358. Phù Đạo xuất quan
Quyển 11 : Tuyết Vực Phật Quốc

Nàng chẳng còn là người của nơi này mà chỉ là khách qua đường.

Sau khi để lại chìa khóa, Kiến Sầu cũng không nấn ná nữa mà về thẳng Nhai Sơn.

Mặt trời vẫn chưa lặn, sắc trời vẫn chưa tối.

Còn chưa qua khỏi hộ sơn đại trận, … Đọc tiếp

357. Ngày hôm qua
Quyển 11 : Tuyết Vực Phật Quốc

Kiến Sầu biết cốt ngọc Đế Giang là quái tinh hình thành từ xương của Đế Giang. Từ trước đến giờ nó rất mau nước mắt, đụng chuyện gì cũng òa lên khóc được. Nhưng dù vậy nàng lại hoàn toàn không ngờ nổi cốt ngọc thế mà lại bị … Đọc tiếp

356. Trùm giếng Quy Hạc
Quyển 11 : Tuyết Vực Phật Quốc

Đổi thái độ nhanh ghê !

Từ lúc mới nhập môn, Phương Tiểu Tà đã bị Thẩm Cữu bắt nạt luôn. Nó nào đã thấy qua “kỳ cảnh” như vậy bao giờ, thế nên trong chớp mắt đã quên cả sợ, cứ tròn mắt nhìn mà còn không dám tin … Đọc tiếp

355. Nhai Sơn ta về
Quyển 11 : Tuyết Vực Phật Quốc

Bốn tiếng này nếu lọt vào tai người khác thì rất dễ lầm tưởng là giữa hai người có chuyện gì đó ái muội. Nhưng chỉ có Kiến Sầu là biết trong đó ẩn chứa thù oán thâm sâu đến mức nào.

Nàng cũng biết dù người ngoài nghe không … Đọc tiếp

354. Kiếm về chủ cũ

Làm y vui lòng ?

Chẳng cần nghĩ cũng biết cái “vui lòng” này phần nhiều không có ý tốt. Dù gì trong ẩn giới Thanh Phong Am, nếu bảo giữa Kiến Sầu và Tạ Bất Thần không có mâu thuẫn thì Vương Khước thật chẳng dám tin.

Mà sợ … Đọc tiếp

353. Đệ nhất nguyên anh

Trận đấu ấy Vương Khước rốt cục cũng nhận lời.

Nhưng trên toàn Thập Cửu Châu, ngoài hai người bọn họ ra thì chẳng có lấy một người nào khác được tận mắt chứng kiến trận đấu này. Vì vậy trong những năm tháng đằng đẵng về sau, nhiều tu … Đọc tiếp

352. Đại năng phản hư

“Không biết nàng ấy còn ngộ mấy ngày nữa đây ?”

Giọng nói nghe như có phần cảm khái, Hồng Điệp đứng nhìn mà ánh mắt vui vui, dáng váy đỏ bay bay trong gió sông cạnh bờ Lan Hà.

Khúc Chính Phong đứng cạnh cũng dõi mắt ngắm nhìn … Đọc tiếp

351. Kiếm hoàng luận kiếm

Kiến Sầu cũng tự biết khả năng của mình đến đâu. Lúc ở trong địa lao thuyền Dạ Hàng nàng không phải là chưa thấy qua Vương Khước xuất thủ như thế nào. Một đường kiếm phát ra trong lúc nguy cấp ấy quả đúng kinh thế tuyệt diễm.

Vương … Đọc tiếp

350. Tâm nguyện chưa làm

Thành Toái Tiên.

Sau cơn mưa, khí trời trở nên trong trẻo, nhưng vì đã sang thu nên sắc trời âm u, cảnh đêm thâm trầm, nhiệt độ bởi vì vậy mà cũng xuống thấp.

Vừa từ Cầu Thị các đi ra, Bạch Dần liền cảm thấy gió mát mơn … Đọc tiếp

349. Sóng ngầm

“Sao ?”

Mới nói có một nửa đã khựng lại nghe là lạ thế nào.

Vừa nhìn thấy hắn, Kiến Sầu tuy vẫn chưa hết ngạc nhiên nhưng trong chớp mắt cũng kịp trấn tĩnh lại. Nàng ngẩng đầu nhìn dáng người hắn khuất sau tàn cây mà cười theo.… Đọc tiếp