói trước khi Phó Triêu Sinh đẩy cửa đi vào trong lòng còn đang bực bội đôi chút thì bây giờ ngay khi nghe Kiến Sầu nói như vậy, bao nỗi niềm đó liền tan biến. Hắn thậm chí còn chẳng tài nào lý giải nổi tâm trạng của … Đọc tiếp
Đã quá nửa đêm từ lâu, cả Minh Nhật Tinh Hải trầm mình ngủ vùi giữa một miền bồn địa mênh mông, nơi nơi tịch mịch đến gần như chẳng có lấy một tiếng động.
Từ tửu lâu trở về mất rất nhiều thời gian. Lúc ra khỏi cửa, tâm … Đọc tiếp
Hồi đó Kiến Sầu vừa mới nhập môn chưa được bao lâu, mang tiếng “đại sư tỷ” nhưng hữu danh vô thực. Khúc Chính Phong lúc ấy cũng chưa bỏ Nhai Sơn, nàng vẫn còn là “nhị sư muội”. Trên rặng san hô Đại Mộng tây hải, nàng dõi mắt … Đọc tiếp