419. Thịnh nộ

Nói đánh là đánh, không chút chần chừ !

Thật ra Lục Tùng không chắc lắm. Y chẳng biết con yêu trước mặt lai lịch như thế nào, tại sao nó trà trộn vào Tinh Hải, tu vi thực lực đến đâu thì lại càng mù tịt nhưng đại yêu khiến … Đọc tiếp

418. Lạn Kha lâu luận đạo

Mấy ngày nay, lời đồn thổi phỏng đoán về tình hình Nhai Sơn cứ chồng lên tầng tầng lớp lớp, nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Có người nói trong một trận sống mái trên thánh điện Tuyết Vực, Tạ Bất Thần đã bị Kiến Sầu đánh trọng thương, … Đọc tiếp

417. Cũng vượt vấn tâm

Hỏi như vậy thì coi như hết đường.

Phó Triêu Sinh chỉ còn cách đáp “Phải”, quyết định thay vận mệnh cho Côn, thành thử sau đó cây trâm đáng thương kia chẳng còn cơ hội “trở mình” được nữa.

Tả Lưu cũng thôi. Trước hai vị đại lão cứ khăng khăng … Đọc tiếp

416. Di chủng hoang cổ

Trên dãy hành lang khúc khuỷu quoanh co, Tả Lưu nghe mà cái hiểu cái không bèn hỏi : “Cho nên một không gian riêng, đất trời riêng chỉ cần tu sĩ có thể có được thì là Giới rồi, tức coi như đã bước vào hữu giới rồi đúng … Đọc tiếp

414. Ẩn ưu

Đúng là cái kiểu nghe không lọt tai là bạt kiếm !

Cả quảng trường truyền tống trận thênh thang của thành Toái Tiên nhất thời im lặng như tờ. Chuyện xảy ra đột ngột không ai hiểu được lý do và càng chẳng biết tại sao Phù Đạo sơn nhân … Đọc tiếp

413. Ngự Sơn Hành

Vậy chắc là Lục Diệp lão tổ rồi !

Kiến Sầu nhớ nàng rất ít khi nghe sư phụ gọi ai là “lão yêu bà”, chỉ trừ có người này mà thôi. Hơn nữa, từ vị trí đặt tượng cho đến thần thái còn phù hợp với một số điểm khác.

Nhờ … Đọc tiếp

412. Trở lại Minh Hải
Quyển 12 : Bão nổi Thập Cửu Châu

Cái thằng Khúc điên bụng dạ đen tối kia mà lại cho ngươi mượn Cửu khúc hà đồ á ?

Ngươi tưởng ngươi là ai chứ ?

Nếu như sau khi có được, ai cũng chịu cho mượn thì từ hàng trăm hàng ngàn năm qua làm gì còn chuyện tu sĩ … Đọc tiếp

411. Đến lúc nổi giông
Quyển 12 : Bão nổi Thập Cửu Châu

Từ trước đến nay cốt ngọc và tiểu chồn đều chơi cùng nhau. Nói đúng ra thì cốt ngọc lúc nào cũng bị tiểu chồn bắt nạt, lúc ngủ lúc khóc hay có khi vừa khóc vừa ngủ. Vừa nãy ở trên tay Phó Triêu Sinh, trông nó rất vênh … Đọc tiếp

410. Một nửa kia
Quyển 12 : Bão nổi Thập Cửu Châu

Từ ba tiếng “Khúc sư đệ” dang dở đến “kiếm hoàng Khúc Chính Phong”, Trịnh Yêu vẫn nói vô cùng trôi chảy tự nhiên như bất kỳ người nào xa lạ khác trên Thập Cửu Châu, nghe không có gì đặc biệt.

Nhưng thực ra cả Kiến Sầu và Phù Đạo … Đọc tiếp