Cực Vực, tầng thứ mười tám địa ngục.
Ngày xưa chỗ này là thích thiên tạo hóa trận nhưng sau chiến tranh âm dương giới, nó đã bị triệt phá hoàn toàn. Bây giờ, đứng ở mút nơi biên giới của tầng địa ngục chót nhất đây trông ra chỉ … Đọc tiếp
Cực Vực, tầng thứ mười tám địa ngục.
Ngày xưa chỗ này là thích thiên tạo hóa trận nhưng sau chiến tranh âm dương giới, nó đã bị triệt phá hoàn toàn. Bây giờ, đứng ở mút nơi biên giới của tầng địa ngục chót nhất đây trông ra chỉ … Đọc tiếp
Kiếm quay về rồi nhưng người thì không bao giờ có thể về được nữa.
Chiến tranh âm dương giới chấm dứt, diêm vương Tần Nghiễm bỏ mạng;
Côn Ngô gặp họa tày trời, Hoành Hư chân nhân phải rút kiếm tự sát, tạ tội thiên hạ. Lúc sống danh … Đọc tiếp
Ngay trong một khắc đó, chúng tu sĩ Côn Ngô đang vội vàng chạy tới đại điện Chu Thiên liền khựng hết cả lại, chẳng dám bước tới một bước nào nữa. Ai nấy đều mở to mắt nhìn cái xác từ trên cao lăn xuống mà bụng dạ sững … Đọc tiếp
Chỉ muốn lấy máu, lấy mạng của chân nhân để tế tất cả các vong hồn bị chân nhân giết oan mà thôi !
Hoành Hư chân nhân vốn đã trọng thương trong người. Lão lại cố sức thi triển ấn tru tà nên gần như đã tiêu hết tâm … Đọc tiếp
Giết, giết vợ chứng đạo ?
Bốn tiếng này vừa bật ra, nguyên cả vân hải liền sôi trào giọng người bàn tán !
Lại thêm tám chữ “Mộ ngô thê – Tạ Thị Kiến Sầu”, ai nấy đều bắt đầu suy diễn đủ thứ trong bụng, nghĩ tới mà … Đọc tiếp
Nói… nói vậy là sao ?
Vừa nghe Khúc Chính Phong làm một tràng xong, chúng tu sĩ có mặt tại đương trường ai nấy đều chấn kinh. Thậm chí ngay cả người Côn Ngô mặt mày cũng ngơ ngác, thực sự không biết Khúc Chính Phong lấy lý do … Đọc tiếp
Người ta giết chính là đám Côn Ngô vô tội các ngươi !
Vương Khước nhập môn chẳng qua cũng chỉ mới cách đây bốn trăm năm mà thôi, trong khi vào thời điểm đó, Khúc Chính Phong đã là tu sĩ chấn danh khắp Thập Cửu Châu rồi. Tuy … Đọc tiếp
Tả tam thiên trung vực từ mấy ngàn năm nay đều xem Nhai Sơn với Côn Ngô như cây cao bóng cả.
Khác với khí chất cô ngạo của Nhai Sơn, Côn Ngô trong mắt người đời lại luôn có dáng vẻ của một danh môn chánh phái bình thường. … Đọc tiếp
Tại sao phải dối hắn ?
Thực ra ngay chính bản thân Kiến Sầu cũng chẳng hiểu nguồn cơn.
Có lẽ ngay trong khoảnh khắc thử hắn mà tìm ra được đáp án, vì khác loài, trái lề thói người đời nên thâm tâm sợ hãi khó hiểu chăng ?… Đọc tiếp
Cứ vậy mà chết.
Vừa đột ngột vừa chóng vánh.
Hoàn toàn không hề có động thái gì làm điềm huống hồ là chuẩn bị trước.
Đối với Phó Triêu Sinh mà nói, sự hiện diện của Côn quan trọng đến nỗi chỉ xếp sau Kiến Sầu, hoặc xét trên … Đọc tiếp