Chương 547 : Trên vân hải

Phong tín, lôi tín hết đường này tới đường khác từ rặng mây buổi hoàng hôn phóng xuống giếng Quy Hạc. Phương Tiểu Tà nửa nằm nửa ngồi cạnh bên, ném đan dược trữ trong lòng bàn tay cho con ngỗng trắng lớn đang bơi trong giếng. Cốt ngọc đứng … Đọc tiếp

546. Ma tâm

Cực Vực, tầng thứ mười tám địa ngục.

Ngày xưa chỗ này là thích thiên tạo hóa trận nhưng sau chiến tranh âm dương giới, nó đã bị triệt phá hoàn toàn. Bây giờ, đứng ở mút nơi biên giới của tầng địa ngục chót nhất đây trông ra chỉ … Đọc tiếp

544. Kiếm hoàng hy sinh

Ngay trong một khắc đó, chúng tu sĩ Côn Ngô đang vội vàng chạy tới đại điện Chu Thiên liền khựng hết cả lại, chẳng dám bước tới một bước nào nữa. Ai nấy đều mở to mắt nhìn cái xác từ trên cao lăn xuống mà bụng dạ sững … Đọc tiếp

543. Bức giết Hoành Hư

Chỉ muốn lấy máu, lấy mạng của chân nhân để tế tất cả các vong hồn bị chân nhân giết oan mà thôi !

Hoành Hư chân nhân vốn đã trọng thương trong người. Lão lại cố sức thi triển ấn tru tà nên gần như đã tiêu hết tâm … Đọc tiếp

540. Kẻ đầu sỏ

Người ta giết chính là đám Côn Ngô vô tội các ngươi !

Vương Khước nhập môn chẳng qua cũng chỉ mới cách đây bốn trăm năm mà thôi, trong khi vào thời điểm đó, Khúc Chính Phong đã là tu sĩ chấn danh khắp Thập Cửu Châu rồi. Tuy … Đọc tiếp

539. Giết người vô tội

Tả tam thiên trung vực từ mấy ngàn năm nay đều xem Nhai Sơn với Côn Ngô như cây cao bóng cả.

Khác với khí chất cô ngạo của Nhai Sơn, Côn Ngô trong mắt người đời lại luôn có dáng vẻ của một danh môn chánh phái bình thường. … Đọc tiếp