Dĩ nhiên tới Tuyết Vực sẽ rất có thể gặp lại người “bạn cũ” kỳ diệu ấy. Nhưng Kiến Sầu hoàn toàn không ngờ rằng lúc thấy nhau lại là vào thời này khắc này, trong hoàn cảnh như thế này.
Phó Triêu Sinh đúng là đã đến Tuyết Vực … Đọc tiếp
Dĩ nhiên tới Tuyết Vực sẽ rất có thể gặp lại người “bạn cũ” kỳ diệu ấy. Nhưng Kiến Sầu hoàn toàn không ngờ rằng lúc thấy nhau lại là vào thời này khắc này, trong hoàn cảnh như thế này.
Phó Triêu Sinh đúng là đã đến Tuyết Vực … Đọc tiếp
Thật ra Kiến Sầu không đùa mà Tạ Bất Thần nói chuyện cũng rất nghiêm túc.
Cả hai đều hiểu chính xác hàm ý trong từng câu từng lời của người kia, vì vậy nên lúc này mới đối mặt nhau như thế, tựa hồ như muốn hiểu thấu tim … Đọc tiếp
Y bị nàng gài bẫy ngon lành.
Khi nghe đến câu cuối cùng, Tạ Bất Thần đã có linh tính, nhưng kết quả so với dự đoán còn tệ gấp mười !
Nàng đúng là thực tâm thực dạ tính đường bẫy y.
Việc sưu hồn Hoài Giới là do … Đọc tiếp
Sắc diện Ma Già liền trở nên kỳ dị. Gã đảo mắt nhìn kỹ mặt Tạ Bất Thần rồi lại liếc lên nhìn búi tóc gọn gàng của y, kế đó nhìn tới nhìn lui hai người một lần nữa rồi bất giác hỏi : “Cô ta là minh phi … Đọc tiếp
Lại đây !
Lời ra lệnh cộc lốc, thô lỗ, hách dịch, nghe cực kỳ đáng ghét. Làm như hễ nói là người khác phải răm rắp tuân theo.
Ngay lúc ấy, Kiến Sầu thiếu chút nữa thì không kịp ứng đối, đến khi định thần lại thì suýt cười … Đọc tiếp
“Xem ra Tạ đạo hữu biết rất rõ.”
Dĩ nhiên thái độ ấy đều không thoát khỏi được con mắt tinh tường của Kiến Sầu bởi nàng từ đầu đến cuối đều nhìn y chằm chằm.
Tạ Bất Thần đã không làm nàng thất vọng.
Lúc nãy, Kiến Sầu chỉ … Đọc tiếp
Tạ Bất Thần cũng không có ý trọ lại.
Khách sạn đa phần đều dành cho người thường, trong khi đó bọn họ ngay từ đầu đã không định đến đây và cũng chẳng hề nghĩ đến việc lưu lại huống hồ là tìm thuê phòng quán trọ.
Tạ Bất … Đọc tiếp
Kiến Sầu vẫn đứng yên một chỗ, mãi một lúc lâu sau cũng chẳng đáp lại.
Hơi sương bảng lảng trong không trung lúc này tựa như đông cứng thành tinh thể li ti.
Tạ Bất Thần cũng bình chân như vại, chỉ điềm tĩnh khống chế cái cần cổ … Đọc tiếp
Đây là nơi cao nhất của Tuyết Vực.
Núi non sừng sững uy nghiêm, trên đỉnh là băng tuyết trắng xóa vạn năm không tan, cung điện thì tinh xảo tráng lệ, nhấp nhô chập trùng, còn dưới chân núi là vô vàn điện thờ phủ phục xung quanh.
— … Đọc tiếp
Trên đời này sợ nhất là phải cùng qua lại với kẻ thông minh, mà tiếp xúc với họ cũng lại là điều dễ chịu nhất.
Người thông minh như Tạ Bất Thần và Kiến Sầu đều hiểu đi cùng với nhau có ý nghĩa như thế nào.
Khi Kiến … Đọc tiếp